Về phần sau khi thống nhất cả nước, những tên lưu manh trong thành thị bị trực tiếp đẩy đi di dân.
Không phải các ngươi rất biết đánh sao?
Đầu tiên đi Quỳnh Châu (Hải Nam), Đông Phiên (Đài Loan), đánh nhau với người ở trên đảo, hai đảo này có thể an trí mấy trăm vạn người.
Càng không cần phải nói, còn có đất đai hải ngoại vô cùng rộng lớn!
Nói chuyện phiếm một hồi, đột nhiên Bàng Xuân Lai hỏi: “Có tin tức của Trọng Thông không?”
Trọng Thông chính là Từ Dĩnh, đây là cái tên được Bàng Xuân Lai đích thân đặt cho, đó mới là con trai ruột trong lòng hắn.
“Còn chưa có, Nam Xương không dễ lăn lộn, ta chỉ cho hắn mấy trăm lượng bạc. Thật ra mặt tiền cửa hàng có thể bàn bạc, nhưng mà còn phải xem có chỗ trống không.” Triệu Hãn cười nói.
Bàng Xuân Lai có chút mất hứng: “Thật ra, có thể triệu Trọng Thông về, không nói làm Tri huyện, làm một văn chức ở phủ Tổng binh cũng được.”
Triệu Hãn lắc đầu nói: “Đối với Từ huynh, ta có trọng dụng.”
Trọng dụng cái gì, đơn giản chính là thủ lĩnh tình báo.
Bàng Xuân Lai thương Từ Dĩnh, càng sợ hãi sau này lập quốc, thủ lĩnh tình báo dễ bị Hoàng đế tiêu diệt.
Đồng thời, Bàng Xuân Lai cũng muốn nuôi dưỡng Từ Dĩnh trở thành thủ hạ trợ lực lớn nhất.
Đừng thấy bây giờ chỉ có ba huyện, bên trong đã đã bắt đầu sinh ra các phe phái.
Một là phái nguyên lão, tức là người Triệu Hãn dẫn từ Duyên Sơn đến, còn người từ trấn Hoàng Gia và những người xung quanh xuất thân quan viên.
Hai là phái đầu hàng, tức là địa chủ chủ động hiến đất ở phía đông trấn Vĩnh Dương và tù binh hương dũng (quân đội của Giải Học Long). Lần chia ruộng quy mô lớn thứ hai, những người này có rất nhiều người trở thành quan viên cơ sở.
Thứ ba là phái Cát Thủy, tức là một lượng lớn những người đọc sách theo tặc do Lý Bang Hoa cầm đầu.
Đương nhiên, bây giờ chưa sinh ra mâu thuẫn, càng không có đấu tranh phe phái gì, chỉ là đều không quan hệ gần với nhau mà thôi.
Đây là xu thế phát triển tất yếu, nếu muốn trừ tận gốc phe phái, trừ khi tất cả thủ hạ của Triệu Hãn đều là người máy.
Trong ngoài cổ kim, có chính quyền của người nào là có ngoại lệ.
Tiễn Bàng Xuân Lai về nghỉ ngơi, Triệu Hãn chậm rãi tản bộ đi về.
Tích Nguyệt đang giáo huấn người mới tới làm thuê, hình như là đã vi phạm quy củ ở chỗ nào đấy. Hôm nay, trong viện của Triệu Hãn đã tăng lên sáu người làm thuê, cũng coi như là định một cái tiêu chuẩn cho quan viên.
Quan viên đến từ nông thôn, sau khi vào thành khó tránh khỏi việc làm điệu bộ.
Ví dụ như thư ký quân vụ Hoàng Thuận Đức của Triệu Hãn mà nói, hôm nay trong nhà có năm người làm thuê, đây là không dám so nhiều hơn với Triệu Hãn.
“Tống trấn, đã điều tra xong.” Tiêu Hoán đi vào báo cáo công tác.
Triệu Hãn hỏi: “Như thế nào?”
“Đúng là cười chết người.” Tiêu Hoán nói xong thì bật cười.
Bây giờ, Tiêu Hoán là người nhiều mưu trí, đồng thời là chủ quản Binh thự liêm chính ti, đặc biệt nhìn chằm chằm vào những vấn đề sau khi vào thành.
Hoàng Thuận Đức chỉ là đón vợ con tới, trong nhà đã có năm người làm thuê, rất nhanh đã có người tố cáo. Tiêu Hoán không dám lập tức điều tra, dù sao cũng là thư ký của Triệu Hãn, nên đặc biệt chạy tới xin chỉ thị.
“Nói thẳng đi.” Triệu Hãn bảo Tiêu Hoán ngồi xuống uống trà.
Tiêu Hoán uống một ngụm trà: “Tên Hoàng Thuận Đức này đúng là rất sĩ diện. Nhưng bổng lộc của hắn không nhiều lắm, lại không dám tham tiền, không mời được nhiều người làm thuê. Vì thế, mời người làm công hàng ngày về nhà, mỗi ngày chỉ làm việc vặt một hai canh giờ, còn khoe ra với bên ngoài là trong nhà có năm người hầu.”
Cái gì, người làm công có chút thời gian cũng coi như người hầu.
Triệu Hãn lắc đầu thở dài, bùn nhão không đắp được tường mà. Không bằng gõ một cái, nếu không sau này địa bàn lớn, Hoàng Thuận Đức nhất định sẽ phạm phải tội tham ô lớn.
Nếu như sau khi bị gõ đầu mà còn không thu liễm vậy thì chỉ còn cách đổi một thư ký khác.
Triệu Hãn hỏi: “Một tháng nay, xét xử bao nhiêu người?”
Tiêu Hoán hỏi: “Bảy người. Bên phủ thành có năm người, huyện thành Cát Thủy hai người. Ở nông thôn không tham được bao nhiêu tiền, nhưng trong thành thì rất nhiều bạc. Người tham ô nhiều nhất tham hơn sáu mươi lượng bạc, người tham ô ít nhất cũng có tám lượng.”
“Thông báo ba huyện để cho mọi người đều biết,” Triệu Hãn dặn dò nói, “Người tham ô hoặc nhận hối lộ hai mươi lượng trở lên, tịch thu ruộng đất của hai vợ chồng. Người tham ô phạt đi núi đốt vôi, đốt than chặt củi, ra lệnh cưỡng chế thê tử nhanh chóng tái giá!”
Vô cùng vô nhân đạo, không chỉ trừng trị bản thân người tham ô mà còn để cho thê tử tái giá.
Nhưng cũng cực kỳ nhân từ, đó là không truy cứu cha mẹ, huynh đệ và con cái. Phải biết rằng, thời cổ đại, động tới tội liên đới, đừng nói người nhà bị phạt, đến ngay cả hàng xóm cũng gặp họa.
Triệu Hãn nói tiếp: “Người tham ô dưới hai mươi lượng, tịch thu một mẫu ruộng, giáng cấp xử lý. Người tham ô mười lượng đến hai mươi lượng, tịch thu hai mẫu đất, giáng cấp xử lý.”
Bây giờ, Triệu Hãn không thiếu nhân tài, khắp nơi đều là người đọc sách, chỉ có thiếu nhân tài tình nguyện nghe lời.
Tiêu Hoán nói: “Sau khi thông báo ba huyện, nhất định sẽ có thể dọa lui được nạn tham nhũng.”
Phí Như Lan bưng mứt đi ra: “Tiên sinh ăn chút đồ ăn vặt đi.”
“Đa tạ phu nhân!” Tiêu Hoán vội vàng đứng lên.
“Mau ngồi.” Phí Như Lan cười nói.
Văn võ cao tầng vô cùng kính trọng đối với vị phu nhân này, chẳng những Triệu Hãn không hề kiểu cách nhà quan, đến ngay cả phu nhân cũng hào phòng khéo léo.
Phí Như Lan còn liên lạc với Tiểu Hồng, Tiểu Thúy, xem xét đối thượng thích hợp cho những người còn chưa thành quan cao tầng.
Phí Như Lan cười nói: “Ta nghe nói, Hoàng Tri phủ (Hoàng Thuận Phủ) nhận được một vụ án ly hôn?”
“Cũng không tính là hòa ly cái gì,” Tiêu Hoán giải thích: “Có một thiếp thất của nhà giàu, thường xuyên bị chính thê ngược đãi. Hai hôm trước chạy trốn, chạy tới huyện nha kêu oan, còn nói muốn gia nhập đoàn tuyên giáo.”
Phí Như Lan hỏi: “Hoàng Tri huyện phán như thế nào?”
Tiêu Hoán nói: “Dựa vào việc làm trái lệnh không được nuôi dưỡng gia nô, phán phạt nhà giàu năm lượng bạc. Chẳng những để cho tiểu thiếp này tự lập môn hộ mà còn để cho tên nhà giàu kia bồi thường cho tiểu thiếp mười lượng bạc.”
“Luật Đại Minh” đã sớm có quy định, bình dân không được nạp thiếp, chỉ có người bốn năm mươi tuổi rồi mà không có con, để kéo dài hương khói mới có thể nạp một người thiếp hợp pháp.
Đến ngay cả tôn thất cũng có quy định, cấp bậc quận vương (và thế tử), hai mươi lăm tuổi mà không có con mới có thể hợp pháp nạp hai thiếp. Ba mươi tuổi còn không có con, quận vương (và thế tử) có thể nạp bốn người thiếp. Làm quận vương, bốn người thiếp đã là nhiều nhất rồi.