Sau khi vào đêm, Điền Hữu Niên lại tự mình tuần tra quân daonh, ra lệnh binh lính canh gác và binh cung tiễn phải vực dậy hết tinh thần, tập trung chú ý.
Làm xong tất cả, cuối cùng Điền Hữu Niên cũng về ngủ, cả người mệt mỏi nên rất nhanh đã nghe thấy tiếng ngáy như sấm.
Canh ba Triệu Hãn xuất phát, đến chân nùi thì gần canh năm, tương đương với khoảng từ 0 giờ đến hơn 4 giờ.
Chậm rãi hành quân, tiết kiệm thể lực.
Mùng 4 Tết, không có ánh trăng, trước khi bình minh thì đều là một mảnh tối đen như mực.
Binh lính tập kích ban đêm thường xuyên vô ý ngã sấp xuống, lính gác trong doanh trại sao có thể nhìn rõ? Bọn họ vì chống lạnh đã để một chậu than ở trong tháp canh giác, nên đã thành đèn chỉ đường cho phản tặc.
Hoàng Yêu dẫn 800 người vòng lên phía bắc, Hoàng Thuẫn dẫn 800 người vòng xuống phía nam, Triệu Hãn tự mình dẫn 500 người đi hướng chính đông.
Đáng tiếc không có đồng hồ nên không thể hẹn cùng giờ tấn công.
Sau khi hai người đi vòng đến địa điểm tấn công, đời hơi dừng lại chờ một chút. Hoàng Yêu ở đầu bên kia dẫn đầu đốt một cây đuốc, một người hai cây đuốc, một nghìn sáu trăm cây đuốc xông về phía quân doanh.
Nghe thấy tiếng hô giết, Triệu Hãn và Hoàng Thuận cũng đốt đuốc, ba đường có tổng cộng hơn năm nghìn câu đuốc sáng lên.
Bởi vì Điền Hữu Niên bố trí rất nghiêm ngặt nên không thể nào lặng yên không một tiếng động mà đi đến doanh trại. Nên mọi người đều ở cách doanh trại khoảng hai ba trăm bước thì bắt đầu đốt lửa tấn công, cách càng gần thì sẽ bị lính gác phát hiện.
“Tặc… tặc tập kích!”
Lính gác quá sợ hãi, sau khi thổi vài lượt kèn thì cung tiễn thủ trong tháp đã bắt đầu bắn tên.
Quan binh trong doanh trại thất kinh, gia nô chiêu mộ lâm thời và lưu minh còn chưa mặc xong quần áo thì đã chạy ra ngoài. Thấy bốn phía sáng lên vô số cây đuốc thì sợ tới mức tực tiếp đóng quân chạy trốn, nhằm về phía tây không có quân địch mà chạy, thậm chí bọn họ còn đẩy đổ cả cửa lớn doanh trại.
Binh lính trái phải luyện tập cả nửa năm cũng không tốt hơn bao nhiêu, bọn họ mặc quần áo xong đã chạy trốn.
Chỉ có hơn một nghìn lão binh chân chính, căn bản không cần cấp trên hạ lệnh đã tự mình cầm theo vũ khí đi gần đến chỗ ở của Điền Hữu Niên.
Tri phủ này cũng rất biết cách luyện binh!
Cho dù là bộ hạ của Giải Học Long, lúc trước nếu gặp phải tình huống này cũng nhất định sợ tới mức toàn quân mất đi tổ chức.
Từng tháp canh đều có sáu cung binh.
Đầu tiên, Hoàng Yêu vọt tới bên ngoài doanh trại, tường trại cao bằng khoảng một thân người. Tên này ném câu đuốc xuống, lấy trường thương đâm vào đất, dựa vào sức bật nhẹ nhàng vượt qua tường, sau đó giết chết hai binh lính thủ vệ, mở cửa trại phía nam ra.
"Vù vù vù!"
Hai tòa tháp canh ở gần đó có mười hai cung binh cùng bắn tên, vì trong tình trạng bối rối nên chỉ bắn trúng bốn mục tiêu.
“Cướp tháp!”
Hai thập trưởng dẫn đầu xông lên, lập tức dẫn theo binh lính ở gần đó làm theo kế hoạch dự đinh cướp lấy tháp canh, những người còn lại thì đi theo Hoàng Yêu tiếp tục giết vào trong.
“Mẹ ơi!”
"Tha mạng!"
Có một vài quan binh chạy trốn, bị Hoàng Yêu đẫn binh giết đến, hoảng loạn chạy mơ hồ trong bóng tối.
Triệu Hãn ở phía đông bị trúng một mũi tên, không bị thương. Một mũi tên bắn trùng vào sườn áo bông, xuyên chéo quần áo, gần như đâm sát vào thịt.
Hắn dẫn binh đi thẳng vào chỗ sâu trong quân doanh, Trương Thiết Ngưu và Lý Chính lần lượt dẫn binh đi cướp tháp.
Trương Thiết Ngưu cũng đã ném đuốc xuống, thuẫn bài cũng không cầm mà điên cuồng leo thang lên phía trên. Cung binh của quân địch còn hoảng hơn so với hắn, tay run run cầm cung, một mũi tên bắn vào bả vai Trương Thiết Ngưu, một mũi tên khác bắn vào binh lính phía sau hắn còn những mũi tên khác thì đều bắn vào không khí.
“Giết!”
Trương Thiết Ngưu đã trèo được lên trên, nghênh đón hắn là trường thương của lính gác.
Tên này vô cùng dũng mãnh, hắn vươn cánh tay phải đón đỡ, tay áo bị đầu thương xuyên rách, cánh tay bị khoét một cái lỗ lớn. Một trường thương đâm đến, Trương Thiết Ngưu cúi người né tránh, trong lúc tránh chém ra một rìu, một rìu này đã chặt đứt nửa bàn tay kẻ địch.
Hai tên lính gác cầm thương, cộng thêm sáu người cung tĩnh, Trương Thiết Ngưu chỉ cầm một cái rìu đã xông thẳng vào. Đầu tiên, hắn chém bị thương một người, tiếp đó chém chết một người, rồi lại lao sang một bên, đánh ngã một tên cung thủ xuống dưới tháp canh.
Cuối cùng, đồng đội cũng trèo lên đến nơi, giết chết hai kẻ địch còn lại.
“Giết địch!”
Trương Thiết Ngưu giơ cao rìu, từ trên tháp canh gầm thét xuống phía dưới chiến trận trong quân doanh.
Điền Hữu Niên căn bản không cởi quần áo, hắn thậm chí còn mặc cả khải giáp. Sau khi bừng tỉnh, lập tức cầm cung tiễn và chiến đao đi ra ngoài quân doanh bảo người thổi kèn tập hợp binh.
Hơn một nghìn ba trăm lão binh tinh nhuệ, nhanh chõng vây xung quanh chỗ ở của Điền Hữu Niên, hơn nữa còn kết thành một quân trận.
May mắn là lúc Triệu Hãn bất ngờ tập kích trấn Bân Giang đã dẫn đi mấy trăm lão binh, trong đó có cả hơn một trăm binh cung tiễn. Nếu không thì lúc này lính tinh nhuệ bên người Điền Hữu Niên nhất định sẽ hơn 1.800 người.
Tên này trị quân cực kỳ nghiêm khắc, quân lương cũng không cắt xén.
Có thể nuôi nhiều binh lính như vậy, ngoại trừ nhà giàu quyên tiền quyên lương ra thì nhất định còn có phương pháp phi thường khác. Ví dụ như tiêu diệt tặc ở huyện Bình Hương sẽ thuận tay giết chết hai đại địa chủ, tuyên bố với bên ngoài rằng chuyện này là do phản tặc làm, hành động này đã cướp được một lượng lớn lương tiền làm quân lương.
Đối mặt với trận hình nghiên ngặt, Hoàng Yêu căn bản không dám tới gần, chỉ kết trận ở xã xa chờ đồng đội đến.
Điền Hữu Niên cũng không dám xuất kích, tuy cả hai bên đều đốt đuốc, nhưng liều chết xung phong trong đêm tối rất dễ loạn trận hình, mà hướng bắc và hướng đông của hắn đều có quân của phản tặc đánh tới.
Phản tặc bao vây ba mặt, có hơn hai nghìn bốn trăm người.
Điền Hữu Niên bị vây trong quân doanh, chỉ có hơn một nhìn ba trăm binh lính, nhưng cung tiễn thủ còn có hơn tám trăm người.
Triệu Hãn không nhịn được tán thưởng: “Điền Tri phủ đúng là lợi hại, chỉ nói về tài luyện binh thì đã có thể so với đại danh tướng trong lịch sử!”
“Ngươi là Lư Lăng Triệu Ngôn?” Điền Hữu Niên hỏi.
“Đúng thế.” Triệu Hãn trả lời.
Điền Hữu Niên cười nói: “Ngươi cũng không tệ, có thể dẫn binh đạp tuyết vượt núi.”
“Đầu hàng đi.” Triệu Hãn không muốn mạnh mẽ tấn công, binh cung tiến của đối phương khiến cho người ta đau đầu.
“Được.”Điền Hữu Niên lập tức đồng ý.
“Hả?”
Triệu Hãn có chút bất ngờ, Điền Hữu Niên đúng là đầu hàng rất sảng khoái.