Trọng Sinh Bát Nhất: Ngư Liệp Tây Bắc

Lượt đọc: 638 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 187
Đào Đại Cường dùng bao tải đánh lén Hứa Kiến Quân

❊ ❊ ❊

Đào Kiến Thiết không ngờ Đào Đại Cường lại làm ầm ĩ đến thế, ông nghi hoặc hỏi: "Sao thế? Mã Kim Bảo uống cả vò rượu lẻ, rồi cứ ngồi đó nói nhảm, nghe như là... đang nói về Hứa Kiến Quân thì phải. Hình như là nói cậu ta đã đi đào cái gì đó? Hình như chẳng đào được cái gì cả?"

Đào Đại Cường lúc này đã cơ bản xác định, kẻ đào mở cái hang chuột nước mà mình tìm thấy chính là Hứa Kiến Quân!

Nghĩ lại lúc trước ở khe Tiểu Bạch Dương, Hứa Kiến Quân vốn đã không ưa Lý Long, tiện thể cũng không ít lần nói xấu mình.

Đào Đại Cường từ nhỏ đã thường xuyên bị người khác bàn tán, may là tâm lý của cậu thực sự rất vững vàng, cũng đã chấp nhận sự thật là mình kém thông minh hơn người khác, nên đối với những lời lẽ bình thường của người ngoài cậu cũng chẳng để tâm.

Nhưng lần này hành vi của Hứa Kiến Quân đã trực tiếp khiến Đào Đại Cường nảy sinh một cuộc khủng hoảng niềm tin nơi Lý Long, điều này khiến Đào Đại Cường vô cùng tức giận.

Trước đó vì chuyện hợp tác kéo gỗ, Đào Đại Cường cảm thấy đã khiến lòng tin của Lý Long dành cho mình giảm đi một bậc, giờ lại xảy ra chuyện này, tuy Lý Long đã xác định và nói thẳng là không liên quan đến cậu, nhưng với Đào Đại Cường, đó vẫn là một cái gai. Không nhổ ra thì vẫn cứ đau.

Tuy nhiên cậu không hề kể chuyện này với Đào Kiến Thiết, Đào Đại Cường biết nói ra cũng vô ích. Đào Kiến Thiết chắc chắn sẽ nói y hệt Lý Long, rằng thứ đó trước khi cậu bắt được thì thuộc về thiên nhiên, ai bắt được thì tự nhiên là của người đó.

Nhưng Đào Đại Cường lại cố chấp cho rằng, con chuột nước mình đã khoanh vùng thì đó là của mình. Cú này đúng là thiệt hại không ít tiền!

Hiện tại, ngoại trừ Lý Long, Đào Đại Cường và Lý Kiến Quốc ra, những người khác đều không biết bộ da của thứ này đáng giá.

"Bố, cá này nhà mình còn ăn không?"

"Không ăn nữa, trong nồi vẫn còn nhiều lắm." Đào Kiến Thiết cũng không ngờ có ngày mình lại ăn cá đến mức phát ngán, tội lỗi quá!

"Vậy chỗ cá này con mang qua cho anh cả." Đào Đại Cường bỏ cá vào một cái chậu rồi nói: "Nhà anh ấy chắc cũng lâu rồi không được ăn cá."

"Được đấy." Đào Kiến Thiết nghe vậy vừa bất ngờ vừa thấy an ủi. Hai anh em vì một ý tưởng tồi tệ của mình mà dù không trở mặt nhưng cũng đã nảy sinh ngăn cách, giờ đây Đào Đại Cường theo Lý Long sống rất khấm khá, còn nhà Đào Đại Dũng thì cuộc sống lại khó khăn. Trước đây ông nghĩ Đào Đại Cường nếu không sống tốt thì ít ra còn có anh trai giúp đỡ, giờ xem ra, người làm anh lại có khả năng phải để em trai giúp đỡ rồi.

Đào Đại Cường mang cá tới nhà Đào Đại Dũng. Mã Xuân Hồng đang nhặt rau dại ngoài sân, thấy Đào Đại Cường tới liền hừ một tiếng, quay người vào nhà.

Đào Đại Dũng nghe tiếng bước chân liền đi ra, nhìn thấy Đào Đại Cường thì có chút bất ngờ, cười hỏi: "Đại Cường tới rồi, đây là..."

"Hôm nay ở Tiểu Hải Tử con bắt được ít cá, mang qua cho anh chị đây, vẫn còn sống, tranh thủ lúc còn tươi thì làm đi."

"Được đấy— ồ, nhiều ghê, chỗ này phải được bốn năm cân nhỉ?"

Mã Xuân Hồng ở trong bếp nghe thấy lời hai anh em Đào Đại Dũng nói liền lập tức chạy ra, nhìn đám cá trong chậu, mắt sáng rực lên: "Đúng vậy, cá này nhiều thật... con to cũng nhiều nữa... Đại Cường, chú khá lắm nha!"

"Em theo Long ca bắt đấy." Đào Đại Cường nói, cậu dúi chậu cá vào tay Đào Đại Dũng rồi bảo: "Anh, nhà em hết bao tải urê rồi, anh có cái nào thừa không?"

"Có chứ." Đào Đại Dũng đưa chậu cá cho Mã Xuân Hồng, tiện tay cầm một cái bao tải từ bên tường nói: "Hôm nay theo máy kéo của đội đi rải phân bón, vừa hay được chia một cái bao mới..."

"Không cần không cần, bao cũ là được rồi." Đào Đại Cường vội vàng nói: "Bao mới thì phí lắm."

"Cứ cầm lấy đi," Đào Đại Dũng nghĩ thầm, một cái bao tải này chỉ đáng mấy xu lẻ, mà chậu cá này thì giá trị không nhỏ... "Mai đi bón phân lại lấy cái khác là được."

"Đại Cường bảo dùng cái cũ thì anh cứ đưa cái cũ đi!" Mã Xuân Hồng thúc cùi chỏ vào người Đào Đại Dũng, "Nghe nó là được rồi."

Đào Đại Dũng bèn đi lấy một cái bao cũ, trên đó còn dính một bãi phân gà chưa dọn sạch, anh hỏi em trai: "Cái này được không?"

"Được ạ." Đào Đại Cường nhận lấy rồi nói: "Anh, em về đây, anh chị mau làm thịt cá đi."

Đào Đại Cường rời đi, Mã Xuân Hồng vui vẻ cầm chậu cá nói: "Cá nhiều thế này, nhà mình ăn một bữa không hết, để lại thì phí lắm, hay em mang một ít sang cho nhà mẹ đẻ em nhé?"

"Được, lấy ba năm con là được, đủ cho một bữa thôi. Con mình cũng lâu rồi chưa được ăn thịt, thịt cá này cũng là thịt..."

Sau chuyện trước đó, thái độ của Đào Đại Dũng đối với gia đình nhà vợ đã có chút thay đổi, Mã Xuân Hồng cũng biết mình đuối lý nên đã tiết chế lại, biết hỏi ý kiến Đào Đại Dũng.

Đào Đại Cường gấp gấp cái bao tải urê lại, mặt có phân gà gấp vào trong, rồi nhét ra sau thắt lưng, sau đó đi về phía cửa hàng bách hóa của đội.

Cửa hàng bách hóa này vốn là một phần bổ sung của Hợp tác xã cung tiêu, đầu năm nay chia đất khoán cho từng hộ, chia cả tài sản của đội, cửa hàng bách hóa cũng trở thành tư nhân.

Bản thân cửa hàng bách hóa vốn là một căn phòng phụ dựa vào đường lớn do nhà Trương Bản Toàn của đội xây dựng, mở cửa hướng ra đường, bên trong bán một số vật dụng sinh hoạt hàng ngày, thuốc lá, rượu, trà, hai cái vò lớn đựng giấm và nước tương.

Đến mùa hè, trong vò lớn này, đặc biệt là vò nước tương, sẽ sinh dòi, lúc Đào Đại Cường tới mua, thấy lão Trương sẽ múc dòi ra rồi mới múc nước tương cho khách.

Ở đây còn bán rượu lẻ, bán bằng ly thủy tinh năm mươi gram, tức là một lạng, cũng dùng loại ca tráng men màu trắng đó để bán.

Cửa không có lấy cái bàn, mấy người cứ ngồi trên một khúc gỗ ở đó chém gió, dùng chung một cái ca tráng men uống rượu lẻ, thay phiên nhau, người này uống một ngụm rồi chuyển cho người tiếp theo.

Mã Kim Bảo đang ngồi trong số ba bốn người đó, đang cao đàm khoát luận: "Năm xưa nhà tôi cũng giàu lắm, đó là làm thuê dài hạn, làm người đánh xe ngựa cho một địa chủ họ An ở đây. Nhà họ An đó giàu lắm, sân trong ba lớp, riêng người làm thuê đã mười mấy người, mấy trăm mẫu ruộng, trong nhà vàng bạc châu báu nhiều vô kể..."

"Thế nhà họ An đâu rồi?" Có người bên cạnh hỏi.

"Sau này chẳng phải loạn phỉ Ô Tư Mãn sao, nhà họ An chỉ có một nhà ở đây, sợ quá, đêm hôm khuya khoắt gom đồ đạc có giá trị chở đi hết, chỗ còn lại thì chôn xuống đất, dùng bò cày nát mặt đất, sân cũng chẳng cần nữa, chạy tới An Tập Hải rồi... sau này đến cái sân cũng hoang tàn đổ nát..."

"Chẳng để lại chút dấu vết nào à?" Một người khác hỏi, "Cái sân lớn như vậy..."

"Mấy chục năm rồi, còn để lại được gì? Như hơn chục năm trước, nhà họ Lý, Lý Kiến Quốc bọn họ đào trong ngôi miếu cũ cả bao tải tiền đồng, lúc đó còn có cả nền miếu, giờ chẳng phải cũng chẳng còn gì sao? Cái thành cũ nát đó vốn dĩ là một tòa thành, giờ chẳng phải cũng chỉ còn lại những đống đất vụn thôi sao..."

Đào Đại Cường đứng trong bóng râm dưới gốc cây nghe Mã Kim Bảo chém gió, có chút sốt ruột, cậu muốn nghe xem Mã Kim Bảo nói gì về chuyện hang chuột nước.

Mã Kim Bảo chưa kịp nói ra, phía sau có tiếng bước chân, Đào Đại Cường lập tức lách vào sau gốc cây sát tường. Điều khiến cậu bất ngờ là người tới lại chính là Hứa Kiến Quân.

Hứa Kiến Quân cũng đang khá bực bội. Vốn định đào được con chuột nước, rồi đến trạm thu mua hỏi xem bán thế nào, giờ thì chẳng có gì, vợ lại còn cáu kỉnh với mình, cậu ta bèn rời nhà đến cửa hàng bách hóa, định mua bao thuốc lá, tiện thể uống chén rượu lẻ cho khuây khỏa.

Rồi cậu ta nhìn thấy Mã Kim Bảo, Hứa Kiến Quân hối hận ngay, đụng trúng cái tên miệng rộng này, không biết sẽ còn nói ra những gì nữa.

Khi cậu ta muốn quay đầu bỏ đi thì Mã Kim Bảo đã nhìn thấy cậu ta, cầm ca tráng men chỉ vào Hứa Kiến Quân: "Kiến Quân à, cậu tới rồi à, lại đây lại đây, uống một ngụm— rượu này đã lắm! Năm mươi lăm độ đấy, lão Trương không pha nước đâu... không pha đâu, lại đây, uống một ngụm!"

Hứa Kiến Quân tuy không muốn, nhưng vẫn đi tới, nhận lấy ca tráng men, dùng tay quệt miệng ca rồi uống một ngụm, xuýt xoa nhăn mặt, đưa trả lại ca.

"Thế nào... được không?" Mã Kim Bảo cười nói, "Chuyện tôi kể cho cậu không có gì là giả cả, nói về con chuột nước hôm qua ấy, cậu không bắt được là do cậu không bắt được, nhưng tôi là tận mắt nhìn thấy thằng hai nhà họ Lý và Đào Đại Cường đang đào ở đó..."

"Chú Mã ơi chú Mã, chú đang nói cái gì thế..." Hứa Kiến Quân thấy Mã Kim Bảo uống rượu vào là không giữ được cái mồm, người xung quanh đều đang nhìn mình, cậu ta không khỏi đỏ mặt, vội nói, "Chú Mã uống đi, uống đi!"

Trước kia Hứa Kiến Quân toàn gọi là lão Mã, làm gì có chuyện gọi là chú Mã bao giờ, Mã Kim Bảo cảm thấy nở mày nở mặt lắm, trong lòng đắc ý vô cùng, nhận lấy ca uống một ngụm lớn, rồi cảm thấy chóng mặt, vừa định tiếp tục chém gió thì một hơi men xộc lên, hướng thẳng về phía Hứa Kiến Quân mà nôn ra!

Hứa Kiến Quân không tránh kịp, bị phun đầy một bên vai, cậu ta thầm mắng xui xẻo, vừa lau vết bẩn trên người vừa quay người bỏ về, đồ cũng chẳng mua nữa, phải mau về nhà xử lý thôi, không thì thối chết mất!

Đào Đại Cường ở góc tường nghe rõ mồn một, quả nhiên là Hứa Kiến Quân đào!

Lúc này cậu vừa phấn khích vừa căng thẳng, thấy Hứa Kiến Quân chửi bới bỏ đi liền lặng lẽ bám theo.

Gần như chưa từng làm việc xấu gì bao giờ, tim Đào Đại Cường đập rất nhanh và rất mạnh, cậu chậm rãi rút cái bao tải urê kia ra khỏi thắt lưng rồi đuổi theo.

Hứa Kiến Quân lau một hồi lâu, không những không sạch mà tay còn dính bẩn, cậu ta đành cởi áo ra vo lại thành một cục, lau lau tay, định về nhà vứt cho vợ giặt.

Lúc này không có đèn đường, đi đường đêm nếu không có đèn pin thì hoàn toàn dựa vào ánh sáng trời. Hứa Kiến Quân uống một ngụm rượu, lại bị thứ nôn mửa của Mã Kim Bảo làm cho buồn nôn, cảm thấy hơi choáng váng, rồi cậu ta nghe thấy phía sau dường như có tiếng bước chân, quay đầu nhìn lại, tối om chẳng thấy gì, tưởng mình nghe nhầm nên tiếp tục bước tới.

Đào Đại Cường thấy sắp rẽ qua một ngã rẽ là tới nhà họ Hứa, cậu biết nếu không ra tay bây giờ thì sẽ không còn cơ hội nữa, nghiến răng một cái, từ trong hàng cây ven đường lao ra, cầm bao tải urê trùm thẳng lên đầu Hứa Kiến Quân.

Động tác của Hứa Kiến Quân hơi chậm, miệng bao hơi nhỏ nên còn vướng lại ở vai cậu ta một chút.

Nếu là bình thường, Hứa Kiến Quân chắc chắn có thể thoát ra, nhưng hôm nay vừa hay hơi choáng, phản ứng chậm chạp, lúc đang vùng vẫy thì Đào Đại Cường đã dùng sức kéo trùm kín bao tải xuống, Hứa Kiến Quân biết không ổn, liền gào lên: "Ai? Làm gì đấy?"

Đào Đại Cường lúc này chẳng nghĩ được gì khác. Cậu biết phản ứng của mình chậm, nên những việc như thế này đã diễn tập trong đầu rất nhiều lần rồi, lúc thực sự làm thì chỉ cần thực hiện theo cái "quy trình" đó là được.

Thế nên tiếng gào của Hứa Kiến Quân chẳng hề ảnh hưởng đến cậu, cậu chỉ biết hiện tại mình đã thực hiện xong hai bước theo dõi và trùm bao tải, tiếp theo là hai bước đánh người và rời đi.

"Bình bịch bình bịch!" Đào Đại Cường ra tay, cậu tuy có giữ lại chút sức lực nhưng bản thân vốn cao to khỏe mạnh hơn người khác, thế nên mỗi cú đấm cú đá giáng xuống, Hứa Kiến Quân lập tức kêu thảm thiết!

Âm thanh bị chặn trong bao tải urê nên không truyền đi xa được, nhưng chó của những nhà gần đó vẫn nghe thấy, bắt đầu sủa vang trời.

Đào Đại Cường biết không thể ở lâu, sau khi bồi thêm cho Hứa Kiến Quân một cước, liền đẩy cậu ta ngã nhào xuống đất rồi quay người bỏ chạy. Hướng cậu chạy ngược với hướng về nhà mình, chạy ra hơn hai trăm mét, vòng một vòng về phía con hẻm nhà mình rồi mới về đến nhà.

Hứa Kiến Quân sau khi ngã xuống đất tiếng kêu thảm thiết đã dẫn dụ chó của những nhà gần đó, lũ chó sủa điên cuồng vào cậu ta, rồi lại dẫn dụ người nhà đó ra ngoài.

Đây vừa hay là nhà của Vương tham tiền, lão nhìn xa xa thấy có một cái bao tải urê, nghĩ thầm nhà ai làm rơi cái bao ở đây mà tốt ghê, vừa hay để mình nhặt luôn.

Đến khi bước tới gần mới phát hiện, trong bao tải đang trùm lấy một người, đang quằn quại bò ra, nhưng bị mắc kẹt không ra được.

"Ai đấy?" Vương tham tiền không tùy tiện động vào, hỏi trước một câu.

"Tôi là Hứa Kiến Quân, Hứa Kiến Quân!" Hứa Kiến Quân cũng đã định thần lại, kẻ đánh mình đã chạy mất, cậu ta hét lớn, giọng nói truyền ra nghe hơi nghẹt, "Tôi bị người ta đánh... mau thả tôi ra!"

Nghe vậy Vương tham tiền có chút không vui, nhưng đã đụng phải rồi thì lão vẫn túm lấy cái bao tải giải thoát cho Hứa Kiến Quân. Hứa Kiến Quân vừa chui ra đã nhìn dáo dác xung quanh, nhưng giờ lấy đâu ra bóng dáng kẻ đánh cậu ta?

"Cậu bị làm sao thế?" Vương tham tiền cầm cái bao tải urê trên tay, giả vờ không để ý hỏi: "Sao lại thành ra thế này?"

"Tôi bị người ta trùm bao tải đánh rồi!" Hứa Kiến Quân dở khóc dở cười, cậu ta sờ soạng hồi lâu, mò thấy chiếc áo khoác bẩn thỉu của mình, lúc này muốn đánh nhau một trận mà lại không tìm thấy ai, đành bất lực bước về, vừa đi vừa lầm bầm: "Chuyện này không xong đâu!"

Vương tham tiền hớn hở quay vào sân, ngửi ngửi cái bao, lập tức đi múc chậu nước, cái bao này bẩn rồi, tiếc thật— ơ? Sao lại còn cục phân gà thế này? Giặt thôi, giặt thôi!

Đào Đại Cường chạy về đến cửa nhà mới chậm lại bước chân, trở về nhà, Đào Kiến Thiết đã nằm trên giường chuẩn bị ngủ.

"Trong nồi có cá, bố đã hâm nóng cho con rồi, con ăn vài miếng rồi ngủ sớm đi, mai còn phải dậy sớm." Đào Kiến Thiết biết hai ngày nay con trai ngày nào cũng phải dậy sớm đi lấy lưới cùng Lý Long nên nhắc nhở một câu.

"Vâng." Đào Đại Cường thẫn thờ đáp một tiếng, về phòng mình thắp đèn dầu, tiện tay làm ít đồ ăn, vừa ăn vừa hối hận.

Phải rồi, cậu có chút hối hận vì đã đánh Hứa Kiến Quân, đánh thì được tích sự gì chứ? Hang chuột nước đó có khôi phục lại được đâu. Ngược lại bản thân mình còn phải lo lắng sợ hãi.

Đột nhiên cậu lại có chút nghi ngờ động cơ của Lý Long khi nói ra cách này lúc đó.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại lời Lý Long nói khi đó, đều như đang nói đùa vậy. Hơn nữa ngay từ đầu Lý Long đã nhấn mạnh, cái hang chuột nước này không thuộc về ai cả. Tuy là cậu phát hiện trước, nhưng cậu không đi đào, thì bất cứ ai khác cũng có thể đào.

Là mình nhỏ nhen rồi.

Đào Đại Cường cuối cùng cũng chốt lại kết luận.

Sau này không làm chuyện ngu ngốc như vậy nữa.

Tuy nhiên nghĩ đến bộ dạng thảm hại của Hứa Kiến Quân, Đào Đại Cường vẫn bật cười.

Đáng đời!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:160
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »