Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 295
Lư Lăng Triệu Thiên Vương (2)

❊ ❊ ❊

Tảo Địa Vương đang đánh huyện Phần Nghi!

Huyện Phần Nghi rất thú vị, trong lúc ăn Tết, Tri huyện bị một đao của Triệu Hãn chém, huyện nha hôm nay đến một chủ quan cũng không có.

Nhưng mà, quan lại và đại hộ toàn thành đều tự bỏ tiền ra mộ binh thủ thành, bởi vì người công thành là Tảo Địa Vương. Đến ngay cả bách tính trong thành cũng hăng hái tham gia quân đội, thật sự là do thanh danh của Tảo Địa Vương không tốt, phủ thành Viên Châu bị tên này phóng túng cho binh lính cướp bóc mấy ngày.

“Đi gọi thành tiếp,” Tảo Địa Vương cả giận nói: “Nói là nếu còn không đầu hàng, đợi sau khi ta vào sẽ giết sạch những người có tiền trong thành!”

Một quân nông dân chạy tới dưới thành, vừa mở miệng nói hai câu thì đã bị một mũi tên bất ngờ phóng tới dừng trước dưới chân cách hai thước.

Tuy Triệu Hãn dẫn tinh nhuệ đi Viên Châu, nhưng khó tránh khỏi có một vài người chạy trốn, hôm nay có hơn mười cung binh thủ thành.

Tảo Địa Vương cảm thấy rất bực bội, hắn chiếm cứ ba huyện, nhưng phủ thành Viên Châu (huyện thành Nghi Xuân), huyện thành Bình Hường và huyện thành Vĩnh Tân đều là dựa vào trộm thành nên mới dễ dàng chiếm được. Lần này vẫn là lần đầu tiên tên phản tặc là hắn đi công thành đúng tiêu chuẩn, vây công đã nửa tháng mà vẫn bất động.

“Đại vương, có quan binh đến đây!”

“Cái gì? Mau gọi người về, rút về thủ vững doanh trại!”

Tảo Địa Vương từng học hai năm vỡ lòng, đợi đại quân của Phí Như Hạc đến gần, nhất thời hắn cười vui vẻ: “Nhìn thấy cây cờ kia không? Thiên hạ đại đồng. Đó là binh của Lư Lăng Triệu ca ca, không phải sợ, người một nhà.”

Tên này tự mình đi gặp, cách thật xa ở trên sông đã hô to: “Ta là Bình Hương Tảo Địa Vương, Lư Lăng Triệu ca ca cũng tới rồi?”

Phí Như Hạc có được tin tức, cũng ra khoang thuyền đứng ở đầu thuyền nói: “Ta là Triệu Nghiêu Niên.”

“Thì ra là Triệu nhị ca ca,” Tảo Địa Vương nịnh hót nói, “Uy danh của Triệu nhị ca, ta ở Bình Hương đã sớm nghe nói, hay là chúng ta kết bái đi, thế nào?”

Trong suy nghĩ của Tảo Địa Vương, Triệu Hãn là Triệu đạ ca ca, Phí Như Hạc chính là Triệu nhị ca ca.

Phí Như Hạc tức giận nói: “Việc kết bái, sau này hãy nói. Tổng trấn nhà ta coi trọng huyện Phần Nghi, ngươi hãy nhanh chóng lui binh về, để cho ta đi công thành.”

Đương nhiên, Tảo Địa Vương không vui nói: “Huyện Phần Nghi là địa bàn phủ Viên Châu, nếu ta đã chiếm phủ thành Viên Châu, thì tất nhiên huyện thành Phần Nghi cũng nên do ta đến chiếm. Nếu Triệu gia ca ca muốn địa bàn, có thể chiếm hết mấy huyện phủ Giang Lâm. Chúng ta đều là tạo phản, đừng tổn thương hòa khí người trong nhà.”

Phí Như Hạc cười lạnh nói: “Dựa theo các nói của nươi, huyện Vĩnh Tân là địa bàn phủ Cát An, vậy ngươi giao địa bàn huyện Vĩnh Tân ra đây!”

“A…” Nhất thời Tảo Địa Vương nghẹn lời.

Đột nhiên, trên thành có một nha dịch đi xuống, chạy tới bờ sông hô to: “Triệu tướng quân, ta là Lý Nhị của huyện nha Phần Nghi, lúc Tết chúng ta đã gặp mặt. Mời Triệu tướng quân mau mau vào thành, đừng để cho tặc Bình Hương kia đoạt thành!”

Tảo Địa Vương nghe vậy, giận dữ: “Con mẹ nó, lão tử công thành thì các ngươi thủ cho thật chặt. Triệu nhị ca ca đến, còn chưa đánh các ngươi đã đầu hàng. Có phải là khinh thường Lưu… Tảo Địa Vương ta không!”

Nha dịch tức giận mắng: “Tên nhà ngươi lạm sát kẻ vô tộ, hai tháng trước công phá phủ Viên Châu, giết sạch đại hộ trong thành thì cũng thôi đi, đến ngay cả bách tính bình thường cũng cướp, còn làm hại rất nhiều con gái nhà đàng hoàng. Cho dù liều cái mạng già, Lý Nhị ta cũng phải liều đến cùng với các ngươi!”

“Tức chết ta rồi, mau chèo thuyền qua đó!” Tảo Địa Vương cảm thấy mình bị vũ nhục.

Nha dịch sợ tới mức quay đầu bỏ chạy, ngồi vào cái sọt rồi lại trở về trên thành lâu.

Phí Như Hạc không khỏi cười nói: “Ha ha, đây là lòng dân hướng về, vậy thì Tảo Địa Vương hãy mau rút quân nhường huyện thành cho ta đi.”

Tảo Địa Vương quát: “Nơi này là ta đến trước, làm việc phải nói đến thứ tự trước sau.”

“Lên bờ.” Phí Như Hạc lười nhiều lời.

Ba trăm binh lính lập tức đổ bộ ở bến tàu ngoài thành, sau đó nghênh ngang đi về phía dưới thành.

Đây là đã đi vào tầm bắn của cung binh trên thành, nưng quan binh thủ thành một mũi tên cũng không bắng, bọn họ coi Phí Như Hạc thành người một nhà, Tảo Địa Vương mới là phản tặc tử địch chân chính.

Tảo Địa Vương dẫn theo hơn sáu nghìn binh đến, binh lực gần gấp hai lần Phí Như Hạc.

Hai bên ở ngoài thành bày trận mà chiến, còn chưa đấu thì đã gần như phân ra thắng bại.

Bên Phí Như Hạc, quân dung uy nghiêm, đội hình chỉnh tề. Đối mặt với số lượng quân địch gấp hai lần, mà không hề nhát gan, căn bản không để quân địch vào mắt.

Bên Tảo Địa Vương do mấy tổ phản tặc lớn nhỏ tạo thành, Tảo Địa Vương chỉ là thủ lĩnh trên danh nghĩa. Hắn độc chiếm ba tòa huyện thành, khiến cho thủ hạ của phản tặc đầu lĩnh rất khó chịu, lần này tấn công huyện Phần Nghi, cũng là vì mở rộng địa bàn phân cho bọn họ.

Binh lực rõ ràng gấp hai Phí Như Hạc còn chưa bố trận xong thì lòng quân đã di động.

Một là thanh danh Lư Lăng Triệu Ngôn rất vang, tạo thành áp lực tâm lý rất lớn cho nhóm phản tặc; thứ hai, quân đội của Phí Như Hạc mạnh mẽ, ngay cả vũ khí cũng vượt qua đối phương.

Đừng nói là chính binh, đến ngay cả nông binh của Triệu Hãn, thương trúc đều đổi thành đầu thương bằng sắt, mà binh lính của Tảo Địa Vương thì chỉ có cuốc để cầm.

Sau khi Phí Như Hạc hạ lệnh, binh truyền lệnh lập tức vung lệnh kỳ.

Ngoại trừ năm trăm trung quân từ từ đi tới, còn lại ba nghìn binh lính sải bước tiến sát về phía trước.

Lang tiển binh mở đường, đằng bài thủ yểm hộ, trường thương binh vận sức chờ phát động.

Chỉ tiến lên một nửa, khoảng cách hai bên còn có mấy chục bước thì đã có một nhóm phản tặc sụp đổ. Là một đầu lĩnh phản tặc, dẫn theo hơn một nghìn binh lính dưới trướng, trực tiếp vung loạn mở đường, ngay cả lương thảo đồ quân nhu trong doanh cũng không cần.

“Chạy mau, binh của Triệu Thiên Vương đánh đến rồi!”

Lư Lăng Triệu Thiên Vương, là danh hiệu phản tặc ở xung quanh đặt cho Triệu Hãn.

Chỉ thấy mấy nhóm phản tặc liên tiếp sụp đổ, đến ngay cả phân bộ của Tảo Địa Vương cũng có binh lính chạy trốn.

Tảo Địa Vương hét to: “Trở về, còn chưa có đánh đấy, đánh rồi chạy cũng không muộn!”

Còn có một vài phản tặc, sau khi chạy ra phía bắc, lần lượt quỳ trên đất đầu hàng. Bọn họ là nông dân bản địa huyện Phần Nghi, bị Tảo Địa Vương lôi đến đây công thành, tuy giết chết địa chủ nhưng phản tặc không chia đất cho người bình thường, phải là lão doanh (phản tặc lão binh) mới có thể được chia ruộng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »