Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 247
Hống đường đại hiếu (2)

❊ ❊ ❊

Triệu Hãn nhíu mày nói: “Đứng lên, đừng có động một tý là quỳ, phạm sai thì cũng đã phạm sai rồi, ngươi quỳ xuống làm gì? Đúng rồi, để lại năm trăm người ở Cát Thủy, còn lại tất cả đều đi theo ta công thành.”

“Công thành?” Hoàng Yêu nghi hoặc nói.

Đột nhiên, Triệu Hãn đứng lên: “Giết mấy trăm nông dân, lẽ nào việc này cứ như thế bỏ qua?”

Hai ngày sau, đích thân Triệu Hãn dẫn hơn 2.000 binh lính ngồi thuyền đi tới bờ bên kia ở ngoài thành Cát Thủy. Thủy quân của Cổ Kiếm Sơn cũng đã phong tỏa toàn bộ bến tàu.

Tri huyện Phùng Chương vô cùng hoảng sợ, sợ tới mức thiếu chút nữa trực tiếp đầu hàng.

Nhưng tên này không làm chủ được, bây giờ người làm chủ sự vụ là thân sĩ dẫn theo hương dũng.

Triệu Hãn vừa mới lên bờ, thì đã có một đám bách tính lao tới.

“Triệu tiên sinh, ngươi phải làm chủ cho chúng ta!” Vô số bách tính quỳ gối trước mặt Triệu Hãn, hơn nữa người tụ tới chỗ này quỳ cũng càng ngày càng nhiều.

Triệu Hãn quay đầu hỏi Chung Tính Phác: “Sao lại chỗ này?”

Chung Tính Phác cúi xuống trả lời: “Mười mấy thân sĩ, dẫn theo cả nhà chạy trốn tới huyện thành Cát Thủy, còn mang theo cả lương tiền và vật phẩm quý giá. Ngoài thành không an toàn, phải vào trong thành ở, khẳng định là nhà ở trong thành không đủ…”

Nhà ở trong thành không đủ, vì vậy nên đã đuổi bách tính bình thường ra ngoài thành, mượn tạm nhà của bách tính ở mấy tháng!

Những người trước mắt này đều là bách tính bình thường vốn đang sống êm đẹp, bây giờ đột nhiên lại không có nhà để về.

Triệu Hãn nói với Hoàng Yêu: “Đi gõ cửa từng nhà dân cư ở cách thành xa một chút, để cho nạn dân và họ ở cùng một nhà. Trả tiền thuê nhà cho bọn họ, chúng ta bỏ tiền ra thuê nhà, bất kỳ ai gây chuyện cũng bắt lấy.”

Hoàng Yêu lập tức dẫn binh hành động, nhưng thật ra người thật sự làm việc là các giáo quan đi theo.

Phía trên cổng thành, thân sĩ và hương dũng đang quan sát tình hình địch.

Chu Thụy Húc nghi hoặc nói: “Cường đạo đang làm gì?”

Lý Thuần Anh nhìn ra ngoài một hồi, thở dài nói: “Đang an trí bách tính.”

Mọi người đều không nói gì, nếu ai còn có chút lương tâm thì đều có cảm giác hổ thẹn.

Nhũng bách tính mà phản tặc đang sắp xếp an trí chính là bách tính bị bọn họ đuổi ra khỏi thành. Nhưng không làm thế thì lại không được, mấy chục thân sĩ đều là đại địa chủ, có một đống người nhà, còn có vô số lương tiền hàng hóa.

Không đuổi dân chúng ra khỏi thành thì bọn họ ở đâu?

Rất nhiều thân sĩ còn đang thấy tủi thân uất ức đây, trước kia đều ở nhà đẹp, bây giờ lại chỉ có thể ở nhà dân cư bình thường. Hơn nữa, vì để đựng lương thực nên rất nhiều phòng còn chất đầy, phải hai ba người ở một phòng, thật sự là những ngày chịu tội chịu khổ.

Giờ phút này, Chu Thụy Báo mờ mịt mơ hồ, hắn thật sự là một người quan tốt, hắn vì cứu tế nạn dân Tứ Xuyên còn đánh mất cả mũ quan.

Tập kích ban đêm giết hại nông điền cũng không phải là chủ ý của hắn. Dưới sự hăm hở của mọi ngươi, Chu Thụy Báo chỉ có thể theo đám đông, nhưng thật sự đến lúc giết người thấy máu, hắn lại hoàn toàn đánh mất lý trí, tự tay giết không ít nông dân.

Sau khi giết xong trở về thành, Chu Thụy Báo tỉnh táo lại, liên tục vài đêm liền ngủ không yên giấc.

Trong lòng hắn dày vò đến tiều tụy, cả người đầu gầy đi một vòng. Bây giờ, cường đạo thế mà lại an trí dân chúng, trong nháy nắt Chu Thụy Báo bùng nổ, không biết nên nói như thế nào.

Sắc mặt Hồ Chính Tùng dữ tợn, nắm chuôi kiếm nói: “Chu huynh, cường đạo thế mà lại dám chia binh, còn chia nhỏ vào trong phố lớn ngõ nhỏ, sao chúng ta không nhân cơ hội này ra thành đánh bất ngờ?”

Chu Thụy Húc lắc đầu nói: “Thủ thành là trên hết, lương tiền chúng ta sung túc, có thể thống đỡ được đến lúc Tuần phủ dẫn binh đến cứu viện.”

Mặc dù ngoài thành có chút hỗn loạn, nhưng rất nhanh đã bị binh lính đàn áp xuống.

Có quan tuyên giáo khuyên bảo, lại còn trả tiền thuê nhà, cư dân ngoài thành cũng đồng ý để ra vài phòng cho nạn dân trong thành ở cùng với bọn họ.

Thế mà tất cả đã trở nên ngay ngắn có trật tự, những nạn dân này có nhà ở nên có rất nhiều người tự nguyện đầu nhập quân cho Triệu Hãn, cầm vũ khị giản dị đi theo hỗ trợ công thành. Bọn họ không vì cái gì khác, chỉ vì muốn giết vào trong thành, đoạt lại phòng ốc của mình, giết chết mấy tên khốn nạn đó!

Nhìn thấy bách tính chủ động tòng quân, Chu Thụy Báo triệt để nản lòng thoái chí, hắn đã không còn hiểu lắm, rốt cuộc mấy ngày này mình đang làm cái gì.

Thất hồn lạc phách đi về nhà, đó là một tiểu viện bình thường, đã bị Chu Thụy Báo chiếm lấy.

Ở phía đông có mấy gian phòng, tất cả đều chất lương tiền và hàng hóa, đó là tài sản mấy thế hệ Chu gia tích tụ được. Còn có mấy gia nô tâm phúc, không đi ra ngoài thủ thành mà bây giờ tất cả đều đang canh gác bảo vệ nhà.

“Báo nhi, cường đạo thật sự muốn công thành sao?” Chu mẫu đang được nha hoàn đỡ, vẻ mặt hoảng sợ đi vào trong viện.

Chu Thụy Báo an ủi nói: “Mẫu thân đừng hoảng sợ, cường đạo không đánh vào được đâu.”

Nói một hồi, rồi Chu Thụy Báo trở lại phòng ngủ, bảo nha hoàn sai vặt lui ra ngoài, một mình hắn ngây người ngồi ở trên ghế.

Chu Thụy Báo thì thào tự nói: “Khổng viết thành nhân, Mạnh viết thủ nghĩa, duy kỳ nghĩa tẫn, sở dĩ nhân chí. Đọc sách thánh hiền, là để học cái gì? Mà bây giờ và sau này luôn cảm thấy xấu hổ.”

Đâu là “Tuyệt mệnh từ” của Văn Thiên Tường.

Chu Thụy Báo đau khổ cười: “Ngươi có thấy xấu hổ không? Ngươi có thấy xấu hổ không?”

Chu Thụy Báo cảm thấy bạo dân là không đúng, không nên cướp đoạt điền sản của địa chủ. Đồng thời, cũng hiểu được đám thân sĩ không đúng, không nên chiếm lấy nhà của của dân cư. Càng hối hận tập kích ban đêm giết hại nông dân, hơn nữa bản thân hắn còn giết người đến đỏ cả mắt, từ nay về sau không có lúc nào là không sống trong sự dày vò.

Cái gì cũng không đúng, nhưng chỗ nào đúng đây?

Đột nhiên Chu Thụy Báo đi đến bàn bút mực, viết một phong di thư, chủ yếu dặn dò đệ dệ ruột chăm sóc người nhà.

Sau đó, hắn cởi đai lưng xuống, cứ như thế mà treo cổ tự sát.

Sau khi tam quan sụp đổ, Chu Thụy Báo sớm đã ôm lòng chết, lúc trước sống cũng chỉ là cái xác không hồn.

Hôm sau, ngoài thành.

Triệu Hãn dùng một nửa thủ đoạn bắt buộc, khuyên dân cư ở gần góc tường rời đi, sau khi bồi thường lương tiền cho bọn họ thì dỡ nhà của những cư dân chuyển đi.

Nhìn thấy phản tặc đang dỡ nhà cửa, hiển nhiên là chuẩn bị công thành, thân sĩ và hương dùng ở trên thành càng thêm hoảng sợ.

Nhưng mà bọn họ vẫn không dám ra khỏi thành để đánh giết, mà chỉ dám lăn đá và cây gỗ xuống để trì hoãn hành động của phản tặc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »