"Vậy thì thật là đáng tiếc, ta cứ ngỡ Bạch đạo hữu gia học uyên thâm, vốn định thỉnh giáo đôi điều?" Trương Thế Bình thần sắc nhàn nhạt nói.
Ngày nay tại Nam Châu thuộc Tiểu Hoàn Giới, những tông môn có truyền thừa lâu đời nhất không nghi ngờ gì chính là Huyền Viễn Tông, Thủy Nguyệt Uyên và năm tông phái khác. Tất cả đều do các vị đại năng tu sĩ vào thời kỳ cuối Thượng Cổ cách đây hơn mười vạn năm sáng lập. Các gia tộc tu sĩ phụ thuộc vào tông môn thì kẻ lên người xuống, không có tộc nào có thể duy trì truyền thừa suốt hơn mười vạn năm. Trong đó, Yến gia của Huyền Viễn Tông, Dịch gia của Phiêu Miểu Cốc, cùng với Bạch gia của Thủy Nguyệt Uyên, ba tộc này đã được xem là những kẻ dẫn đầu, ngắn thì truyền thừa hơn một vạn năm, dài thì hai ba vạn năm.
Nếu là vào thời kỳ Thượng Cổ, có lẽ còn những gia tộc truyền thừa mười vạn, thậm chí mấy chục vạn năm. Thế nhưng trong Tiểu Hoàn Giới với linh khí không ngừng suy kiệt này, tu vi giữa các tu sĩ không còn chênh lệch như trời vực như thời Thượng Cổ, dẫn đến biến cố gia tăng, như kết cục của chín đại thị tộc kia chính là minh chứng rõ ràng nhất.
Những thị tộc từng chiếm cứ vùng trung nguyên Nam Châu, tồn tại truyền thừa suốt mấy vạn năm, dưới sự liên thủ của ba vị Hóa Thần tu sĩ là Hồng Nguyệt, Tiêu Thành Vũ và Huyền Sơn, cơ nghiệp mấy vạn năm đều hóa thành hư không.
Tất nhiên ngoài lý do này ra, còn có nhiều nguyên nhân khác.
"Vậy Trương đạo hữu có nguyện ý cùng ta đi tìm Tào Tề, bổ sung nốt nửa phần sau của công pháp Khổ Độ Quy Anh kia không?" Bạch Thế Yêu thấy Trương Thế Bình cứ nói quanh co, bèn trực tiếp nói thẳng.
Trong Bạch gia không phải là không có công pháp hỗ trợ kết Anh, nhưng nếu nói có thể vượt qua phương pháp hỗ trợ kết Anh của bộ Khổ Độ Quy Anh này thì hầu như là không có.
Dẫu sao thì do linh khí trong Tiểu Hoàn Giới không ngừng suy giảm, dẫn đến quá nhiều biến cố xảy ra giữa đất trời. Bất kể là linh khoáng, linh thực, linh thú hay các loại linh vật khác, có loại đã tiêu vong tuyệt tích, có loại thì công dụng bản thân đã thay đổi, từ đó dẫn đến nhiều công pháp, đan dược thời Thượng Cổ đều không còn áp dụng được nữa.
Do đó, đối với môn Khổ Độ Quy Anh này, ngay cả Kim Đan chân nhân xuất thân như Bạch Thế Yêu cũng không tránh khỏi lòng tham muốn.
"Đây là hai địa điểm mà Tào chân quân lúc đó để lại, một là Tửu Hiên Các ở Nam Minh Thành, một là hòn đảo đá cách Nam Minh Thành khoảng hơn một trăm năm mươi dặm về phía Tây Nam. Nếu Bạch đạo hữu thực sự muốn bổ sung môn Khổ Độ Quy Anh công pháp này, thì có thể đến hai nơi đó một chuyến, nhưng xin thứ lỗi cho Trương mỗ không thể phụng bồi." Trương Thế Bình không nhanh không chậm nói, hắn lật tay lấy ra một mảnh ngọc giản ném cho Bạch Thế Yêu.
Mảnh ngọc giản này chính là thứ Tào Tề để lại lúc trước, nhưng Trương Thế Bình chưa từng tới đó lần nào, hiện tại hắn cũng không muốn đi.
"Được rồi, đã Trương đạo hữu không muốn đi, vậy thì thôi. Chỉ là Trương đạo hữu không thấy tiếc sao?" Bạch Thế Yêu nhận lấy ngọc giản, đôi mày hơi nhíu lại nói.
Trương Thế Bình lắc đầu, thân hình lăng hư bay đi, để lại Bạch Thế Yêu một mình tại chỗ.
Chuyện này hắn đã có định luận trong lòng, không phải ba lời hai ý của Bạch Thế Yêu có thể lay chuyển. Hơn nữa kẻ này hết lần này tới lần khác nhắc đến chuyện đó, sợ rằng "túy ông chi ý bất tại tửu" (ý không nằm ở rượu), mà là nằm ở chỗ Tần Phong hoặc Tào Tề, rất có khả năng là do Bạch gia lão tổ sai khiến. Dù sao thì vị Bạch gia lão tổ kia cũng giống như chân quân Dịch gia của Thủy Nguyệt Uyên, thọ nguyên chẳng còn bao nhiêu, hẳn sẽ không bỏ qua cơ hội ngàn năm có một khi Ma Tôn vượt giới tới đây.
Sau khi Trương Thế Bình rời đi không lâu, Bạch Thế Yêu đứng tại chỗ, cầm ngọc giản cân nhắc.
Ước chừng một tuần trà trôi qua, Bạch Thế Yêu lắc đầu, thu mảnh ngọc giản lại. Hắn không muốn mạo hiểm đi tìm Tào Tề như vậy, đó là không chịu trách nhiệm với tính mạng của chính mình. Vốn dĩ nếu Trương Thế Bình có thể đi cùng, thì Tào Tề có lẽ sẽ nể mặt Tần Phong mà ít nhất đảm bảo tính mạng cho bọn họ.
Lại qua một hồi lâu, khi tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà đã biến mất trên chân trời, màn đêm hoàn toàn buông xuống. Trong tiếng gió núi thổi vù vù giữa rừng, loáng thoáng truyền đến tiếng nhai nghiến của loài dã thú nào đó, nhưng rất nhanh đã bị tiếng lá cây xào xạc che lấp.
Trên bầu trời, những vì sao lấp lánh như dòng sông. Bất chợt có một đạo kinh hồng lướt qua, rơi xuống giữa rừng. Quang hoa tan đi, Dịch Tuyết Đan cười tươi rói bước đến bên cạnh Bạch Thế Yêu, ghé sát tai hắn thì thầm: "Bạch đạo hữu, ta đã nói rồi mà, Trương đạo hữu là người không dễ bị lừa đâu. Thay vì mạo hiểm lớn như vậy, chi bằng hãy cân nhắc đề nghị trước đó của ta, thế nào?"
Thân ảnh Bạch Thế Yêu chậm rãi nhạt đi, trong không trung còn lưu lại dư âm: "Dịch đạo hữu, đề nghị của cô ta không dám nhận lời, bằng không đến một ngày nào đó lại giống như huynh trưởng của cô, sợ rằng ngay cả thi cốt hiện giờ cũng chẳng biết nằm nơi đâu rồi nhỉ?"
"Huynh trưởng của ta hiện tại vẫn rất khỏe mạnh mà, Bạch đạo hữu." Dịch Tuyết Đan cười nói.
Thế nhưng trôi qua hơn mười hơi thở, Bạch Thế Yêu không truyền lại một lời nào nữa. Dịch Tuyết Đan khẽ lắc đầu, thân ảnh như làn gió bay vút lên, từ trên cao nhìn xuống bốn phía. Đột nhiên cô thoáng thấy cách đó mấy chục dặm có hơn chục đốm lửa sáng rực, xếp hàng như rồng lửa đang di chuyển dọc theo chân núi. Trong mắt cô lộ vẻ tinh nghịch, bèn thu lại ánh sáng độn quang rồi bay về phía trước.
Khi đến gần hơn, chỉ nghe tiếng chiêng "cắc cắc cắc" vang lên liên hồi.
"La đại thẩm, bà ở đâu? La đại thẩm, bà mau trở về đi!" Một gã trung niên cầm đầu lớn tiếng kêu gọi.
Những dân làng đi theo phía sau cũng đồng thanh kêu gọi, theo sau đó là ba tiếng chiêng vang dội.
Đám đông ngừng kêu, vểnh tai nghe ngóng tiếng vọng, xem La đại thẩm trong miệng họ có hồi đáp hay không.
Thế nhưng trong núi ngoài tiếng hổ gầm sói hú, chẳng có lấy một tiếng đáp lại.
Gã cầm đầu nhìn sắc trời, nghiến răng đánh tiếp hồi chiêng, tiếp tục lớn tiếng gọi: "La đại thẩm, bà ở đâu? La đại thẩm, bà mau trở về đi!"
Gió núi thổi gấp gáp làm tắt mất mấy ngọn đuốc trong tay mọi người, ánh lửa bỗng chốc mờ đi vài phần. Đám đông có chút hoảng loạn, nhưng gã trung niên cầm đầu liên tục quát mắng, lúc này mới ổn định được tình hình.
"Nhị Cẩu, ngươi có thấy La đại thẩm lên núi đi đúng con đường này không?" Gã trung niên hỏi một thiếu niên gầy gò mười mấy tuổi bên cạnh.
Trong mắt thiếu niên kia lộ vẻ vô cùng hoảng sợ, cậu lắp bắp nói: "Lúc nãy khi trời sắp tối, con đang vội xuống núi thì thấy La đại thẩm đi lên. Con chào bà ấy mà bà ấy chẳng nghe thấy gì, con đi lại gần thì thấy hai mắt La đại thẩm xanh lè, quỷ dị lắm. Chắc chắn là bị thứ đó mê hoặc rồi, nhất định là thứ đó!"
"Sợ cái gì, chúng ta đông người dương khí thịnh, mọi người cùng gọi lớn lên, gọi hồn La đại thẩm về." Gã đàn ông cầm chắc dùi chiêng, lấy hết can đảm hô to. Trước kia tinh quái trong núi không phải chưa từng bắt người, nhưng đó là do người đi lẻ loi trong núi, còn việc trực tiếp vào tận thôn để bắt người lên núi như lần này thì đây là lần đầu tiên.
Gã trung niên vừa nghĩ vừa rùng mình một cái, không lẽ con tinh quái đó đã thành hình rồi? Nếu vậy thì phải dời đi đâu, chẳng lẽ phải dời cả thôn đi sao?
Tiếng gió rít gào, dưới ánh đuốc, gã không ngừng nhìn trái ngó phải, hy vọng có thể phát hiện ra La đại thẩm đang ở nơi nào.