Á Nô

Lượt đọc: 5568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 237
mời về..

❊ ❊ ❊

Tống phu nhân ngoài mạnh trong yếu, bị Hồng Liên không chút lo sợ cười ép tới gần, cũng sinh ra một chút sợ hãi.

"Tiện nhân ngươi có biết ta là ai không?!" Tống phu nhân cố gắng lấy lại khí thế, cắn răng quát hỏi.

"Ha." Hồng Liên cười khẽ, "Ta làm nghề này, đương nhiên là am hiểu bốn phương, sao có thể không biết nguyên Tri phủ phu nhân đại nhân vật bậc này được chứ?".

Tống phu nhân thấy hắn chịu thua, liền tự tin nói.

"Nếu ngươi biết rõ trong lòng thì đem bạc trả lại cho ta! Một tên nam kỹ giống như ngươi, lấy nhiều tiền bạc như vậy cũng không sợ bị nghẹn chết!"

Chân mày Hồng Liên khẽ động, lại hiện lên một tia sắc bén.

"Nam kỹ? Ít nhất nam kỹ còn có nam nhân nâng ở trong tay che chở, tặng bạc trắng lóa, nhưng phu nhân... Thứ cho ta vô lễ, một quả phụ cũng không nên đến nơi trăng hoa làm ra hành động này nọ, để tránh dơ bẩn danh tiết của phu nhân, chỉ vì mấy vạn lượng bạc, ta cảm thấy thật không đáng thay phu nhân."

Tống phu nhân bị hắn mỉa mai đến hoa mắt chóng mặt, ngực co rút đau đớn, Hồng Liên hết lần này tới lần khác giống như nắm rõ nàng trong lòng bàn tay, mỗi câu nói đều đâm thẳng vào tim của bà.

Lúc còn trẻ Tống phu nhân chỉ là ngoại thất* của Đồng tri** đại nhân Tống lão gia, vợ cả Tống lão gia chết đột ngột, mới tái giá lấy bà, Tống phu nhân mới được bước vào nhà chính, qua mấy năm phong quang nhật tử, hơn nữa sau khi Dư gia bị buộc tội diệt môn, Tống lão gia trở thành tri phủ mới, Tống phu nhân đi theo cũng nhất thời phong quang vô hạn.

Thế nhưng tiệc vui chóng tàn, Tống lão gia chưa ngồi ở vị trí này được mấy năm liền bệnh chết, Tống phu nhân trở thành quả phụ không nơi nương tựa, giữ tang ba năm đành phải lập một cái đền thờ trinh tiết.

*ngoại thất: chỉ người phụ nữ chung sống với một người đàn ông đã có gia đình như vợ chồng nhưng không được luật pháp công nhận, không được ở nhà chính mà phải ở bên ngoài.

*Đồng tri: Tên chức vị thời nhà Minh, Thanh. Đồng tri là chức vụ phó Tri phủ, chính ngũ phẩm, theo việc mà sắp xếp, mỗi phủ bố trí một vài người, không quy định số người. Đồng tri phụ trách phân chia cất giữ muối ở địa phương, lương thực, bắt cướp, đắp đê phòng hộ, lãnh hải, công trình trị thủy, thủy lợi và kiểm kê quân tịch, chăm sóc bảo hộ người dân bình yên.

Lúc Tống lão gia qua đời, đã chia gia sản thành hai phần đều nhau, một phần cho trưởng tử Tống Thanh, một phần cho Tống phu nhân và hai đứa con. Con cái Tống phu nhân tầm thường, cả ngày ngồi không miệng ăn núi lở, gia tài có to lớn hơn nữa cũng có một ngày lụn bại.

Tuy nói bà là mẹ kế chính thức của Tống Thanh, người khác còn phải tôn kính gọi bà một tiếng Lão phu nhân phủ tướng quân, thế nhưng từ nhỏ Tống Thanh đã không thân thiết với bà, sau khi ra ở riêng càng ít khi lui tới, vị trí Lão phu nhân phủ tướng quân này của bà như đứng đống lửa, như ngồi đống than.

Nếu bà vẫn là phu nhân Tri phủ giống như trước kia, đời nào sẽ vì mấy vạn lượng bạc, tự mình chạy đến Thanh Liên quán nơi bẩn thỉu này để làm mất giá trị bản thân mình chứ?

"Quá không biết xấu hổ! Quá không biết xấu hổ!"

Tống phu nhân bị tức giận đến không lời phản bác, trong miệng lặp đi lặp lại câu nói này, một bên thở hổn hển.

"Người đâu! Đập nát ổ hồ ly này của hắn cho ta! Ngươi không giao ngân lượng ra đây, cũng đừng hi vọng được sống dễ chịu!".

Gia đinh Tống phủ vung gậy, đồ sứ chén đĩa nhạc cụ bị khua vỡ đầy đất, bàn ghế bị đập thành nhiều mảnh nhỏ, bảo tiêu Thanh Liên quán tiến lên ngăn cản, đánh nhau loạn xạ, Thanh Liên quán bị đánh đến bừa bộn khắp nơi.

Hồng Liên lãnh đạm nhìn bọn họ đập phá, ôm ngực nhìn một lát mới cảm thấy hết hứng thú quay người về nội viện.

"Để cho bọn họ đập đi, xong việc đưa giấy nợ đến Tống phủ." Hồng Liên cao giọng nói, "Thế nhưng nhất định phải đưa đến đúng chỗ, không phải phủ tướng quân, là Tống phủ."

Tống phu nhân gần như từ trên ghế nhảy dựng lên, bà đã không đòi lại được bạc, nếu như còn phải bồi thường một khoản tiền lớn như vậy, chẳng phải là muốn cái mạng già này của bà sao?

"Ngươi đi đâu? Ngươi đừng đi! Trả ngân lượng lại cho ta!" Tống phu nhân vội vã muốn chặn Hồng Liên lại.

Hồng Liên cũng không quay đầu lại nói: "Tống phu nhân sợ là đập nhầm chỗ rồi, bây giờ bà đi tiền trang, có lẽ còn có thể lấy phỉ thúy san hô trở về, chậm trễ thêm nữa nói không chừng bị người khác mua mất.".

Tống phu nhân tiến thoái lưỡng nan, tức giận giậm chân.

"Phu nhân, còn đập nữa không?" Gia đinh dò hỏi.

Tống phu nhân liếc nhìn hắn bằng ánh mắt hình viên đạn, giọng căm hận nói: "Đi tiền trang!".

...

Chờ lúc Tống Thanh đem phỉ thúy san hô đi cầm cố ở tiền trang xong, cầm ngân phiếu đến Thanh Liên quán, Tống phu nhân đã rời khỏi, chỉ còn sót lại một mảnh hỗn loạn, người Thanh Liên quán đóng cửa quét dọn sửa sang lại.

"Tống đại tướng quân, hôm nay không mở cửa, mời ngài trở về đi!"

Tiểu quán thanh tú từ xa nhìn thấy Tống Thanh, liền tức giận hô một tiếng, hắn không biết quan hệ giữa Tống phu nhân và Tống Thanh, cho rằng đều là người nhà họ Tống, nên ngay cả Tống Thanh cũng chán ghét.

"Tại sao? Quán chủ các ngươi đâu?"

Tống Thanh mặc kệ hắn, xông thẳng vào phía bên trong, tiểu quán thanh tú tới ngăn hắn lại.

"Quán chủ nói hôm nay không tiếp khách, ngài cũng đừng đi vào....." Tiểu quán thanh tú thấy Tống Thanh không quan tâm gì cả, hô to, "Ha! Người một nhà các ngươi tại sao lại thích cậy mạnh như thế? Quán chủ không trêu chọc nổi trốn đi cũng không được sao?".

"Ồ, là Tống đại gia đến! Ngươi cản hắn làm gì? Còn không mời Tống đại gia ngồi ghế, bảo tất cả nha đầu tiểu tử xuống dưới hầu hạ!".

Hồng Liên dịu dàng đi ra từ phòng trong, nhìn cách ăn mặc tinh xảo xinh đẹp của hắn, dáng vẻ giống như là muốn ra ngoài.

"Liêm Nhi, vừa đúng lúc ta tới đón ngươi, ngươi theo ta đi.".

Tống Thanh cười kéo tay Hồng Liên, Hồng Liên lách qua tránh được.

"Tống đại gia đến thật không khéo, hôm nay ta không rảnh, đang muốn đi quý phủ Tiền lão gia ở thành đông."

"Cái gì?" Tống Thanh mờ mịt đặt câu hỏi.

"Tống đại gia nghe không rõ sao? Tiền lão gia mời ta đến quý phủ của hắn." Hồng Liên chỉ chỉ ra phía bên ngoài, "Xe ngựa cũng đã đến rồi."

....

Vậy là chỉ còn 4c nữa thôi là hoàn chính văn rồi nè!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường