Á Nô

Lượt đọc: 5599 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 222
đại phu quân, tiểu phu quân..

❊ ❊ ❊

"Không được, ngươi nhất định phải trở lại kinh thành.".

Quân Huyền Kiêu hiếm khi nói giọng cứng rắn ở trước mặt Thẩm Ngọc, việc này lớn, hắn không thể để Thẩm Ngọc tùy hứng như vậy, đến lúc đó phát sinh ra chuyện gì bất ngờ, hắn hối hận xanh cả ruột cũng không kịp.

Thẩm Ngọc bị hắn quát lớn, mím môi, viền mắt ửng đỏ lên.

Nhìn thấy khóe mắt Thẩm Ngọc ươn ướt biểu tình giống như muốn khóc, lòng Quân Huyền Kiêu đau nhói, hắn làm sao cam lòng rời khỏi Thẩm Ngọc? Thế nhưng chiến sự vô tình, không được phép buông lỏng, hắn không nỡ để Thẩm Ngọc người hắn nâng ở trong tay sợ té, ngậm ở trong miệng sợ tan phải chịu chút xíu thương tổn nào.

Quân Huyền Kiêu nâng hai má Thẩm Ngọc, áy náy dùng tay quyến luyến vuốt nhẹ.

"Xin lỗi, Bảo nhi, không phải ta muốn hung dữ với ngươi...."

Thẩm Ngọc không phải bị hung dữ ủy khuất, y chỉ ngỡ ngàng lúng túng, vừa nghĩ đến không biết lại phải chia xa mất bao lâu, lòng y liền như dao cắt, chiến sự lần này phải mất mười ngày nửa tháng? Hay là nửa năm một năm? Vậy lần sau thì sao? Có phải Quân Huyền Kiêu muốn quanh năm suốt tháng bôn ba ở trên chiến trường, còn y thì thấp tha thấp thỏm ở lại kinh thành?

Y cũng không nhất định phải cả ngày dính chung một chỗ với Quân Huyền Kiêu, nhưng Quân Huyền Kiêu đi chiến trường, y cũng biết lo lắng sợ sệt.

"Trận chiến này, ngươi còn phải đánh mất bao lâu?".

Bị Thẩm Ngọc hỏi như vậy, Quân Huyền Kiêu nhất thời yên lặng.

Mấy trăm năm qua Hung Nô và Cảnh quốc đều tồn tại đối lập với nhau, không phải là chuyện một sớm một chiều, ai cũng không thể làm gì được ai.

"Nếu không, ngươi cầm chìa khóa khai quật Sở vương mộ đi, nói không chừng có thể tìm được loại binh thư có lợi cho chiến sự, cũng không biết có phải chôn rất nhiều tiền bạc châu báu không."

Quân Huyền Kiêu há miệng thở dốc, vẻ mặt xấu hổ, mặc dù Thẩm Ngọc có thể nhẹ nhàng nói tới chuyện này, thế nhưng lại là gông xiềng và món nợ lớn nhất trong lòng hắn.

"Ta đã từng thề, ta sẽ không chạm tới nó nữa.".

Quân Huyền Kiêu cúi thấp đầu, giống như một tiểu hài tử nhận sai, ánh mắt không biết đặt ở chỗ nào.

"Ta không phải có ý trách móc ngươi, nếu có thể sớm bình chiến loạn một chút, cũng là phúc của trăm họ, chỉ là một ngôi mộ mà thôi, chôn dưới đất mãi cũng không không có giá trị, ta cũng rất tò mò trong Sở vương mộ có cái gì."

Quân Huyền Kiêu cầm tay Thẩm Ngọc, lắc đầu nói: "Ngọc Nhi, ta đảm bảo với ngươi, trong vòng 5 năm giải quyết mối họa Hung Nô, đến lúc đó thiên hạ thái bình, ngày nào ta cũng phụng bồi ngươi, chúng ta làm đôi thần tiên quyến lữ."

"5 năm?" Thẩm Ngọc nghi ngờ hỏi, "Ngươi chắc chắn?"

Cảnh quốc đã mấy trăm năm không giải quyết họa loạn, làm sao hắn dám khoe khoang khoác lác?

Quân Huyền Kiêu chắc chắn nói: "Phải, nếu như 5 năm cũng không làm được, vậy ta cũng không xứng đáng làm phu quân của ngươi nữa."

Thẩm Ngọc bĩu môi, trong lòng cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút, 5 năm hay 10 năm ngược lại cũng không quan trọng, chỉ cần Quân Huyền Kiêu cho y một kỳ hạn, Thẩm Ngọc sẽ cảm thấy an ủi một chút, chí ít cũng có thể an tâm mà chờ, chứ không phải ở xa xa không hẹn mà chờ.

"Phu quân như ngươi vốn không đạt tiêu chuẩn...."

Thẩm Ngọc bĩu môi lẩm bẩm, nín khóc mỉm cười.

"Đúng, đúng, ta không đạt tiêu chuẩn, tranh thủ sớm ngày đạt tiểu chuẩn." Quân Huyền Kiêu gật đầu giống như gà mổ thóc, sau đó hỏi, "Vậy ngươi nghe lời ta, trở về kinh thành được không?"

Thẩm Ngọc suy nghĩ hồi lâu, nghiêm túc nói: "Không được."

Quân Huyền Kiêu sụp đổ hỏi: "Tại sao lại không được?".

"Ngươi cũng là phu quân, ta cũng là phu quân, ngươi có thể ra chiến trường, ta cũng có thể làm quân sư."

Quân Huyền Kiêu bị lời nói của y làm cho hơi mộng mị, mạnh mẽ lắc đầu nói: "Vậy không được, chỉ có thể có một người làm phu quân."

"Dựa vào cái gì?" Thẩm Ngọc ngẩng đầu ưỡn ngực nói, "Vậy ta nhường ngươi, ngươi làm đại phu quân, ta làm tiểu phu quân."

Quân Huyền Kiêu nhịn không được, bị khuôn mặt nhỏ nghiêm túc của y chọc cười, véo véo cục thịt mềm trắng nõn trên mặt y, Thẩm Ngọc giả vờ thô lỗ, cũng học động tác của hắn, véo mặt Quân Huyền Kiêu.

"Ai cũng không phải là phu quân, thế nào?" Thẩm Ngọc hừ hừ nói.

"Trở lại kinh thành.".

"Không về."

Quân Huyền Kiêu nhất thời không có biện pháp, rút ra một bài học: Điểm bất lợi khi có vợ quá kiêu ngạo là y dám trắng trợn chống lại ý nguyện của mình.

Xem ra vẫn giày vò y chưa đủ lợi hại.

Quân Huyền Kiêu đau đầu, đánh không thể đánh, hắn cũng không nỡ hung dữ, nuông chiều vợ đến nghiện, một khi đã lọt hố rồi thì không quay đầu lại được nữa.

Tranh luận đến tận đêm khuya, Thẩm Ngọc tắm rửa xong, trực tiếp chui vào trong chăn, không thèm để ý hắn, Quân Huyền Kiêu cũng thu dọn sạch sẽ, nằm xuống bên cạnh Thẩm Ngọc.

Quân Huyền Kiêu không chỗ để xuống tay, quyết định hạ ác tâm, muốn để Thẩm Ngọc biết thái độ cứng rắn của hắn! Không thể dễ dàng nhượng bộ, nếu không Thẩm Ngọc sẽ leo lên mái nhà lật ngói, cưỡi lên đầu của hắn!

Quân Huyền Kiêu cũng xoay nửa người, hai người đưa lưng về đối phương, Thẩm Ngọc cũng không để ý đến hắn, hô hấp đều đặn, Quân Huyền Kiêu không biết y đã ngủ hay chưa, càng nghĩ càng chột dạ, lúc này hắn đang đánh cược cái khỉ gì vậy? Thẩm Ngọc ngay cả chạm cũng không cho hắn chạm, thế nào cũng là hắn chịu thiệt.

"Quân Huyền Kiêu." Trong bóng tối Thẩm Ngọc đột nhiên lên tiếng.

"Hả!" Quân Huyền Kiêu tiếp lời đáp.

"Gãi lưng giúp ta."

"Được."

Thân thể Quân Huyền Kiêu xoay chuyển nhanh hơn so với đầu óc, đợi lúc hắn ý thức được mình không nên thỏa hiệp, tay đã không tự chủ được đưa lên phục vụ rồi.

....

Vĩnh Nhi

Xin phép các cô cho t pr 1 chút, chăm sóc nghịch tập giúp t đi các cô, truyện mà t thức cả một đêm để đọc, hay lắm ý, edit nhiệt tình nữa

( bật mí là cảnh H bị cắt mất trong truyện tranh, truyện chữ có nhé, t vừa up xong)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường