Kỹ năng đoàn đội Huyết Mạch Tương Liên cấp 5 kích hoạt: Trong phạm vi 50 mét, tất cả thành viên chính thức được liên kết huyết mạch, cùng nhau chia sẻ tổn thương. Hiệu ứng duy trì trong 140 giây. Mỗi thế giới nhiệm vụ chỉ sử dụng được một lần. Công năng này chỉ do đội trưởng kích hoạt, không thể phân bổ tổn thương cụ thể.
Tận dụng Huyết Mạch Tương Liên, Tạ Vinh Quân không còn e dè, thế công trở nên hung hãn hơn bao giờ hết!
Jack Sparrow sử dụng Ảnh Bộ truy đuổi, thanh đại kiếm phát ra điện quang rực rỡ, chém thẳng về phía Tạ Vinh Quân. Gã không né tránh, trực tiếp đón đỡ. Đại kiếm xẹt qua vai, chỉ để lại vết thương nông, Tạ Vinh Quân liền chộp lấy lưỡi kiếm. Tiếng kim loại va chạm vang vọng, đại kiếm của Jack Sparrow bị bẻ cong, lực đẩy không hề suy giảm, đẩy thuyền trưởng Jack Sparrow lùi lại. Jack Sparrow hoảng hốt sử dụng Ảnh Bộ để tránh đòn.
Chống đỡ vô số đợt tấn công, Tạ Vinh Quân như hổ báo lao vào vòng vây, thể hiện phong thái của một đội trưởng mạnh mẽ. Khí thế ngút trời khiến người xem phải kinh hãi.
Jack Sparrow gầm lên: “Thẩm Dịch, nếu ngươi còn không xuất hiện, ta sẽ đích thân bắt ngươi!”
“Hay đấy!” Tạ Vinh Quân đáp lời, gào thét điên cuồng.
Gã cười lớn, tung chân đá bay Ammand, đánh lui Thanh phu nhân, rồi dùng móng vuốt sắc bén bóp nát sọ một tên thủ lĩnh hải tặc. Một đường xông pha, chớp mắt đã đến trước mặt Jocard, gầm lên: “Chết đi!”
Đao Rồng vung lên, vẽ một đường huyết lệ đỏ tươi!
Jocard nhìn lưỡi dao, tuyệt vọng hiện rõ trong mắt.
Ngay khi đao khí bổ xuống, một phi trảo từ bóng tối lao ra, bắt lấy Jocard đang trọng thương nằm dưới đất, kéo gã vào bóng đêm. Đao Rồng chỉ sượt qua da đầu Jocard, tạo ra một khe hở trên boong tàu, nhưng không gây ra bất kỳ tổn thương nào. Sự thay đổi đột ngột khiến tất cả mọi người kinh ngạc, ngay cả Tạ Vinh Quân cũng sững sờ, khí thế hùng dũng ban nãy giảm xuống.
“Là Thẩm Dịch!” Tiểu Sửu kêu lên. Gã vung tay, ném ra những quả phi cầu linh động về phía Jocard.
Ba viên đạn xoay tròn tốc độ cao lập tức bay tới, va chạm trực diện với phi cầu của Tiểu Sửu, đẩy chúng bay ra xa.
“Hắn ở đó!” Ánh mắt Đế Vũ sắc bén, thoáng cái đã nhận ra nguồn gốc của viên đạn – một tên hải tặc phía Tây. Thẩm Dịch hóa trang thành hải tặc trà trộn vào đội hình, Đế Vũ gầm lên lao tới, kích hoạt kỹ năng “Tử vong ập đến”.
Một đòn tấn công nhanh như chớp, hung hãn và tàn bạo, đã áp sát tên hải tặc kia. Bàn tay phải hắn ấn mạnh lên ngực đối phương, gằn giọng: “Chết đi!”
Tên hải tặc phát ra tiếng thét “A!” đầy đau đớn, bay vút lên không trung rồi rơi xuống đất, không còn dấu hiệu sinh tồn.
Đế Vũ sững sờ, cảm thấy có điều chẳng lành. Lúc này hắn mới nhớ ra Thẩm Dịch sở hữu kỹ năng bẻ cong quỹ đạo đạn. Một đòn “Tử vong ập đến” của mình đã bị đánh lừa, còn phi trảo đã kéo Jocard thoát khỏi tầm tay. Đội Thứ Huyết đã bỏ lỡ cơ hội tiêu diệt một vị vua hải tặc.
Vừa kinh hãi vừa tức giận, Đế Vũ định tiếp tục truy kích thì từ bóng tối, bốn bóng người lao ra – Kim Cương, Hồng Lãng, Ôn Nhu và La Hạo.
Chứng kiến sự xuất hiện của họ, Tạ Vinh Quân không hề tức giận mà ngược lại, tỏ ra mừng rỡ: “Cuối cùng cũng chịu lộ diện?”
So với việc Jocard trốn thoát, đội Đoạn Nhận mới là mục tiêu quan trọng hơn!
Đám Ôn Nhu không thể đứng yên nhìn. Jack Sparrow đã đưa ra tối hậu thư, và tình hình đã trở nên căng thẳng. Hơn nữa, vua hải tặc cũng là mục tiêu của Thẩm Dịch, họ không muốn chứng kiến Jocard bị Tạ Vinh Quân giết chết.
Vừa xuất hiện, xiềng xích giam cầm của La Hạo đã vung tới đỉnh đầu Đế Vũ.
Đế Vũ hú lên một tiếng quái dị, vội vàng lùi lại. Hắn đã quá quen với cảm giác bị xiềng xích trói buộc, bị một tên mập mạp da dày thịt béo không sợ đòn, đánh không chết quấn lấy, đó thực sự là một cực hình đối với bất kỳ nhà thám hiểm nào.
Tuy nhiên, sau lần giao chiến trước, họ đã tìm ra cách đối phó hiệu quả nhất với xiềng xích giam cầm.
Ngay khi xiềng xích giam cầm bay tới, Tiểu Sửu bất ngờ xông lên, giơ tay phóng ra một viên cầu màu đen.
Viên cầu trên không trung cuồng vũ, phóng ra vô số sợi tơ đen. Những sợi tơ này thoạt nhìn mềm yếu, nhưng lại chằng chịt bao phủ lấy xiềng xích giam cầm. Xiềng xích giam cầm dưới lớp trói buộc dày đặc, mất đi động lực, không còn khả năng trói buộc bất kỳ nhà thám hiểm nào.
Tiểu Sửu phát ra tiếng cười đắc ý, quả cầu ngàn tơ này của hắn, am hiểu nhất đối phó vũ khí không lưỡi, có đặc hiệu phong tỏa vũ khí. Hết lần này tới lần khác xiềng xích giam cầm không hề mang tính công kích, chỉ có đặc tính trói buộc, liền bị khắc chế hoàn toàn. Lần trước trong hải chiến, hắn không thể phát huy hết bản lĩnh, lúc này vừa ra tay đã ngăn chặn mập mạp, tránh cho mọi người lại bị vận rủi của y quấn quanh.
Đã không còn phiền toái từ xiềng xích giam cầm, chẳng còn ai thèm để tâm đến mập mạp, đồng thời xông tới tấn công ba người Hồng Lãng. Với họ mà nói, ba tên này mới thật sự là mối họa. Còn mập mạp, cho dù để hắn đánh lên vài đòn thì cũng chẳng sao.
Nào ngờ, mập mạp lại đột nhiên làm một việc —— hắn vứt bỏ xiềng xích giam cầm, hai tay giơ lên, hùng hổ lao tới ôm lấy Đế Vũ và Tiểu Sửu!
Hai người căn bản không nghĩ tới mập mạp còn có chiêu này, bị thân hình đồ sộ của y bay tới, thoáng cái ôm trọn lấy, hai cánh tay mập mạp thu về, gắt gao ghì chặt đối phương.
“Ngươi!” Đế Vũ trừng mắt nhìn mập mạp chết tiệt, trên mặt La Hạo lại lộ ra nụ cười chất phác mà đắc ý.
Ai nói chỉ có xiềng xích giam cầm mới có thể trói buộc kẻ địch? Bản thân cơ thể người chính là công cụ thiên biến vạn hóa tốt nhất! Đây gọi là nhảy ra lối mòn tư duy, tựa như Thẩm Dịch dưới tình huống không có kỹ năng vẫn chạy trên mặt nước, hoặc dùng sự tưởng niệm của Aleera tập trung kẻ địch, mập mạp đồng dạng cũng có thể thoát khỏi những thói quen sáo lộ, tìm lấy con đường giam cầm thuộc về mình.
Mà một chiêu gấu ôm trước mắt, chính là ý tưởng đắc ý của y. Nó không cần bất luận kỹ năng hay trang bị gì cả, chỉ cần xông lên, bắt lấy đối thủ, sau đó ôm đối thủ thật chặt, đồng dạng có thể hoàn thành sứ mạng của y, nhiệm vụ của y! Một phương pháp đơn giản, vô sỉ, lại hết sức hữu hiệu.
Một chiêu gấu ôm, khiến Đế Vũ cùng Tiểu Sửu bị kẹt cứng trong lòng y, ngạnh sinh trói buộc gắt gao một mạo hiểm giả theo lộ tuyến nhanh nhẹn cùng một mạo hiểm giả đi lộ tuyến linh hoạt quỷ dị hay thay đổi, không để cho đối thủ bất luận chỗ trống nào để phát huy. Hơn nữa bởi vì y ôm rất chặt, mặt mũi ba người đều sát vào nhau, nhích thêm một chút sẽ đụng. Thế cho nên Đế Vũ thậm chí có thể thấy rõ từng cọng lông trên mặt mập mạp, cảm nhận được hơi thở ồ ồ… Thằng này đến cùng đã ăn bao nhiêu tỏi? Thở một hơi ra ngoài quả thực có thể khiến người ngạt chết!
Hai mắt Đế Vũ chợt hiện hung quang: “Ngươi tìm chết!”
Tuy thân thể bị mập mạp ôm chặt, cánh tay vẫn còn cử động được, trái lại y đang ôm đối thủ, chỉ có thể bị đánh mà không thể phản công. Hắn ta đã muốn chịu đòn, vậy thì cứ tập trung hỏa lực tiêu diệt tên khốn này trước. Đế Vũ muốn xem, trong tình huống đối phương không thể sử dụng cả hai tay, không có khiên chắn bảo vệ, chỉ dựa vào phòng ngự cá nhân, hắn ta có thể chống đỡ được bao lâu trước những đòn tấn công của mình.
Tay phải giơ lên, kích hoạt Huyết Nộ, Đế Vũ tung một chưởng vào người mập mạp. Đồng thời, hai ngón tay của Tiểu Sửu cũng vô cùng độc ác nhắm thẳng vào đôi mắt của y. Cả hai ra tay tàn nhẫn, ý đồ phế bỏ mập mạp ngay lập tức. Nào ngờ, y cúi đầu, và thế là va thẳng vào mặt Tiểu Sửu.
Ai bảo không có tay thì không thể đánh người? Đụng đầu cũng là một cách, và còn phát huy tối đa lực lượng! Chiến thuật của mập mạp đơn giản, dã man, trực diện. Một cú húc đầu bất ngờ vượt quá dự liệu của Tiểu Sửu, hai ngón tay cắm vào trán y chẳng khác gì đâm vào thép, bị đầu mập mạp đánh trả, mũi to bị va trúng.
Mũi là một điểm yếu của con người. Một đòn đánh mạnh vào đây sẽ gây đau đớn, ngứa ngáy, dù là người mạnh mẽ nhất cũng sẽ rưng rưng nước mắt. Lần va chạm này, mập mạp dồn hết sức lực, Tiểu Sửu đau đớn gào thét, tay phải vung mạnh vào bụng y, đồng thời kích hoạt Vong Linh Trớ Chú.
Vong Linh Trớ Chú, một kỹ năng nguyền rủa ăn mòn ý chí đối phương, khiến mục tiêu bị tra tấn bởi nỗi sợ hãi, mất đi ý chí chiến đấu, làm giảm đáng kể khả năng công thủ. Mức độ suy giảm phụ thuộc vào ý chí chống cự của đối thủ, và hiệu ứng kéo dài trong một phút. Sau khi thời gian kết thúc, mục tiêu vẫn sẽ rơi vào trạng thái tinh thần suy sụp, ý chí chiến đấu giảm sút, làm giảm giá trị sức mạnh của các đòn tấn công thông thường và xác suất trúng đích.
Kỹ năng này của gã rất hữu dụng khi đối phó với binh lính thông thường hoặc các đấu sĩ nhanh nhẹn như Thẩm Dịch, thậm chí có thể phát huy hiệu quả gấp bội khi đối phó với khả năng cảm nhận nguy hiểm của mập mạp. Vấn đề là, gã không biết rằng khả năng cảm nhận nguy hiểm của mập mạp đã bị Giáo sư X cải tạo thành khả năng hấp thụ nỗi sợ hãi. Một đòn nguyền rủa được tung ra, không những không đạt được hiệu quả mong muốn, mà ngược lại khiến mập mạp lập tức cảm thấy mình đang tràn đầy tất cả những cảm xúc sợ hãi.
Đã từng trải qua cảm giác này, y không hề hoảng loạn, ngay lập tức phát ra một làn sóng xung kích sợ hãi, lao thẳng về phía Tiểu Sửu.
Tiểu Sửu đúng là xui xẻo, chiêu Vong Linh Trớ Chú vừa tung ra đã bị mập mạp phản đòn gấp bội, cả người chìm trong sợ hãi cực độ, chẳng khác gì Lộ Kỳ Áo.
Mập mạp vẫn im lặng, tiếp tục lao vào cuộc giáp lá cà với Đế Vũ, dựa vào lớp phòng thủ vững chắc của mình, không chút do dự đổi đòn với đối thủ.
Thẩm Dịch đã đặt tên cho chiến thuật mới của mập mạp: Dã man đối đầu văn minh!
---❊ ❖ ❊---
Jocard bị Thẩm Dịch kéo về một góc khuất trong phòng hội nghị rộng lớn. Hắn mỉm cười nhìn Jocard: “Ngài không sao chứ?”
Jocard thở phào nhẹ nhõm: “Coi như ổn, tên đó thật sự quá mạnh!”
“Đừng lo lắng, ngài sẽ có cơ hội trả thù.” Thẩm Dịch đáp lời, vẫn giữ nụ cười trên môi.
“Tôi thực sự rất biết ơn anh đã cứu tôi.” Jocard chân thành nói lời cảm ơn.
“Đừng khách khí.” Thẩm Dịch đáp gọn: “Tôi cứu ngài… cũng chỉ là để có thể tự tay kết liễu ngài mà thôi.”
Jocard sững sờ: “Anh nói gì?”
Thẩm Dịch bất ngờ ra tay, hai tay uốn éo với tốc độ kinh người, triển khai chiêu Bàn Long Giảo trong phân cân thác cốt thủ. Một tiếng rắc nhỏ vang lên, đầu Jocard vô lực rủ xuống.
“Ngươi đã tiêu diệt vua hải tặc Atlantic Jocard, nhận được 750 điểm Huyết Tinh.”
“Ngươi đã thu thập được tín vật của Jocard.”
“Ngươi đã thu thập được quyển trục kỹ năng chuyên chúc của Jocard: Thiết Quyền Xung Kích.”
“Ngươi đang sử dụng kỹ năng cướp đoạt lên Jocard.”
“Cướp đoạt thất bại.”
“Thật là keo kiệt.” Thẩm Dịch lẩm bẩm, chỉ thu được tín vật và quyển trục kỹ năng chuyên chúc, không có thêm gì khác. Hắn chậm rãi đứng dậy, ánh mắt hướng về chiến trường.
Lúc này, mập mạp cùng hai Đế Vũ Tiểu Sửu đang giao chiến ác liệt, còn Tạ Vinh Quân cũng đang tung hoành như một chiến binh man rợ.
Kim Cương Hồng Lãng lao tới chỗ Tạ Vinh Quân.
Hắn và những người khác vừa xông lên vừa hô to: “Chúng ta đến ngăn hắn!”
Barbossa nghe vậy mừng rỡ. Tạ Vinh Quân đã gây ra quá nhiều tổn thương cho Jocard và Chevalle, khiến hắn sợ hãi. Giờ có người ra mặt giúp đỡ, quả thật là điều hắn mong muốn.
Hắn vừa lùi lại vừa kêu lên: “Tên này rất mạnh, cẩn thận!”
Kim Cương lướt qua Barbossa, đột nhiên đổi giọng cười khẩy, túm lấy hắn, giọng nói trầm thấp: “Vậy thì ông lên đỡ đòn trước đi.”
Một tay vặn, một tay ném, Barbossa còn chưa kịp phản ứng đã bị Kim Cương quăng thẳng vào Tạ Vinh Quân. Đây đúng là một cú lừa ngoạn mục. Hải tặc vốn nổi tiếng bạc tình, thường xuyên chơi trò tiểu nhân, Barbossa càng khét tiếng gian xảo, nào ngờ lần này lại bị Thẩm Dịch và đồng đội phục kích.
Nhưng gã cũng không phải tay mơ. Vừa thấy mình bị ném tới, Barbossa lập tức rút móc sắt, ngân quang lóe lên, đón lấy Đao Rồng của Tạ Vinh Quân đang vung tới.
Đao câu va chạm, hoa lửa bắn tung tóe. Tạ Vinh Quân thừa cơ nhảy lên, thân hình xoay chuyển, khuỷu tay trái hung hãn đập thẳng vào Barbossa. Chiêu đánh này tuy không phải kỹ năng cao siêu, nhưng lại dồn toàn bộ lực lượng, đủ sức khiến xương sống Barbossa suýt gãy làm đôi. Trong lúc Barbossa rơi xuống, Tạ Vinh Quân đồng thời tung một cú gối lên đỉnh đầu, đẩy gã trở lại không trung.
Một khuỷu tay, một cú gối, liên hoàn chiêu thức hung mãnh, tuy không liên tục như thác đổ nhưng lại mang khí thế Thái Sơn áp đỉnh, khiến người xem phải rung động. Barbossa bị hai đòn nện cho máu phun tung tóe, Đao Rồng của Tạ Vinh Quân bùng lên ngọn lửa rực cháy, vẽ nên một vệt quang ảnh đỏ rực giữa màn đêm, lại lần nữa lao tới.
Barbossa, dù độc ác đến đâu, cũng nhận ra tình thế nguy ngập. Gã nghiến răng, bất ngờ đưa cánh tay trái ra đỡ đao. Đao Rồng chém xuống, cánh tay của Barbossa lìa khỏi thân, cùng với chiếc móc sắt quen thuộc bị Tạ Vinh Quân chặt đứt. Chiếc móc sắt từng cắt đứt vô số cánh tay người, giờ lại chính nó phải chịu số phận tương tự, quả là báo ứng.
Trong khi Tạ Vinh Quân ra tay quyết liệt, Ôn Nhu, Kim Cương và Hồng Lãng cũng đồng loạt phát động đợt tấn công đã chuẩn bị từ lâu.