Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 270
Tài luyện binh (1)

❊ ❊ ❊

Mùng ba Tết, thám tử trở về bẩm báo.

Bên ngoài phủ thành có rất nhiều thuyền, đang chuyển lương thực lên bờ, đó chính là quân lương xuất binh của Điền Tri phủ.

Từ số lượng thuyền thì nhất định không đủ cho ba nghìn binh lính ngồi. Quá nửa là vật tư đi đường thủy, binh lính men theo bờ sông đi theo, cho dù gặp phải mai phục thì thuyền vận lương cũng có thể lập tức chạy thoát.

Hơn nữa, quân doanh núi Nguyệt Công đã bắt đầu có binh lính đi vào.

Mùng 4 Tết, thám tử lại hồi báo.

Lính trong quân doanh, không chỉ có ba nghìn, có thể có năm sáu nghìn người, cũng không biết Tri phủ chiêu mộ ở đâu ra nhiều hương dũng như vậy.

Bây giờ, Triệu Hãn có hai lựa chọn, một là nửa đường mai phục ở bờ sông, hai là đêm nay trực tiếp tập kích vào quân doanh.

Rất dễ dàng đưa ra lựa chọn, bởi vì… Triệu Hãn sắp không còn lương rồi.

Ba mươi Tết, cầm theo lương thực vào núi, hôm nay đã là mùng 4 Tết. Ngày nghỉ, đêm đi, sợ bị người khác phát hiện nê đương nhiên không thể đi cướp lương.

Vậy thì trực tiếp tập kích quân doanh!

Mà lúc này, Tri phủ Viên Châu Điền Hữu Niên, đang bị Tri huyện Nghi Xuân bám lấy dây dưa một đường từ trong thành đến quân doanh.

Tri huyện Phương Lộc không ngừng kêu khổ: “Phủ tôn, ngươi chiêu mộ thêm binh lính làm gì? Nhà giàu trong thành đều đã đạp phá của huyện nha rồi.”

Phủ nha Viên Châu, huyện nha Nghi Xuân cùng ở trong thành.

“Việc đánh trận người đừng quản, trở về thủ thành, đừng để cho phản tắc đánh chiếm mất.” Điều Hữu Niên không muốn giải thích với một cái bao cỏ làm gì.

Cường đạo Đô Xương đã bị quan binh tiêu diệt, toàn bộ phía bắc Giang Tây đều yên bình.

Điền Hữu Niên đã sớm giao ước với Tuần phủ, đợi sau Tết Nguyên Tiêu sẽ xuất binh. Nếu phản tặc chủ động đánh tới, vậy thì càng tốt, trực tiếp vây chết Triệu tặc ở huyện Phần Nghi.

Đi vào quân doanh, phụ tá Hồng Nhạn đi lên nói: “Phủ tôn, quân lương đã chuẩn bị đủ, binh lính đã tập kết được hơn 2.300 người.”

2.300 người này thuộc loại “lão binh”, binh lính lâm thời chiêu mộ không tính vào số người, đây đều là gia nô lấy ra từ nhà giàu trong thành, còn có du dân lưu manh trong thành.

Cộng vào với nhau thì con số đã vượt qua 5.000 người!

Lại có một tú tài đi đến, chính là Tả Hiếu Thành lúc trước góp sức cho Giải Học Long. Hôm nay, hắn ở nhà ngoại tổ phụ ở ngoài huyện Nghi Xuân, khắp nơi tuyên dương hành vi đáng giận của Triệu tặc, nói Triệu tặc phải giết sạch địa chủ trong thiên hạ, khiến cho các nhà giàu huyện Nghi Xuân sợ tới mức cả người như nhũn ra.

Cũng chính vì như thế nên các đại tộc huyện Nghi Xuân cũng quyên tiền quyên lương, giúp đỡ Tri phủ Điền Hữu Niên chiêu binh tiêu diệt tặc.

Tả Hiều Thành nhắc nhở: “Phủ tôn, phản tặc huyện Phần Nghi chính là Triệu tặc kia là chuyện không có gì để ghi ngờ. Tên tặc này vô cùng giảo hoạt, tiến binh thần tốc, chi bằng đề phòng tên tặc này chiếm đóng phủ thành.”

“Yên tâm, ta để lại 300 tinh binh ở phủ thành, còn để lại hơn 800 hương dũng nữa.” Điền Hữu Niên đã sớm định liệu nói.

Tả Hiếu Thành còn nối: “Tối nay, quân doanh tập trung mấy nghìn binh, thuyền ở bến tàu ngoài thành lại chống chất vô số luong thảo, nhất định phải đề phòng Triệu tặc tập kích ban đêm.”

Phụ tá Hồng Nhạn cười nói: “Tả hiền đệ, ta thấy ngươi là bị Triệu tặc dọa cho sợ rồi. Bờ sông Viên Hà, quân ta đã sớm phái ra rất nhiều lính canh giác, lẽ nào Triệu tặc còn có thể bay đến tập kích đêm hay sao?”

Tả Hiếu Thành muốn nói lại thôi, cũng cảm thấy là mình nghĩ nhiều rồi.

Điền Hữu Niên cau mày, suy tư một lát nói: “Đêm nay tăng thêm một ít lính canh, quân lương càng phải cần có nhiều binh lính trông coi cho tốt, sáng mai tuyên thệ xong thì lập tức xuất phát!”

Triều Sùng Trinh có hai người tên là Điền Hữu Niên, một người còn chưa thi tiến sĩ nhưng đã được mọi người công nhận.

Mà vị Điền Hữu Niên trước mắt này lại chỉ có xuất thân cử nhân, có thể nhanh chóng làm đến chức Tri phủ, hoàn toàn đều là nhờ có được chiến công thể thăng chức!

Tên này thuộc tử đệ quân hộ Thiểm Tây, phụ huynh là võ tướng, từ lúc còn nhỏ hắn đã được học tập cung ngựa và binh pháp, thi cử nhân này nọ chỉ là nhân tiện mà thôi. Tiêu tiền mua một chức Tri huyện, đi đến mỗi một nơi, hoặc là chiêu mộ binh lính, hoặc là tiêu diệt thổ phỉ, hoặc là chinh phạt phản tặc.

Ăn xong cơm trưa, Điền Hữu Niên tự mình tuần tra quân doanh, không ngừng an ủi binh lính rồi lại chỉ ra những chỗ bố trí không ổn của quân doanh.

Đoạt lại huyện thành Phần Nghi?

Điền Hữu Niên chưa bao giờ có loại suy nghĩ này, hắn chỉ nghĩ chặn chết Triệu tặc ở huyện Phần Nghi, sau đó liên hợp với Tuần phủ Lý Mậu Phương, Thiêm sự Vương Tư Nhâm cùng nhau giết chết mấy nghìn binh lực của phản tặc này!

Khi nhận được tình hình phản tặc lần đầu tiên, Điền Hữu Niên cũng đã phái tín sứ, đi tới Nam Xương và Cửu Giang liên lạc với hữu quân.

Về phần đột nhiên chiêu mộ binh gia nô và lưu manh thuần túy là lấy ưu thế binh lực hù dọa Triệu Hãn, để Triệu Hãn sợ hãi co đầu rụt cổ ở huyện Phần Nghi không dám ra ngoài. Thời gian càng lâu, phần thắng của quan binh sẽ càng lớn, hắn biết chỉ cần kéo dài tới lúc có quân đến tiếp viện là được.

Điền Hữu Niên không dám khinh thường Triệu tặc, có thể xuất binh vào mùa đông thì đều là người ác.

Huống chi, Triệu tặc còn đánh lén trấn Bân Giang, bắt mất mấy trăm tinh binh hắn huấn luyện hai năm.

Tuần doanh xong, Điền Hữu Niên trở về phòng nghỉ ngơi, lấy ra một quyền “Kỷ hiệu tân thư” để đọc, quyển sách này hắn đã đọc hai mươi năm.

Tên này nhìn thì như một văn thần, nhưng thật ra không có bao nhiêu học vấn, đặc ở Giang Tây thi tú tài cũng là quá sức. Nhưng hắn hiểu rõ binh pháp, hơn nữa còn thành thạo cung ngựa, khi đánh trận có thể làm gương cho binh dĩ, dẫn người xung phong.

Đọc tới đọc lui, đột nhiên Điền Hữu Niên bỏ binh thư xuống, đi ra ngoài quan sát núi lớn sau lưng.

Đã đến buổi chiều, Điền Hữu Niên hạ lệnh nói: “Chặt cây trong rừng Nguyệt Công, phái vài người vào núi do thám tình hình quân địch!”

Núi Nguyệt Công rất lớn, là ngón núi lớn đột ngột mọc lên ở phía đông nam phủ thành, đỉnh núi Nguyệt Công là nơi cao nhất.

Sau vài người đi vào núi nhất định là vô dụng, chặt cây ở gần quân doanh thì còn có thể làm được.

Trên thực tế, khoảng cách từ quân doanh đến chân núi chỉ có hơn một nghìn bước, cũng không có sát núi.

Chỗ quân doanh này là cố định, còn xây dựng rất nhiều doanh trại, mượn đất chắc để xây nhà đất, muốn dùng lửa tập kích ban đêm đốt liên doanh là chuyện vô dụng.

Các góc của quân doanh còn xây dựng vào tháp canh giác, vừa có thể sử dụng để canh giác vừa có thể dùng để bắn tên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »