Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 292
Chiến sự lại khởi (1)

❊ ❊ ❊

Ba người Bàng Xuân Lai, Lý Bang Hoa, Tống Ứng Tinh tự nhận là đã nhìn thấu thế cục Đại Minh.

Nhung mà quan điểm thuế trực thu, thuế gián thu của Triệu Hãn khiến bọn họ tìm ra điểm mới, cái nhìn mơ hồ trước kia cũng được tổng kết từ chương lý luận này.

Lý Bang Hoa thờ dài: “Gia quốc thiên hạ, còn có thể nói như thế này, đúng là khiến cho người ta triệt để giác ngộ!”

Bàng Xuân Lai quay đầu nói với Vương Điều Đỉnh: “Văn chương của Bá Hòa xuất chúng, có thể trau chuốt bài văn này rồi truyền bá đến Cửu Giang, Nam Xương.”

Sau khi vụ xuân qua đi, giáo trường ngoài thành Cát An.

Hơn một vạn ba nghìn nông binh, lấy trấn làm đơn vị, xếp hàng để tiến hành thao luyện.

Chỉ chọn bốn nghìn người!

Lý Bang Hoa nói chọn lựa ba nghìn chính binh, nhưng sau khi Triệu Hãn cân nhắc cẩn thận vẫn quyết định bố trí bốn nghìn chính binh.

Phí Ánh Củng và cường đạo dưới trướng hắn lúc này cũng đứng ở bên cạnh, nhìn một đội quân nông binh trên sân.

“Đây là nông binh sao? Tiêu binh của Tuần phủ các tỉnh cũng chỉ như thế mà thôi!” Nghiêm Cửu nghẹn họng nhìn trân trối.

Phí Ánh Củng cũng vô cùng chấn động, nông binh trước mắt không chỉ đội ngũ chỉnh tề, biến trận đâu vào đấy mà còn tràn ngập tính kỷ luật và tinh thần chiến đấu phấn chấn.

Thủ hạ cường đạo của Phí Ánh Củng, mỗi người đều có võ nghệ trong người. Nếu một đấu một với nông binh, nhất định là cường đạo giành thắng lợi. Nếu mười đấu mười với nông binh, sợ rằng cường đạo cũng bị giết đến tè ra quần.

“Binh lính như vậy mà lại có hơn một vạn ba nghìn người?” Điền Hữu Niên bất ngờ kinh hãi.

Phí Như Hạc giải thích: “Mấy đội trước mắt này, đều là lão binh huyện Lư Lăng, đương nhiên rất tinh anh. Thời gian thao luyện của tân binh huyện Cát Thủy, An Phúc ngắn ngủi, biểu hiện nhất định sẽ yếu hơn nhiều.”

Điền Hữu Niên hỏi: “Lão binh huyện Lư Lăng có bao nhiêu?”

“Tất cả sáu nghìn.” Phí Như hạc trả lời.

“Mấy ngày thì lại thao luyện một lần?”

Phí Như Hạc giải thích: “Lúc này mùa thì không thao luyện, lúc nông nhàn thì ngày nào cũng thao luyện, đều ở trong thôn tự thao luyện, mỗi thôn đều có một quan quân.”

Tập quán thao luyện của quan binh Đại Minh, cơ bản là sau khi chiêu mộ tân binh, bở ra thời gian hai tháng, nghiêm túc thao luyện thuần thục hiệu lệnh và quân trận. Sau đó thì lười hơn, năm ngày mới thao luyện tinh binh, mười ngày thao luyện bình thường, một tháng thao luyện còn được, nửa năm thao luyện cũng có.

Điền Hữu Niên tiếc hận nói: “Ài, tinh binh như thế lại có đến sáu nghìn, tiếc rằng chỉ có thể chọn ra một nghìn.”

“Đợi sau khi tăng cường quân bị là được rồi.” Phí Như Hạc cũng rất đau lòng nói.

Lần này chiêu mộ chính binh không thể chỉ nhìn tố chất của binh sĩ mà còn phải quan tâm đến địa bàn chiêu mộ: Lư Lăng một nghìn, Cát Thủy một nghìn, An Phúc một nghìn, binh đầu hàng của Viên Châu một nghìn (toàn bộ đều là cung binh).

Cuối cùng nông binh huyện An Phúc cũng biên luyện, cộng thêm chỉ luyện tập hai ba tháng nên không khác gì hương dũng bình thường, nhưng mà cũng phải chiêu mộ ra một nghìn.

Nếu chỉ chiêu mộ nông binh tinh nhuệ huyện Lư Lăng, thì một là dễ hình thành quân Trung Sơn, thứ hai sẽ làm giảm nghiêm trọng số thanh niên trai tráng lao động của huyện Lư Lăng.

Tiếp đó, đến phiên nông binh huyện Cát Thủy lên xuân, quả nhiên kém hơn rất nhiều, nhưng cũng vẫn có thể nghiền áp được hương dũng của quan phủ.

Cho đến khi nông binh huyện An Phúc luyện tập, tình huống có thể nói là vô cùng thê thảm, khi xếp thành hàng thì còn có vẻ chỉnh tề nhưng khi biến trận thì tình huống mới phát sinh.

Lý Bang Hoa thờ dài nói: “Chỉ có thể lựa chọn tướng quân trong những người lùn này rồi, lần này xuất binh lấy lão binh Lư Lăng làm chủ, binh lính Cát Thủy hỗ trợ, binh lính An Phúc vẫn là ở lại thủ thành đi.”

Cuối cùng chọn binh, lấy đơn vị thôn làm đơn vị, chỉ chọn bộ phận biểu hiện tốt nhất.

Lúc nông binh chuyển thành chính binh, quan quân nông binh chuyển thành quân chức chính thức, quân lương dựa theo quân chức cũng tăng lên. Nếu có một vài quan quân nông binh chưa được chọn thì vẫn giữ lại quân chức như trước, nhưng quân chức này không phải chính thức.

Lão binh Lư Lăng không được chọn rất khó chịu, họ tự thấy mình lợi hại hơn gấp trăm lần so với đám binh lộn xộn An Phúc, Triệu Hãn chỉ có thể để cho quan tuyên giáo đi trấn an lòng quân.

Đoán chừng chọn ba ngày, cuối cùng bốn nghìn chính binh cũng được chọn ra.

Quân kỳ cũng có chút điều chỉnh, lúc trước là vải bông màu chàm, nhưng mặt cờ thêu bốn chữ “Thiên hạ đại đồng”.

Phí Ánh Củng và cường đạo dưới trướng, được xáo trộn lên sắp xếp vào các bộ.

Nếu như cộng thêm với thân binh “Nô nhi quân” của Triệu Hãn cùng với quan quân pháp, quan tuyên giáo, thủy quân và các loại thì thật ra chính binh đã sắp vượt qua 5.000 người.

Ở ba huyện, nuôi dưỡng hơn 5.000 chính binh, quân phí phải chi đúng là muốn bùng nổ!

Ngô Dũng lúc nào cũng có thể lấy được đại quan, bởi vì đoạn thời gian trước lập công, lần này được thăng lên làm đội trưởng “Nô nhi quân”, thủ hạ dưới trướng có 30 người.

Hùng Diệu bị bắt làm người dẫn đường khi Triệu Hãn bất ngờ tập kích quân doanh Viên Châu. Bởi vì hắn là cung binh thuộc loại binh chủng kỹ thuật, hơn nữa bản thân cũng là quan quân nên lần này được tăng lên làm tiếu quan, thủ hạ quản lý có 90 người.

Phí Ánh Củng cũng là tiếu quan, người này từng luyện bắn tên, nói là quản lý 90 người, nhưng tính cả quan quân tầng dưới cùng thì thật ra có đến một trăm người.

Dẫn đầu một trăm binh, cũng coi như là tướng của một trăm người rồi, Phí Ánh Củng chỉ có thể an ủi mình như thế.

Điều chỉnh chính binh xong, nông binh không được tuyển, để lại hai nghìn tinh nhuệ đợi lệnh, còn lại toàn bộ đều về nhà. Những nông binh này phải kiên trì thao luyện, một khi gặp được quan binh có quy mô bao vậy, Triệu Hãn lúc nào cũng có thể bùng nổ số lượng binh lính lên đến hơn vạn người!

Nửa tháng tiếp theo, toàn bộ chính binh và hai nghìn nông binh thao luyện ở giáo trường, chủ yếu là luyện tập phối hợp với cung binh.

Cuối tháng tư, tuyên thệ trước khi xuất chinh.

Thủy quan đóng giả thương thuyền đi trước, vận chuyển thân binh của Triệu Hãn đi tới huyện Tân Kiềm.

Trước đó vài ngày, Lưu thị dẫn cả tộc đến sẵn sàng góp sức, có một tú tài tên là Lưu Đồng Dư, bây giờ nhậm chức trong quân văn thư. Lưu Đồn Dư ăn mặc đẹp đẽ quý giá giả bộ làm phú thương, đám người Trương Thiết Ngưu, Lưu Trụ giả trang làm gia nô, nhưng lại chỉ tốn năm lượng bạc đã mua được lính thủ thành để đi vào.

“Giết!”

Trương Thiết Ngưu lấy rìu từ trong rương ra, Lưu Trụ lấy đao, chém giết lung tung một trận ở cửa thành.

Đến ngay cả tú tài Lưu Đồng Dư cũng rút kiếm của văn sĩ ra chém giết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »