Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 260
Đại đồng phân điền luận (1)

❊ ❊ ❊

Từ Dĩnh lao lên phía trước, gào khóc nói: “Huynh trưởng, người chết thảm quá, ta không nên cho ngươi mượn bạc, để ngươi trở thành mục tiêu của kẻ xấu!”

“Ngươi quen hắn?” Quan sai hỏi.

Từ Dĩnh lau nước mắt nói: “Đúng như Sai gia biết, ta và huynh trưởng là tú tài huyện Lư Lăng, hôm qua còn đang nói đến gia phả, quả đúng là huynh đệ cùng tông. Triệu tặc Lư Lăng đáng giận, giết người nhà của ta và huynh trưởng, chúng ta chỉ có thể chạy tới Nam Xương này để tránh nạn. Không ngờ được… không ngờ được, tình hình kinh tế huynh trưởng túng quẫn, ta cho hắn mượn năm lượng bạc, khi hắn rời khỏi đây còn rất vui vẻ, ai ngờ thế mà lại gặp phải chuyện không hay… hu hu hu… Huynh trưởng, ngươi chết oan uổng quá!”

Thành viên của hội Hoàn Hương cũng lần lượt biết được tin tức nhưng không hề có chút đồng tình nào với Hoàng Thuận Lý.

Tên này đi khắp nơi vay tiền đã khiến cho mọi người chán ghét, chết rồi còn có thể thanh tịnh một chút.

Từ Dĩnh vì chứng tỏ lòng nhân nghĩa của mình còn đi quan tâm thê tử của Hoàng Thuận Lý.

Phụ nhân họ Lưu này năm nay hai mươi mốt tuổi, ngày thường mỹ mạo đoan trang. Được giả đến từ xã Lân, ở trấn Hoàng Gia không được vài ngày đã phải theo trượng phu chuyển đến phủ thành sống.

Đến ngay cả đám người Hoàng Đại Lượng cũng chỉ từng nhìn thấy hai lần từ xa nên không sợ bị bại lộ.

Biết được Từ Dĩnh đón góa phụ của Hoàng Thuận Lý đi chăm sóc, một vài sĩ tử cảm thấy Từ Dĩnh trọng tình trọng nghĩa, cũng có một vài sĩ tử ngầm vừa châm chọc vừa hâm mộ —— Tiểu quả phụ kia thật sự rất xinh đẹp.

Bất luận như thế nào thì Từ Dinh sẽ nổi danh ở “hội Hoàn Hương”, đương nhiên các loại tụ hội đều sẽ mời hắn.

Sáng sớm.

Vài người làm thuê đang dọn dẹp tuyết dộng, phó đội trưởng thân vệ Lưu Trụ vội vàng chạy tới.

“Tổng trấn, có bách tính tới tặng đông sinh, đều đã nói là không cần nhưng bọn họ nhất quyết không rời đi.” Vẻ mặt Lưu Trụ sầu khổ nhưng trong giọng lại mang theo vẻ tự hào đắc ý.

Đông sinh là thủ đoạn bóc lột nông điền, thừa dịp ngày hội đông chí, bắt nông điền tặng lễ, hơn nữa còn phải là gia cầm gia súc.

Mà nay, quân hộ ở gần phủ thành, sau khi chia ruộng thì hoàn toàn trở mình, chủ động mang lễ vật đến tặng cho Triệu Hãn ăn mừng đông chí.

Triệu Hãn nói: “Đi nói rõ ràng với bách tính, không được tặng lễ cho quan lại. Nếu cứng rắn nhét tặng, thì sẽ đưa bọn họ đi Tể dưỡng viện, để đông sinh đấy rồi bỏ đi cũng sẽ bị đưa đến Tể dưỡng viện.”

“Tuân mệnh!”Lưu Trụ chạy bước nhỏ rời đi.

Mỗi một trấn đều có Tể dưỡng viện, quy mô cũng không lớn, hoạt động cũng tạm được. Bọn họ một năm bốn mùa đều có việc làm, ví dụ như làm giày vải cho binh lính, may một ít áo bông quân dụng và các thứ khác, rất nhiều du dân thành thị cũng làm giày bán cho phủ Tổng binh.

Phí Như Lan tay cầm một cái áo khác, đuổi theo ra ngoài gọi: “Mặc thêm cái này vào, hôn nay rất lạnh, đừng để bị cảm!”

Triệu Hãn cười xoay người, Phí Như Lan đã đi đến trước mặt, nhanh nhẹn giúp Triệu Hãn mặc thêm áo khoác.

Đây là một loại áo khoác nửa người, Phí Như Lan tự tay may từng chiếc lông ngỗng lên áo khoác. Sau khi Triệu Hãn mặc vào, cảm giác rất ấm áp lại nhẹ nhàng, rất có hương vị của áo lông.

Đi thong thả đến nha môn ở tiền viện, Lý Bang Hoa đã từ Cát Thủy trở về, đang đợi họp.

Lúc trước chúng ta đã từng nói, số lượng người tham gia kỳ thi lớn nhất ở thời nhà Minh là trong một cuộc thi của huyện Lâm Xuyên, Giang Tây, trong cuộc thi đó có hơn vạn người tham gia, hơn nữa tất cả còn là học đồng cùng đồng sinh không thi đỗ tú tài.

Chất lượng sĩ tử huyện Cát Thủy rất cao, do diện tích đất ruộng nên người đọc sách lại không có nhiều như huyện Lâm Xuyên. Nhưng mà, tất cả hai chục vạn người huyện Cát Thủy (không bao gồm phủ thành), sĩ tử từng đọc tứ thư ngũ kinh cũng có bốn năm nghìn người, nếu tính biết mấy trăm chữ thì có thể trực tiếp hơn vạn, đến ngay cả một ít con cháu điền hộ cũng biết được vài chữ.

Thuận tiện nhắc tới một chút, đất đai cuối thời nhà Minh bị sát nhập nghiêm trọng, làm cho người đọc sách Giang Tây giảm bớt, số lượng tiến sĩ cũng ít hơn so với trước kia rất nhiều.

Trong giai đoạn trước của Đại Minh, có một lượng lớn đệ tử bần hàn của Giang Tây đậu tiến sĩ. Đến cuối thời nhà Minh, tiến sĩ hàn môn ở Giang Tây đã vô cùng thưa thớt.

Sau khi Lý Bang Hoa ra mặt kêu gọi, vô số sĩ tử ở tầng dưới chót đã đầu nhập vào dưới trường Triệu Hãn, “nhân tài” nhiều đến bùng nổ.

Vì để phòng ngừa gian lận trong việc chia ruộng, sĩ tử huyện Cát Thủy, bị điều đi huyện An Phúc để hỗ trợ chia ruộng. Mà sĩ tử huyện An Phúc bị điều đến huyện Cát Thủy để giúp đỡ chia ruộng.

Thường thường là một quan tuyên giáo, dẫn theo vài sĩ tử mới đầu nhập vào đi đến các thôn xóm để tổ chức chia ruộng. Ở tình huống như thế, công tác chia ruộng ở hai huyện rất nhanh đã được hoàn thành, tiếp theo đó là chuyện thành lập nông hội của hai huyện.

“Tống trấn!”

Mọi người đứng dậy.

Triệu Hãn đưa tay nói: “Đều ngồi đi, mỗi người tự nói tình hình.”

Trần Mậu Sinh lên tiếng đầu tiên: “Bây giờ, chúng ta không thiếu người đọc sách, đặc biệt là đồng sinh và học đồng, những người từng đọc qua tứ thư ngũ kinh đã nhiều đến mức hoàn toàn không có chức vụ để sắp xếp. Nhưng mà trong bọn họ có rất nhiều người không tin vào thiên hạ đại đồng, làm việc cũng thường xuyên không tuân theo quy củ. Ta cho rằng, nên đổi tên thư viện Bạch Lộ Châu thành thư viện Đại Đồng, chuyên để cho người đọc sách tuân thủ quy củ đi học, sau khi học xong sẽ được phân công chức vụ!”

Lý Bang Hoa lập tức nói: “Ta đồng ý lấy trường học làm nơi truyền thụ tư tưởng đại đồng, nhưng thư viện Bạch Lộ Châu không thể đổi tên, nếu không chắc chắn sẽ làm dấy lên mẫu thuẫn với sĩ tử.”

“Tên thư viện không cần đổi nữa.” Bàng Xuân Lai cũng nói.

“Vậy thì không đổi.” Triệu Hãn cười nói.

Phàm là người đọc sách đúng tiêu chuẩn thì đều có cảm tình với thư viện Bạch Lộ Châu, đó là nơi thờ Văn Thiên Tường và các tiên hiền.

Trần Mậu Sinh chỉ có thể ngồi trở lại, người xuất thân con hát như hắn có tư tưởng cực kỳ tiến bộ.

Triệu Hãn nghĩ nghĩ: “Ta làm viện trưởng thư viện nhưng chỉ là thỉnh thoảng qua đó giảng bài. Lý tiên sinh làm phó viện trưởng thư viện, cũng là rảnh thì qua đó xem thử. Trần Mậu Sinh làm ti nghiệp (giáo vụ chủ nhiệm), chủ quản công chuyện cụ thể của thư viện. Đúng rồi, vị Vương Tri huyện kia, đi dạo một vòng quanh nông thôn khi trở lại phủ thành có chút không được tự nhiên, cũng để hắn đi thư viện làm người dạy đi.”

“Ha ha ha ha!”

Mọi người phát ra một trận cười vang.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »