Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 229
Chỉ ôm một lúc (1)

❊ ❊ ❊

Phí Như Lan im lặng hồi lâu, rồi gọi Tích Nguyệt vào trong phòng nói: “Khế ước bán thân của ngươi, ở chỗ nương của ta, cũng không tiện lấy đến đây. Nếu Hãn ca nhi đã có quy củ như vậy thì khế ước bán thân này sẽ không còn tồn tại nữa, ta làm lại cho ngươi một khế ước làm công. Về sau, ngươi không phải nha hoàn, cũng làm nữ hầu kia đi…”

“Tiểu thư,” Tích Nguyệt quỳ xuống, liên tục dập đầu, “Nô tỳ sinh ra là người của tiểu thư, chết cũng là ma của tiểu thư!”

Phí Như Lan không khỏi cười nói: “Ta cần một ma nữ để làm gì? Đừng như vậy, Hãn ca nhi còn không cho quỳ, ngươi mau mau đừng lên rồi nói.”

Tích Nguyệt cẩn thận đứng lên.

“Ta là lấy chồng theo chồng, gả chó theo chó, gả cho phản tặc thì chính là thê tử của phản tặc”, Phí Như Lan tự cười, “Sống sắp hai mươi năm rồi, vẫn tưởng rằng phu quân mình sẽ là thư sinh bụng đầu kinh luân, đúng thật là không ngờ được thế mà lại là một phản tặc to gan lớn mật. Quy củ của phản tặc này đúng là có chút kỳ lạ, nhưng tinh tế nghĩ một chút thì cũng có đạo lý. Hắn đã định ra quy củ, ta cũng không thể là người đầu tiên phá hỏng đi?”

Tích Nguyệt nhăn nhó bất an, lại có chút hy vọng sau này không phải quỳ trước người khác, hơn nữa còn là người không tự do không có khế ước bán thân.

Hai nữ hầu một già một trẻ, biết được nữ chủ nhân đến nên cũng bỏ việc lại đến bái kiến.

“Phu nhân!”

Hai người nói cái phúc lễ, không nhịn được vụng trộm đánh giá phu nhân, quả nhiên tướng mạo đoan trang, xứng đôi với Triệu tiên sinh của chúng ta.

Phí Như Lan mỉm cười hỏi: “Các ngươi tên là gì? Theo Triệu tiên sinh bao lâu rồi?”

Nữ hầu trẻ tuổi nói: “Ta tên là Hoàng Chiêu Đệ, đến từ trấn Vũ Hưng, đi theo tiên sinh được nửa năm rồi.”

Lão bà tử nói: ‘Ta tên là Hoàng Lý Thị, cũng theo tiên sinh được hơn nửa năm rồi.”

“Đều là họ Hoàng à,” Phí Như Lan bảo Tích Nguyệt mang mấy đồng tiền tới, “Lần đầu gặp mặt, mọi người cầm lấy uống trà đi.”

“Tạ phu nhân.”

Hai nữ hầu có chút cao hứng, cảm thấy vị phu nhân trước mắt này, ra tay hào phóng hơn nhiều so với Triệu tiên sinh.

Tích Nguyệt có chút tức giận, thiếu chút nữa mở miệng ra trách vữ, bởi vì khi các nàng lĩnh tiền thưởng lại không quỳ xuống tạ ơn. Quen thuộc rồi thì không sao, nhưng lần đầu tiên gặp mặt, nhận quà gặp mặt của chủ nhân thì bắt buộc phải quỳ.

Trên mặt Phí Như Lan vẫn cười như trước, hỏi vài câu về tình hình ở đây, rồi dẫn các nàng đi thu dọn viện tử.

Thậm chí bài trí trong phòng cũng đều rất chú ý.

Hai nữ hầu vô cùng bội phục, cảm thấy phu nhân quá lợi hại. Cùng một thứ đồ, chỉ thay đổi một chút vị trí, dường như đã có vẻ đẹp mặt hơn rất nhiều.

Lúc Triệu Hãn làm xong việc trở về, trong nhà đã rực rỡ hắn lên, đến ngay cả góc sân cũng sạch sẽ.

Tuy Triệu Hãn không có yêu cầu gì với điều này nhưng như thế này thì vẫn cảm thấy vô cùng thư thái, trong nháy mắt, mệt mỏi cả một ngày đều biến mất.

Nhìn thấy Triệu Hãn, Phí Như Lan vừa có chút xấu hổ, vừa có chút cao hứng, dẫn theo Tích Nguyệt hành lễ vạn phúc.

Sau khi Triệu Hãn chắp tay hoàn lễ thì lập tức kéo Phí Như Lan ngồi xuống: “Ban ngày đã biết tỷ tỷ đến đây nhưng công vụ bận rộn nên thật sự không rời ra được. Lúc này, cày bừa vụ xuân đã xong, việc quan trọng lại càng ngày càng nhiều, sự vụ của nông hội các thôn trấn khiến cho người ta đau đầu. Còn có điều việc động thanh niên trai tráng luyện binh, bây giờ, địa bàn đã lớn hơn trước, không tiện tập hợp ở trấn Vĩnh Dương. Nên để cho họ tổ thức thao luyện ở trong thôn trấn, rồi lại phái đi rất nhiều quan binh luyện quân, đám quân quan đó phải tập trung thao luyện trước…”

Vốn dĩ không khí có cút xấu hổ, nhưng hành động vô cùng tự nhiên của Triệu Hãn khiến cho Phí Như Lam cũng thoải mái hẳn lên.

Nàng bị Triệu Hãn lôi kéo ngồi xuống, lại nghe Triệu Hãn nói rất nhiều chuyện công vụ vẫn mỉm cười lắng nghe, mà không xem mồm ngắt lời.

Lúc lâu sau, Phí Như Lan nhìn Triệu Hãn nói: “Ngươi đen đi rồi, cũng gầy nữa, mệt đến mức hai má cũng hóp vào rồi.”

“Phơi nắng đó,” Triệu Hãn cười nói, “Rất nhiều lúc, không thể ngồi không ở phủ Tổng binh, còn phải đích thân đi tuần tra ở các thôn trấn. Một vài quan viên xuất thân đại tọc, luôn không khiến cho người khác bớt lo, tuy có quan tuyên giáo giám sát nhưng quan tuyên giáo cũng không phải Ngự sử chuyên trách. Đúng rồi, nghe nói Duyên Sơn có giáo phỉ làm loạn?”

Phí Như Lan nói: “Ngay ở trấn Lô Thượng bên cạnh trấn Nga Hồ, tin tức yêu đạo nổi dậy truyền đến, làm cho tổ phụ bị dọa sợ không nhẹ. Mau mà còn có Sao Quan ở phía trước, nếu như đám tặc này muốn đi đến cướp bóc cũng phải cướp Sao Quan của thái giám trước.”

“Ha ha, xem ra thái giám cũng có tác dụng.” Triệu Hãn buồn cười.

Phí Như Lan nói: “Tất cả trong nhà đều tốt, nương bảo ngươi an tâm… tạo phản. Nếu như đệ đệ đã làm phản tặc, bà cũng chỉ có thể bóp chặt mũi mà nhận, dặn dò hiều lần đừng để bại lộ gia thế, dù sao phụ thận vẫn còn có chức vị ở trong triều đình.”

“Cha của chúng ta còn đang làm Tri huyện ở Túc Thiên?” Triệu Hãn hỏi.

Cách xưng hô “cha của chúng ta” này khiến cho hai tai Phí Như Lan đỏ lên, e thạn nói: “Phụ thân thăng quan, còn thăng hai cấp, đang làm Thông phán ở phủ Hồ Châu.”

Thăng quan nhanh như vậy, khẳng định là dùng bạc. Đương nhiên cũng có quan hệ với đảng Đông Lâm, Phí Ánh Củng đang ở cùng với Tiền Khiêm Ích, làm cái gì mà “cải cách tận gốc” phong trào cổ văn.

Triệu Hãn và Phí Như Lan cũng không biết, Phí Ánh Củng đang bắt tay vào việc tiêu diệt, thanh trừ thủy phỉ Hồ Châu…

Phí Như Lan bảo ngươi bê đồ ăn lên, sau khi Tích Nguyệt giúp đỡ bê cơm thì vẫn ở bên cạnh hầu hạ.

Triệu Hãn có chút không được tự nhiên, nói: “Tích Nguyệt tỷ tỷ cũng ngồi xuống ăn đi.”

“Hãn… Công tử, cái này không được.” Tích Nguyệt sợ hãi lùi bước, nhưng lại không biết xưng hô thế nào với Triệu hãn.

Triệu Hãn nhìn Phí Như Lan, Phí Như Lan cười nói: “Tự mình mang một bộ bát đũa lên, chẳng lẽ còn muốn ta tự tay xới cơm cho ngươi?”

Tích Nguyệt chỉ phải nghe theo, xới cơm rồi đi đến nơm nớp lô sợ ngồi xuống, chỉ dám ngồi nửa mông.

Ăn xong cơm chiều, Triệu Hãn đứng dậy nói: “Ta đi nói chuyện với ba người bọn họ.”

“Hãn ca nhi cứ đi đi, ta ở nhà chờ.” Phí Như Lan tiễn Triệu Hãn ra cửa.

Triệu Hãn nương theo ánh trăng đi đến viện tử bên cạnh, nửa đường lấy hà bao ra xem, đây là tiểu muội nhờ Phí Thuần mang đến.

Đi vào trong viện, nhìn thấy người nhà Từ Dĩnh, mới biết Từ Dĩnh bị Bàng Xuân Lai gọi đi.

Ba người Từ Dĩnh, Lưu Tử Nhân, Phí Nguyên Giám đều ở chỗ Bàng Xuân Lai, đang vừa nói vừa cười hóng mát, đến ngay cả Phí Như Hạc và Phí Thuần cũng ở đó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »