Á Nô

Lượt đọc: 5553 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 252
phiên ngoại 11: một tuổi (3)..

❊ ❊ ❊

Đôi mắt tròn như quả hạnh của tiểu Lễ Khanh phát ra sắc thái hiếu kỳ, cậu không cha không mẹ lớn lên, đương nhiên chưa từng thấy nhiều đồ chơi ánh vàng lấp lánh như vậy, cuối cùng lại cầm bản thư tịch giản dị, không màu mè, đang tò mò ôm sách lật trang, dáng vẻ nhỏ nhắn cực kỳ, giống như đang đọc sách, trước mắt đột nhiên có vật tròn tròn nhào tới.

"A~"

Tiểu Lễ Khanh ngồi trên chiếu gấm, còn chưa đợi cậu kịp nhìn rõ xem là thứ gì xô phải, đã bị ôm chặt cứng rồi.

Cậu nhát gan, trong lúc tinh thần chưa ổn định, nhìn thấy một gương mặt nhỏ trắng tròn cọ lên mặt mình, chu miệng nhe răng cười, lộ ra hai chiếc răng sữa.

Tiểu Lễ Khanh ngẩn ra, bốn mắt tròn vo nhìn nhau với Kỳ Ngọc, tiểu Lễ Khanh chưa từng gặp quá nhiều người, mà trẻ con giống như Kỳ Ngọc lại càng hiếm gặp được, hai đứa trẻ hấp dẫn lẫn nhau.

Kỳ Ngọc hưng phấn không thôi, ê ê a a nói mấy câu, sau khi không được đáp lại, đứng lên nắm tay tiểu Lễ Khanh, dắt cậu vào trong đống "châu báu" đang chiếm giữ, giống như cướp đoạt vậy, muốn kéo tiểu Lễ Khanh đi qua, chiếm làm của mình.

Chỉ là cho dù hắn có thiên phú dị bẩm, nhưng quả thực tuổi còn hơi bé, hắn kéo tay áo tiểu Lễ Khanh một đoạn dài, bả vai tiểu Lễ Khanh đều lộ hết ra ngoài, vẫn kiên trì muốn kéo cậu đi qua.

Tiểu Lễ Khanh lại không để hắn vô pháp vô thiên như vậy, bị dọa đến đang ngơ ngẩn, cũng không biết hắn muốn làm gì, chỉ muốn đẩy tay hắn ra.

Kỳ Ngọc cho rằng cậu cũng là "lễ vật" đầy tuổi của mình, phạm phải tính tình cố chấp, nếu không thể kéo cậu đi qua, sống chết cũng không buông, khuôn mặt nhỏ nhắn dùng sức đến đỏ bừng, đáng tiếc khí lực không đủ, hai người ngã xuống đất, ôm nhau lăn thành một đoàn, cũng không thể làm xê dịch một bước.

Tiểu Lễ Khanh đã ủy khuất mím chặt môi, cậu muốn đứng lên, cách xa tên tiểu ma đầu này, không trêu chọc nổi thì cũng có thể chạy trốn chứ?

Ai ngờ cả người Kỳ Ngọc đều bám lên người tiểu Lễ Khanh, hắn cũng biết hắn không có bản lĩnh ôm người chạy đi, liền dùng phương thức đơn giản nhất trực tiếp nhất của trẻ con là gặm một cái để bày tỏ sự yêu thích của bản thân.

Kỳ Ngọc ôm tiểu Lễ Khanh gặm loạn một trận, trong chốc lát trên mặt tiểu Lễ Khanh dính một đống nước miếng, hắn cũng nhe ra hai cái răng cửa, tiểu Lễ Khanh bị cắn đau, lúc này mới không thể nhịn được nữa, không chịu nổi giày vò của tiểu ác ma này, bật khóc oa oa.

Tiếng khóc dẫn tới sự chú ý của người lớn, Hồng Liên vừa nhìn thấy tiểu Lễ Khanh bị Kỳ Ngọc đè dưới thân hôn loạn gặm loạn, hắn vội vàng tách hai bánh bao nhỏ ra, mới coi như là giải cứu được tiểu Lễ Khanh đang bị giày vò đến không còn sức chống đỡ.

"Đồ chơi" trong tay Kỳ Ngọc rơi vào khoảng không, đứng lên ôm lấy chân Hồng Liên, quay đầu nhìn phụ hoàng và cha mình nhờ giúp đỡ, trong miệng phát ra tiếng "a a", giống như đang nói "của con".

Thẩm Ngọc ôm lấy nhóc con, vỗ mông nhỏ mấy cái.

"Con ấy cái tên tiểu hỗn trướng này, hắn cũng không phải là đồ vật trảo chu của con, hắn là tiểu ca ca, sau này con phải yêu thương, lễ phép với hắn, sao lại thô lỗ như vậy!"

Cái mông nhỏ của Kỳ Ngọc bị đánh, cũng không cảm thấy đau đớn gì, mở to mắt nhìn về phía tiểu Lễ Khanh, móng vuốt nhỏ tóm tóm không khí.

Thẩm Ngọc có chút lúng túng, tiểu tử này mới bé xíu như vậy, vẫn chưa ý thức được, liền cưỡng ép thu cánh tay nhỏ mập mạp của hắn về.

Quân Huyền Kiêu và Tống Thanh không để bụng, thấy thú vị nên cười to ha ha.

"Không sao, trẻ con nghịch ngợm đánh nhau, chính là muốn chơi cùng nhau mới thân thiết, Kỳ Ngọc mới một tuổi, nào hiểu được lễ nghi gì đó được."

Tống Thanh xoa xoa khuôn mặt nhỏ của Kỳ Ngọc, cậu nhóc không sợ người chút nào, ai đùa hắn cũng cười. Chỉ là ánh mắt vẫn không nhịn được nhìn về phía tiểu Lễ Khanh, giống như đang không hiểu, tại sao tiểu Lễ Khanh lại khóc đến hoa lê đái vũ thế kia.

Chỉ có Hồng Liên như có điều suy tư, lúc xuất cung còn than ngắn thở dài.

"Liên Nhi, sao mặt mày ngươi ủ dột vậy? Hôm nay không phải vẫn rất vui vẻ sao?" Tống Thanh ân cần hỏi.

Hồng Liên lại thở dài một tiếng, mở miệng nói: "Ta buồn phiền vì nhi tử của ngươi."

"Lễ Khanh? Nó làm sao?" Tống Thanh không hiểu.

Hồng Liên xua xua tay, vốn không muốn nói, nhưng Tống Thanh truy hỏi hết lần này đến lần khác, cũng đành phải nói ra suy nghĩ của bản thân.

"Tính tình Lễ Khanh quá yếu đuối, sau này sợ là chịu thiệt, bị người khác ức hiếp."

Tống Thanh càng không hiểu: "Nó hay khóc... nhưng cũng không thể nói nó yếu đuối, nó mới ba tuổi, có đứa trẻ nhà nào khóc không phải là chuyện bình thường chứ?"

"Tiểu ma đầu nhà Ngọc Nhi lại không giống vậy." Hồng Liên nhanh miệng đáp, "Không chỉ mỗi khóc, ngươi xem nó không lên tiếng cũng sẽ không đánh trả, ta sợ sau này nó lớn lên cũng sẽ không tranh không đoạt."

"Vậy cũng tốt, hơn nữa nó còn nhỏ mà..." Tống Thanh ngược lại thấy yên tâm.

Hồng Liên kiên trì nói: "Tục ngữ nói, tam tuế khán đáo lão*, người nhìn Kỳ Ngọc xem, một tuổi đã có thể nhảy nhót tung tăng, có thể đánh có thể nghịch, Lễ Khanh lớn hơn nó hai tuổi, lại không biết đánh trả."

*tam tuế khán đáo lão (tục ngữ 三岁看到老): thông qua hành vi, cử chỉ của một đứa trẻ 3 tuổi, có thể cảm nhận được tương lai đứa trẻ này sẽ trở thành người như thế nào, sâu xa hơn, hành vi thói quen của một người sẽ ảnh hưởng đến cả đời họ.

Tống Thanh bật cười ha ha: "Nào có ai như ngươi chứ, khích bác tiểu hài tử, để cho bọn chúng đánh nhau?"

"Ngươi mới khích bác ấy...."

Tống Thanh vỗ vỗ ngực nói: "Yên tâm, không phải còn có hai chúng ta sao, sau này nhất định sẽ không để Lễ Khanh bị ức hiếp."

"Ngươi..."

Hồng Liên kìm nén một hồi, mắng: "Tên đầu gỗ."

Trong đầu Tống Thanh đầy dấu hỏi: "Sao ta lại bị mắng vậy?"

"Ta đang chỉ một kiểu ức hiếp khác! Ngươi còn có thể nhúng tay vào quản sao?"

Hồng Liên nói xong, mặt cũng đỏ cả lên rồi, mình đang nói cái gì vậy chứ? Bọn chúng mới chỉ là đứa trẻ một tuổi và ba tuổi thôi.

"Hả?" Tống Thanh càng mơ hồ.

"Ta... Ta đang lo..." Mặt Hồng Liên đỏ bừng.

Bỏ đi, vẫn là sau này bản thân tự mình chăm sóc dạy bảo tiểu Lễ Khanh thôi, nhất định không thể để cho nó bị tiểu ma đầu kia gây khó dễ.

Cái này gọi là đạo ngự phu (khống chế chồng), có thể tiểu Lễ Khanh phải học đấy.

Hồng Liên liếc nhìn Tống Thanh nói gì nghe nấy, trong nháy mắt có thêm sức mạnh.

Sau khi tất cả mọi người giải tán, trong cung mới thanh tịnh một chút.

Kỳ Ngọc ăn no rồi, Quân Huyền Kiêu để nhũ mẫu mang hắn đi ngủ, hắn không chịu đi, Thẩm Ngọc liền cản lại.

"Hôm nay ở lại đây đi." Thẩm Ngọc mềm lòng.

"Cản trở..."

Thẩm Ngọc trừng hắn: "Nó mới bé xíu như vậy, làm phiền ngươi chuyện gì?"

Quân Huyền Kiêu lẩm bẩm một câu: "Nào có hoàng tử nào luôn ngủ cùng phụ hoàng chứ..."

Quân Huyền Kiêu sợ bị chiều hư, trước kia nâng trong tay, bây giờ Kỳ Ngọc đã một tuổi, nên nghiêm khắc dạy dỗ rồi.

(Kiêu ca à, con trai anh mới có 1 tuổi thôi đó, nghiêm khắc dạy dỗ chi vậy @@)

"Thấm thoát, tiểu hỗn trướng này đã được một tuổi rồi, còn có thể ngủ cùng chúng ta mấy lần?"

Quân Huyền Kiêu lại bị thuyết phục, những nguyên tắc kia của hắn, chính là để cho Thẩm Ngọc phá vỡ.

Sau khi Thẩm Ngọc dỗ Kỳ Ngọc ngủ, mới ôm Quân Huyền Kiêu cùng ngủ, hôm nay Quân Huyền Kiêu hứng thú dâng cao, nắm tay Thẩm Ngọc đưa xuống dưới thân, điên cuồng ám chỉ. Thẩm Ngọc giống như chạm phải củ khoai lang bỏng tay, thu hồi lại.

"Ngọc Nhi..." Quân Huyền Kiêu thở bên tai Thẩm Ngọc, "Lâu rồi chúng ta chưa thân mật."

"Đừng động, Kỳ Ngọc còn ở bên cạnh đấy."

Quân Huyền Kiêu tiếp tục mê hoặc: "Nó ngủ rồi, huống chi, nó biết cái gì..."

Thẩm Ngọc nháy mắt mấy cái với Quân Huyền Kiêu, Quân Huyền Kiêu "Hử?" một tiếng, quay đầu lại nhìn, đôi mắt nhỏ tròn vo đen láy đang phấn chấn tinh thần nhìn chằm chằm vào mình.

"... Ta đã nói là nó cản trở mà."

...

Khương Đường

Tác giả có lời

Thẩm Ngọc: Ha ha ha ha ha...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường