Á Nô

Lượt đọc: 5603 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 234
sỉ nhục..

❊ ❊ ❊

"Về nhà?" Hồng Liên chớp chớp mắt, "Về nhà nào?"

Tống Thanh mở miệng muốn nói, lại cảm thấy không thỏa đáng, cuối cùng chỉ ấp úng nói: "Vậy cứ giống như trước kia, ngươi ở trong phủ của ta."

"Được thôi."

Tống Thanh không nghĩ đến, Hồng Liên đáp ứng sảng khoái như vậy, giương mắt nhìn bộ dáng cười cười nói nói giả dối của hắn, không cách nào khẳng định được lời Hồng Liên nói có thật hay không.

"Vậy ngươi bằng lòng rồi?" Tống Thanh hỏi.

"Có buôn bán vì sao lại không làm? Tống đại gia như này là mua ta ngủ bên ngoài, vậy về mặt giá cả sẽ cao một chút?" Hồng Liên sờ dầu hoa* móng tay vừa bôi vừa nói. Trong lòng Tống Thanh nghĩ quả nhiên như vậy, Hồng Liên luôn có thể chặn miệng hắn, tránh né ý nghĩa thực sự trong lời nói của hắn.

"Bao nhiêu ngân lượng?"

"Ừm..." Hồng Liên bấm đầu ngón tay một chút, "Gần đây giá trị bản thân ta đúng là đã tăng gấp bội, xét theo giao tình giữa ta và Tống đại gia, vậy thì giảm giá cho ngài, năm ngàn lượng là được."

Tống Thanh há hốc miệng: "Năm ngàn lượng?!"

"Đúng rồi, năm ngàn lượng một ngày, không lừa già dối trẻ." Hồng Liên cười khanh khách nói, "Chẳng lẽ Tống đại gia chê đắt?"

Tống Thanh sững sờ một chút, liền vội vàng lắc đầu nói: "Không đắt, không đắt, vậy bây giờ ta sẽ trở về lấy bạc."

Hồng Liên hơi thu lại ý cười, hắn vốn định nói con số ngàn vạn, để cho Tống Thanh biết khó mà lui, ai ngờ đầu hắn vặn vẹo như sợi dây thừng, thật sự cáo từ đi rồi.

"Đầu bị khe cửa kẹp hỏng rồi à?" Hồng Liên mỉa mai, "Sao mình lại quen biết cái tên đầu gỗ như này..."

Sau khi Tống Thanh đi, Hồng Liên nằm xuống giường nhỏ, lại ngâm nga điệu hát dân gian thập bát mô, ban ngày mùa thu tuy tốt, nhưng chung quy vẫn hơi lạnh, gió thổi một cái, Hồng Liên rùng mình một cái.

Hồng Liên cho rằng mình có thể yên tĩnh mấy ngày, lại chưa từng nghĩ buổi chiều Tống Thanh sẽ ôm một túi ngân phiếu đến, giống như dâng bảo vật nâng lên trước mặt Hồng Liên.

Hồng Liên sửng sốt chốc lát, sau đó ôm ngân phiếu vào trong ngực, mặt mày rạng rỡ.

Tống Thanh còn chuẩn bị xe ngựa bên ngoài Thanh Liên quán, chưa tới thời gian uống cạn một chung trà đã đến phủ Tướng quân, Tống Thanh kéo hắn đến thẳng phòng ngủ của mình.

"Ta còn tưởng Tống đại gia là quân tử đoan chính nghiêm túc cơ, hóa ra cũng nóng vội như vậy, lúc này không cần ta hạ thuốc nữa sao?"

Hồng Liên ôm cổ Tống Thanh, sức nặng nửa người treo lên người Tống Thanh, hương thơm ngào ngạt trên người hắn chui thẳng vào trong khoang mũi Tống Thanh, khiến hắn thêm chìm đắm với Hồng Liên trong quyến rũ bức người kia, lông mày, đôi mắt và bờ môi đỏ mọng đều đang gửi lời mời cho hắn nếm thử.

Tống Thanh nhất thời không phân rõ, khiến hắn ngày nhớ đêm mơ là Hồng Liên ở trước mặt, hay là Liêm Nhi trong ký ức.

"Liêm Nhi..."

Nghĩ đến đây, đầu óc Tống Thanh khôi phục một tia thanh tỉnh, Hồng Liên cau mày, không vui dùng ngón trỏ che môi hắn.

"Tống đại gia lại gọi sai rồi, ta tên Hồng Liên."

Hồng Liên nhấn mạnh lặp lại một câu, sau đó dùng lực ôm lấy Tống Thanh, đẩy hắn ngã lên giường.

"Ngươi là Liêm Nhi." Tống Thanh nói chắc chắn.

"Một khắc đêm xuân đáng giá nghìn vàng, Liên Nhi Hồng Nhi cái gì, Tống đại gia vẫn còn nghĩ vẩn vơ đến người khác?"

Hồng Liên cúi người, chậm chạp bò từng tí lên trên, cánh môi lướt qua ngực và cổ Tống Thanh, quyến rũ mê hoặc, Tống Thanh đâu thể chịu được dụ hoặc như này của hắn, chân tay cứng đờ không nhúc nhích.

Hồng Liên cưỡi lên người Tống Thanh, càng nguy hiểm hơn là bờ mông vểnh cao vừa vặn nhắm thẳng vào bộ vị mấu chốt của Tống Thanh, Hồng Liên cử động tùy ý, mông nhỏ va chạm một vòng trên người hắn.

Trong nháy mắt, Hồng Liên đã tuột một nửa áo ngoài của bản thân ra, lộ ra vai và ngực, sau đó cầm tay Tống Thanh tới, đặt lên vai mình, kéo hắn vuốt ve qua lại.

Tống Thanh nhìn chằm chằm, miệng lưỡi khô nóng, dục vọng bản năng và lý trí đánh nhau dữ dội, hắn gần như muốn thuận theo động tác lên xuống của Hồng Liên, lại chạm đến đầu vai trơn nhẵn có một nơi không bằng phẳng của Hồng Liên.

Ban đầu là nơi của vết bớt hoa đào, giờ đây chỉ còn lại vết sẹo, Hồng Liên coi nó như hình xăm và nhờ người xóa đi.

Tống Thanh chỉ cảm thấy tim quặn đau một chút, bỗng nhiên xoay mình áp Hồng Liên xuống dưới thân, nếu không phải trên giường phủ chăn đệm, chắc chắn Hồng Liên sẽ bị hắn làm cho bị thương.

Hồng Liên bất ngờ không kịp đề phòng bị Tống Thanh khống chế, nháy mắt với hắn nói: "Tống đại gia đã đưa ra năm ngàn lượng bạc, muốn đến như nào cũng đều có thể..."

Tống Thanh nuốt nước bọt, Hồng Liên đang mong đợi động tác tiếp theo của Tống Thanh, kết quả lại là nhẹ nhàng lấy áo ngoài của hắn kéo lên, che đi bả vai trắng như tuyết của hắn.

"Liêm Nhi, ngươi đừng tự sỉ nhục mình nữa."

Tống Thanh ôm lấy Hồng Liên, âm thanh trầm thấp, giống như cầu khẩn lại giống như nghẹn ngào.

Hai mắt Hồng Liên mất tiêu cự trong nháy mắt, hung hăng đẩy Tống Thanh ra.

"Tống đại gia rõ là làm mất hứng, không làm chuyện này, vậy ngươi phí năm ngàn lượng bạc làm gì?" Hồng Liên nổi giận đùng đùng chất vấn.

Tống Thanh ngạc nhiên nói: "Ta không nghĩ ngươi như vậy..."

Hồng Liên cắt ngang lời hắn: "Ta buôn da bán thịt, chẳng lẽ bảo ta đi tu làm Bồ Tát? Đúng là tuổi già tàn phai nhan sắc rồi, ta khối thịt nhão này đưa đến tận miệng mà người ta cũng không muốn ăn?"

...

Khương Đường

Tác giả có lời

Mấy ngày nay chạy tới chạy lui, dọn đi khỏi nhà bạn trai cũ trước đây, một cái máy bay rời khỏi thành phố đã ở 6 năm?

*dầu hoa: vào thời cổ đại người ta sử dụng hoa để nhuộm móng tay. Loại hoa được dùng phổ biến là hoa phượng tiên (tên khoa học là Impatiens-cây bóng nước/cây móng tay), thường mọc ở Trung Quốc, Ấn Độ. Hoa phượng tiên có tác dụng ức chế nấm rất mạnh, đồng thời màu sắc của nó diễm lệ, dùng nó để nhuộm móng tay có thể điều trị nấm móng, viêm viền móng, lại thuần tự nhiên, phương pháp nhuộm không có bất kỳ tổn thương nào cho móng tay. Hơn nữa, dùng nó để nhuộm móng tay đã có lịch sử rất dài ở Trung Quốc.

Hoa phượng tiên

Cách nhuộm móng

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường