Tham tướng Đại Minh có quyền lực rất lớn, thường thường một mình đi một đường, nổi tiếng giống như phó Tổng binh.
Thủ bị rất yếu, Thủ bị một đường, Thủ bị một thành thường thường thuộc về tham tướng quản lý.
Mà phủ Cát An rất thú vị, có một chức vị tên là “tham tướng thủ bị Cát An”.
Đây là nguyên nhân giữa thời kỳ nhà Minh, tham tướng, thủ bị còn chưa chia tách rõ ràng. Nói rõ Cát An đã lâu không đánh trận, triều đình cũng lười thay đổi, một chức quan lỗi thời vẫn còn giữ lại cho đến ngày nay.
Tham tướng thủ bị Cát An thuộc loại võ quan, nơi làm việc là thủ Tham tướng.
Chỗ này thậm chí ngay cả gia đinh cũng không có, thủ hạ chỉ có mấy người lính, sức chiến đấu tương đương với nha dịch, thu nhập chủ yếu là các khoản thu hợp pháp
Mùa đông năm trước, Triệu Hãn cướp phủ thành, một đao chém chết tham tướng.
Quan văn lần lượt đi nhậm chức, tham tướng thủ bị lại không được bổ nhiệm, phủ tham tướng bị thái giám Trương Dần chiếm lấy.
Trương Dần không dám ở ngoài thành, sợ lại bị phản tặc bắt. Hơn nữa, Sao Quan gần đây cũng đã giải tán, bởi vì gần Sao Quan đã xuất hiện nông dân bạo động.
Vương Điều Đỉnh chờ ở phủ tham tướng một đêm, cuối cùng Trương Dần cũng xuất hiện.
“Bái kiến Trương trấn thủ.” Vương Điều Đỉnh cũng không có sắc mặt hòa nhã gì, hắn vô cùng ghét thái giám.
Trương Dần cười nói: “Chúng ta biết, các ngươi làm quan văn nên đều không thích thái giám. Yên tâm, rất nhanh sẽ không nhìn thấy nữa.”
Vương Điều Đỉnh có chút kinh ngạc: “Sao Trương trấn thủ lại nói lời ấy?”
Trương Dần thở dài nói: “Chúng ta đã nhận được hoàng mệnh, lúc nào cũng phải sẵn sàng trở lại kinh thành. Thái giám ở các nơi, đều phải rút về, đám đầu đội khăn các ngươi thắng rồi.”
Vương Điều Đỉnh nghe thế thì ngẩn ra, lập tức mừng rỡ, muốn hô lên “Bệ hạ thánh minh.”
Hoàng đế Sùng Trinh, bất luận làm cái gì cũng là từng trận từng trận.
Quan văn võ tướng không cống hiến sức lực, hắn lập tức phân công thái giám đi khắp nơi, thậm chí để cho thái giám năm giữ quân đội và Công bộ, Hộ bộ.
Mà bây giờ đã qua ba năm, thái giám khiến cho chướng khí mù mịt, quan oán, dân phẫn nộ đã tích góp từng chút một đã lên đến đỉnh điểm.
Kết quả là, Hoàng đế Sùng Trinh lại áp đặt, gọi về tất cả những thái giám được phân ra cả nước. Thái giám giám quân của quân đội ở tiền tuyến, thái giám giám bộ Công bộ, Hộ bộ, còn có thái giám quản lý thuế ở các tỉnh, không phân biệt tốt xấu, tất cả đều hủy bỏ!
Đương nhiên, rút thái giám về cũng là tạm thời, đợi khi phát hiện quan văn võ tướng không có sức lựa nữa, sang năm sẽ lại phái thái giám ra…
Hơn nữa ngày một thậm tệ hơn là nâng quyền lực của thái giám lên cao nhất kể từ khi Đại Minh khai quốc đến nay!
Đúng thật là bệnh thần kinh.
Quản lý một quốc gia lớn mà như một nước nhỏ, Sùng Trinh trị quốc đều là dữ dội, phát hiện cháy lớn quá thì lập tức tắt đi, đợi đến khi lạnh rồi thì lại sử dụng lửa mạnh.
Trương Dần phẫn hận nói: “Triệu tặc đánh gãy một chân của ta, nghỉ ngơi hai tháng mới khôi phục, bây giờ trời mưa vẫn còn hơi đâu. Nếu như ta bị điều trở lại kinh thành, trước khi đi cũng phải trút cục giận này!”
“Trương trấn thủ muốn tiêu diệt Triệu tặc?” Vương Điều Đỉnh hỏi.
“Ta làm gì có năng lực tiêu diệt? Đi làm việc Kinh Kha mà thôi,” Trương Dần lộ ra nụ cười âm ngoan, “Từ cuối năm trước, ta đã tìm kiếm thích khách. Lý Tuần phủ tiêu diệt thủy phỉ Bà Dương, ta nhờ quan hệ tìm được một người. Người đâu!”
Tùy tùng lấy ra một cái hộp, cẩn thận đặt ở trên bàn.
Trương Dần chỉ vào hộp gỗ nói: “Bên trong là ba trăm lượng bạc, đợi thích khách thành công, ngươi hãy đưa bạc cho hắn.”
Vương Điều Đỉnh nghi hoặc nói: “Vì sao lại giao bạc cho ta?”
Trương Dần giải thích: “Toàn bộ phủ thành, chỉ có Vương Tri huyện ngươi muốn liên kết mọi người tiêu diệt tặc, chúng ta tin tưởng ngươi sẽ không tham bạc. Thích khách là đạo tặc lớn ở hồ Bà Dương, chỉ cần hắn giết chết Triệu tặc, thì có thể lấy công chuộc tội, lại có thể lấy được tiền thưởng. Ngươi cầm cả bạc và thích khách về, ngày mai ta sẽ ngồi thuyền về kinh.”
Triệu Hãn giữ lại thái giám là vì còn có tác dụng, đáng tiếc lại không đoán ra được tâm tư của Sùng Trinh, thế mà lại để cho thái giám có cơ hội trở về.
Bực bội nhất, là Vương Hành quản lý thu thuế ở Duyên Sơn.
Vị thái giám này đánh trống bày trận đuổi Yêu đạo Trương Phổ vào trong núi. Đang định đánh một trận cuối cùng thì đột nhiên nhận được lệnh điều về kinh, bảo hắn lập tức về kinh phục mệnh… Vương Hành vừa đi, Trương Phổ nhất định sẽ giết trở về, thân sĩ Duyên Sơn vô cùng hy vọng thái giám có thể ở lại.
Đương nhiên nhìn ở góc độ cả nước thì thân sĩ, thương nhân vô cùng vui vẻ, cuối cùng thái giám đáng chết cũng cút đi rồi!
Vương Điều Đỉnh cầm bạc về huyện nha, lúc chạng vạng, cuối cũng thích khách cũng tới gặp mặt.
“Ngươi tên là gì?” Vương Điều Đỉnh hỏi.
Thích khách trả lời: “Cổ Kiếm Sơn.”
Vừa nghe đã biết là tên giả, Vương Điều Đỉnh lười hỏi lại, chỉ nói: “Triệu tặc thiếu người tài, ngươi lừa dối nói rằng muốn tìm hắn để nương tựa, rồi nhân cơ hội xuốn tay ám sát. Sau khi thành công, chẳng những có thể lấy bạc mà ta còn có thể tiến tử hiền tài để ngươi làm quan võ của bản huyện!”
“Nhất định không phụ sứ mệnh!” Cổ Kiếm Sơn ôm quyền nói.
Hôm sau, Cổ Kiếm Sơn ngồi thuyền đi tới trấn Vĩnh Dương, trên lưng mang kiếm chiến hai tay.
Tên thật của hắn là Cổ Sơn, người Tứ Xuyên, quân hộ tử đệ.
Chẳng những từng đọc sác mà còn thi đỗ tú tài, đi thăm thú khắp các ngọn núi nổi tiếng. Một lần ở núi Thanh Thành học đạo nửa năm, về nhà phát hiện không còn người nào, bởi vì bị cuốn vào trận binh biến nên người thân trong nhà đều bị luận tội nhốt vào ngục, toàn bộ nữ quyến bị đưa vào Giáo Phường Ti.
Cổ Sơn đổi tên thành Cổ Kiếm Sơn, làm hiệp khách ở Xuyên Đông vài năm. Vì tránh né bị quan phủ bắt, một đường lưu lạc đến hồ Bà Dương, vô cùng sảng khoái làm thủy phỉ.
Trận chiến trước, Lý Mậu Phương, Vương Tư Nhân càn quét hồ Bà Dương, Cổ Kiếm Sơn bị thủ hạ bán đứng nên bị bắt.
Vốn sẽ bị chém đầu, nhưng thái giám chi tiền cứu hắn ra ngoài, bảo hắn đi ám sát tên phản tặc lớn Triệu Ngôn ở Lư Lăng. Một khi ám sát thành công, có thể trở lại làm lương dân, chấm dứt kiếp sống làm thổ phỉ nhiều năm.
Cập bờ rời thuyền, Cổ Kiếm Sơn đi vào khách trạm hỏi thăm: “Xin hỏi Triệu tiên sinh ở nơi nào? Tại hạ ngưỡng mộ danh tiếng nên tìm đến nương tựa.”
Đại chưởng quỹ đang muốn trả lời, đột nhiên Từ Dĩnh đi tới hỏi: “Các hạ là nhân sĩ phương nào?”
Cổ Kiếm Sơn nói: “Tại hạ tên là Cổ Kiếm Sơn, vốn là thủy phỉ hồ bà Dương, trước đó vài này binh bại nên chạy trốn. Từ lâu đã nghe đại danh Triệu tiên sinh huyện Lư Lăng, nên đặc biệt đến đây đầu nhập dưới trướng.”