Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 254
Việc vặt (1)

❊ ❊ ❊

Đám quan binh đều quỳ xuống hô lên, chỉ cần phản tặc không lạm sát bọn họ không dám liều mạng đâu.

Tả Hiều Lương hỏi: “Bây giờ ngươi làm chức vụ gì?”

Điền sử trả lời nói: “Điền sử huyện An Phúc Bành Chính Chu, xuất thân Phong Điền Bành thị.”

Đó là con cháu đời sau của Bành Thì Trạng Nguyên, cũng coi như hậu nhân danh môn, nói không chừng còn là một tú tài.

Tả Hiếu Lương nói: “Ngươi dẫn người đi duy trì trận tự trong thành, phàm là nơi nào phóng hảo, nơi nào xuất hiện rối loạn thì sẽ hỏi tội ngươi! Làm tốt sẽ có thưởng.”

Bành Chính Thu có chút mơ hồ, quan binh vừa mới theo tặc không phải nên tước bỏ binh khí rồi giam lại sao? Sao lại còn yên tâm để cho hắn dẫn binh?

“Ty chức tuân lệnh!”

Đột nhiên Bành Chính Thu chấn chỉnh lại tinh thần, ra lệnh với bộ hạ: “Đều không được nhân cơ hội đánh cướp, theo ta đi duy trì trật tự trong thành!”

Về phần binh lính Phí Như Hạc dẫn đến thì chia làm mấy đội đi chiếm cứ cửa thành, còn lại đều đánh về phía huyện nha.

Sau khi xông tới huyện nha, quan viên đều quy hàng, thậm chí có Tạo lại vì tranh công còn chủ động trói Tri huyện Quách Kiều đến.

Huyện học ở thành nam, một đám tú tài cầm vũ khí, hô lớn giết tặc đền nợ nước, âm ầm đi về phía huyện nha.

Chạy qua hai con phố, tú tài tiếp tục xung phong chỉ còn lại hơn mười người ít ỏi.

Khi chạy tới huyện nha thì chỉ còn sót lại mấy người mà thôi.

Đối mặt với phản tặc như sói như hổ, một vài tú tài hai mặt nhìn nhau, đột nhiên có người quỳ xuống đất hô to: “Chúng ta đến đặc biệt đến chúc mừng tướng quân đoạt thành thành công!”

Phí Như Hạc dở khóc dở cười nói: “Đều là người nhanh trí, vậy thì đến giúp ta làm việc đi.”

“Nguyện dốc hết sức lực cống hiến cho tướng công.” Nhóm tú tài trưng ra vẻ mặt lấy lòng.

Cách Phí Như Hạc hai ba bức, đột nhiên một tú tài rút kiếm ra: “Ác tặc mau nhận lấy cái chết!”

Không cần đến Phí Như Hạc ra tay, binh linh bên người đã cầm thương, đam vào thân thể người này.

Phí Như Hạc cười lạnh nói: “Còn có ai? Cùng đi lên đây đi.”

“Không dám, không dám!” Nhóm tù tài hoảng sợ quỳ xuống đất.

Cứ như thế, Triệu hãn chiếm hoàn toàn ba huyện An Phúc, Lư Lăng, Cát Thủy.

Hoàng Thuận Phủ được bổ nhiệm làm Tri huyện Lư Lăng, u Dương Chưng được bổ nhiệm làm Tri huyện Cát Thủy, Tả Hiếu Lương được bổ nhiệm làm Tri huyện An Phúc.

Tạm thời không có Tri phủ, ba huyện đều do phủ Tổng binh quản lý, đám người Bàng Xuân Lai, Lý Bang Hoa, Phí Thuần đều là quan to văn chức của phủ Tổng binh.

Ở phương bắc, Tuần phủ Lý Mậu Phương, Binh bị Thiêm sự Vương Tư Nhâm còn đang vất vả tiêu diệt tặc, đã bao vây huyện thành Đô Xương hơn nửa tháng.

Nơi ở của Triệu Hãn lại thay đổi rồi, đổi thành phủ nha Cát An.

Bảng hiệu cạnh cửa còn không kịp khắc, nên trực tiếp quay bảng hiệu của phủ nha lại, lấy bút màu đỏ viết lên mặt trái ba chữ to “Phủ Tổng binh”.

Nhìn thì có chút buồn cười, nhưng cũng không ai bởi vì bảng hiệu này mà nghi ngờ quyền uy ở trong đó!

“Mời tiên sinh uống trà!”

Tích Nguyệt bê nước đến, Phí Như Lan tự tay rót trà cho Bàng Xuân Lai.

“Tốt.” Bàng Xuân Lai vui vẻ nói.

Toàng bộ hậu viện phủ Tổng binh, ngoại trừ phu thê Triệu Hãn thì chỉ có Bàng Xuân Lai chuyển vào ở.

Vị lão tiên sinh này không có con cái, không chỉ có là thầy của Triệu Hãn mà càng giống như nghĩa phụ của Triệu Hãn, từ khi khởi sự đến nay vẫn luôn ở cũng dưới một mái hiên.

Triệu Hãn thổi bọt trà, thích ý tự vào trên ghế, uống trà hưởng thụ ánh nắng chiều tà cuối thu.

Đột nhiên Phí Như Lan nói: “Tiên sinh năm nay đã năm mươi tuổi, bên ngươi chỉ có một nữ hầu, sao không cưới vợ để có thể chăm sóc lẫn nhau?”

Bàng Xuân Lao lắc đầu: “Đã già rồi, không nên liên lụy người khác.”

Đột nhiên Triệu Hãn để chán trà xuống nói: “Có một địa chủ hồ đồ ngu xuẩn, nhất định phải dấy binh chống đối việc chia ruộng. Sau khi xét nhà cũng còn lại một vài đứa trẻ. Hay là mấy đứa trẻ này, những đứa tầm hai ba tuổi, tiên sinh có thể thu dưỡng để kéo dài hương khói.”

“Cái này…” Bàng Xuân Lai có chút động lòng.

Trước kia hắn một lòng muốn tạo phản không có tạp niệm khác. Hôm nay, sự nghiệp tạo phản đã đi vào quỹ đạo, tuy không có tâm tư cưới vợ thành gia, nhưng cũng hy vọng có con nối dòng —— Cả nhà Bàng Xuân Lai bị Thát tử giết chết.

Triệu Hãn cười nói: “Vậy cứ quyết định như vậy đi, chọn một đứa bé lanh lợi thông minh, rồi mời một vú em đến nuôi nấng.”

“Như thế… cũng tốt.” Trong lòng Bàng Xuân Lai vui vẻ, thậm chí còn cân nhắc đến chuyện đặt tên cho đứa nhỏ.

Đợi Bàng Xuân Lai vui vẻ một hồi, đột nhiên Triệu Hãn hỏi: “Về du dân của thành, người nhiều mưu trí đều có gửi thư đến thương nghị. Ai cũng có ý kiến khác nhau, chưa kết luận được, tiên sinh thấy thế nào?”

“Còn có thể thấy thế nào? Căn bản là không có ruộng để chia nữa,” Bàng Xuân Lai nói, “Còn có rất nhiều du dân, đã nhiều đời ở huyện thành, đã sớm không còn biết làm ruộng như thế nào. Ta đồng ý với đề nghị của Tiêu Hoán, làm hai loại hộ tịch, một là hộ tịch nông thôn, hai là hộ tịch thành trấn.”

Triệu Hãn bị việc này làm cho đau đầu, hắn thật sự không nghĩ ra được biện pháp gì hay, nhóm người nhiều mưu dưới trướng cũng như thế.

Cũng may, tạm thời không cần sốt ruột, bởi vì du dân của phủ thành Cát An, mùa đông năm trước có một số lượng lớn người đã đi tòng quân, đi theo Triệu Hãn xuống nông thôn chia ruộng. Vì thế khiến cho người làm công ở thành thị khan hiếm, chẳng những dễ tìm việc hơn mà thù lao cũng đã tăng cao. Đến ngay cả người bán hàng rong cũng ít người cạnh tranh hơn, làm ăn tốt hơn so với trước kia rất nhiều.

Du dân ở huyện thành Cát Thủy, rất nhiều người bị thân hào nông thôn chiêu mộ binh đi thủ thành, khi Triệu Hãn công thành đã hứa hẹn sẽ chia cho binh bính phản chiến ruộng đất. Những du dân còn lại, sau khi thiếu đi rất nhiều đối thủ cạnh tranh thì thu nhập của họ cũng được tăng cao lên.

Về phần bên huyện Phúc An, huyện thành không phồn vinh như vậy, chiêu mộ hơn hai trăm du dân tòng quân, cũng không thể hóa giải được mẫu thuẫn của du dân.

Đều là chính sách tạm thời, chỉ có thể tận lực bảo đảm làm được nhiều nhất có thể.

Các thành thị phía nam triều nhà Minh, sở dĩ tổ chức đả hành trải rộng là do nguyên nhân có nhiều người thất nghiệp, làm cho một lượng lớn thanh niên nhàn tản chạy tới lăn lộn trong bang hội.

Khi trong nước tranh bá, có thể chiêu mộ du dân làm binh, thậm chí chọn những tên lưu manh làm binh. Một lần không được chiêu mộ quá nhiều, phải phân tán vào trong các quân, hai ba trăm người trộn lẫn vào mấy người, dần dần những người lính lưu manh này sẽ bị đồng hóa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »