Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 272
Thế mà lại không phải là trá hàng (1)

❊ ❊ ❊

Điền Hữu Niên nói: “Nhà ta ở Thiểm Tây, cả nhà đều chết ở trong tay giặc cỏ. Thời gian trước có tin tức tuyền đến, cha anh cũng đã chết trận. Điền gia đã báo đáp được quân ân, những người còn lại nên suy xét cho bản thân mình. Ta ở phủ thành Viên Châu có một tiểu thiếp, có một con mới sinh sắp được hai tuổi, đây là hương khói duy nhất còn sót lại của Điền gia.”

Được rồi, cảm ơn giặc cỏ Thiểm Tây đã chặt đứt nỗi lo về sau của Điền Hữu Niên.

Hai bên giằng co.

Triệu Hãn mệnh lệnh người thổi kèn chuẩn bị,rồi lại nói với Điền Hữu Niên: “Điền Tri phủ, cục diện thế này, lẽ nào ngươi còn tính trá hàng?”

Đúng là không thể nào đánh được nữa, ưu thế của Điền Hữu Niên là nhiều cung thủ, tình cảnh xấu cũng là nhiều cung thủ.

Binh lực thế này, giờ này cho dù Triệu Hãn chỉ có một nửa, nhưng lại bị ba mặt bao vây. Nếu như Triệu Hãn liều mạng tấn công, cung tiễn thủ chỉ có thể bắn một vòng, nhanh tay thì có thể bắn tên thứ hai, tiếp đó thì phải đối mặt cận chiến.

“Ài!”

Điền Hữu Niên bỏ cung tiễn xuống, đến cả bội đao cũng ném xuống, một mình đi ra trước quân trận nói: “Cho hai người đến đây, trói ta lại là được.”

Triệu Hãn thật sự phái hai người lên, trói tên này lại rồi áp giải đến trước mặt.

“Xin lỗi,” Triệu Hãn cười giải thích, “Điền Tri phủ luyện được binh tốt, ta nhất định phải đề phòng một chút. Hơn nữa, ngươi đầu hàng quá bất ngờ, khiến cho ta thật sự khó mà tin được.”

Chân tay Điền Hữu Niên đều bị trói chặt, quay đầu hô: “Bỏ hết vũ khí xuống, người này sẽ không lạm sát!”

Ngay lúc Hoàng Yêu, Hoàng Thuận tiếp nhận binh, Triệu Hãn hiếu kỳ hói: “Hình như Điền Tri phủ rất hiểu ta?”

“Thủ hạ của ta có tú tài đến từ Lư Lăng,” Điền Hữu Niên giải thích, “Biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng, trước khi đánh trận thì phải biết do thám tình hình quân địch. Năm trước, sau khi thu hoạch vụ thu, ta đã phái thám tử đi thăm dò, tất cả những gì ngươi làm sớm biết rõ ràng rồi.”

“Thủ đoạn hay!”

Triệu Hãn cũng không kinh ngạc với điều này,chỉ sợ không chỉ Điền Hữu Niên phái thám tử đi mà cả Lý Mậu Phương và Vương Tư Nhâm cũng đã phái thám tử đi.

Điền Hữu Niên tiếp tục nói: “Đối với loại phản tặc như ngươi, hoặc là nhanh chóng tiêu diệt, hoặc là sớm tìm nơi nương tựa. Mới bắt đầu, ta và Lý Tuần phủ, Vương Thiêm sự đã hẹn ước, sau Nguyên Tiêu sẽ xuất binh. Hơn nữa không thể chia binh, sợ sẽ bị ngươi tiêu diệt từng bộ phận. Sau này, ngươi đánh chiếm huyện Phần Nghi, ta lại tập trung binh mã, muôn bao vây ngươi ở huyện thành Phần Nghi, bảo bọn họ nhanh chóng dẫn binh lại đây hợp lực vây công.”

“Ngươi cảm thấy ta có thể thành công?” Triệu Hãn hỏi.

Điền Hữu Niên cười khổ: “Ngươi có thể thành công hay không, tạm thời khó mà nói, nhưng thiên hạ Đại Minh này nhất định là xong rồi.”

Nhà của Điền Hữu Niên ở Thiểm Tây, bản thân lại xuất thân từ gia đình võ quan, không có người nào so với hắn biết rõ Đại Minh nát tới mức độ nào.Cả nhà hắn đều bị giặc cỏ giết, ngoại trừ cha mẹ còn có con trai và hai đứa cháu. Đoạn thời gian trước phụ huynh cũng chết trận, thế thì còn có cái hi vọng gì?

Hi vọng duy nhất, chính là dựa vào chiến công, để cho thê tử được phong ấm tử.

Nhưng Điền Hữu Niên ở Viên Châu hơn bốn năm, đầu tiên là quét sạch thổ phỉ, tiếp đó lại tiêu diệt phản tặc, còn hàng năm hiến cung cho Hoàng đế.

Đủ loại công lao như thế nhưng chỉ đến năm Sùng Trinh thứ tư mới được Hoàng đế ca ngợi một lần, ban cho hắn hai lượng bạc tiền thưởng và tăng sáu thạch tiền lương một tháng. Tiếp đó thì không có phản ứng gì nữa, không thăng quan cũng không thưởng. Thậm chí trợ cấp chế cung mà Hoàng đế đặc biệt phê chuẩn, cũng không biết bị tên khốn kiếp nào cắt xén, dù sao thì số bạc đó không ra khỏi kinh thành.

Ý muốn tiếp tục thăng quan tiến chức của Điền Hữu Niên đã bị triều đình giết chết, muốn tiếp tục thăng quan thì phải đưa bạc cho Lại bộ.

Hoặc là, bao vây tiêu diệt Triệu Hãn lập được công lớn.

Cho nên Điền Hữu Niên tích tực luyện binh, hắn chỉ có thể dựa vào chinh phạt Triệu Hãn, bởi vì bạc hắn bóc lột được đều lấy đi luyện binh, căn bản không có tiền tặng lẽ ngu xuẩn cho Lại bộ.

Lúc này, hắn bị Triệu Hãn bất ngờ tập kích bao vậy, hi vọng cuối cùng triệt để chôn vùi. Nếu muốn tiếp tục bảo vệ tiểu thiếp và con ở trong thành, bảo vệ hương khói cuối cùng của Điền gia hắn thì ngoại trừ đầu hàng ra còn có thể có cách gì?

Không chỉ có đầu hàng mà còn phải bán đứng đồng đội.

Đột nhiên, Điền Hữu Niên nói: “Tuần phủ Lý Mậu Phương, Thiêm sự Vương Tư Nhân hẳn là đã nhận được mật báo của ta, rất có thể đang tụ binh đi về huyện Phần Nghi.”

“Nghĩa quân Đô Xương đã bị tiêu diệt rồi?” Triệu Hãn hỏi.

Điền Hữu Niên trả lời: “Một tháng trước đã bị tiêu diệt rồi, quan binh vây thành nhiều ngày, phản tặc bắt đầu nội chiến, sau khi chém giết lẫn nhau thì hiến thành đầu hàng.”

Triệu Hãn, Điền Hữu Niên cũng không biết, phương bắc bất ngờ xảy ra chuyện lớn, Lý Mậu Phương và Vương Tư Nhâm sẽ không đến huyện Phần Nghi.

Mùa đông năm trước, giặc cỏ tung hoàng Hà Nam, triều đình lệnh đại quân sáu tỉnh bao bây tiêu diệt.

Quan binh còn chưa hoàn toàn vây kín, giặc cỏ đã lao ra khỏi vòng vây, chạy thẳng đến phần mộ tổ tiên của lão Chu gia —— Phượng Dương.

Lúc này, Lý Mậu Phương và Vương Tư Nhâm đã muốn phát binh, dẫn theo mấy nghìn đại quân thủy bộ, đi trợ giúp Trung Đô Phương Dương. So với phần mộ tổ tiên lão Chu gia thì Lư Lăng Triệu tặc không tính là gì cả, có thể để đó từ từ bao vây tiêu diệt.

Cho dù Triệu Hãn không bọc sườn tập kích đêm thì lúc bị Điền Hữu Niên bao vây ở huyện thành, kết quả cuối cùng cũng không khác lắm, bởi vì Điền Hữu Niên không đợi được viện binh.

Về phần Hoàng đế Sùng Trinh, vẫn ôm tiền riêng không chi.

Nhưng nếu như đã có một lần lấy đi chẩn tai, thì nhất định còn có lần thứ hai. Phần mộ tổ tiên nhà mình đã gặp nguy hiểm rồi, quân lương của mấy vạn đại quân lại không có đủ, cuối cùng Sùng Trinh cũng lần thứ hai dùng đến ngân khố, lần này lấy để phát lương cho binh lính tiền tuyến.

Ừm, phần mộ của Hoàng đế gặp nạn, binh lính nhân cơ hội kiếm tiền.

Cũng không thể trách binh lĩnh, trong lúc ăn Tết thì bọn họ phải truy kích giặc cỏ trong tuyết, nhưng mà tiền thì lại chậm chạp mãi không lấy được.

Tăng ca vào dịp Tết mà không cho thêm tiền thì sao được?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »