Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 284
Không nói đạo lý (1)

❊ ❊ ❊

“Luật Đại Minh” còn coi trọng khế ước, tranh cãi kinh tế lấy khế ước làm chuẩn.

Đương nhiên, cái này bị người quyền thế cho rằng là chỗ trống để chui, dụ dỗ bách tính ký khế ước không hợp lý.

Thậm chí “Luật Đại Minh” còn cụ thể đến ngã tư đường cũng quản lý: Phòng ở, vườn nếu xâm chiếm đường phố, phạt sáu mươi trượng, cưỡng chế hồi phục lại như cũ. Đào vách tường nhà mình thành lỗ để dẫn nước bẩn ra ngoài đường, đánh bốn mươi roi.

Đáng tiếc, pháp luật tốt đến đâu thì cũng phải được chấp hành, “Luật Đại Minh” đã sớm trở thành rỗng tuếch.

Đừng nói là án hình sự gì, đến ngay cả nước bẩn ở ngã tư đường cũng không quản được.

Căn cứ vào Truyện u Châu của giáo sĩ ghi lại, trước Vạn Lịch, thành thị Trung Quốc sạch sẽ đến mức khiến cho người Châu u nhìn đến nghẹn họng trân trối. Sau Vạn Lịch, khắp thành thị Trung Quốc đầy múi hôi thối, rác rưởi khắp nơi!

Đến vệ sinh thành thị cũng làm không tốt thì sao có thể thống trị quốc gia yên ổn phồn vinh?

“Bộp!”

Triệu Hãn quát: “Phán xử treo cổ, không cần chờ đến sau thu, lập tức áp giải đến pháp trường!”

“Ta không phục!”

Đột nhiên Vương Nguyên Lộc hoảng sợ hô to.

Hoàng Thuận Phủ quát lớn: “To gan, chủ quan đã phán quyết, đừng có la hét giữa công đường!”

Triệu Hãn nâng tay ý bảo mọi người im lặng, cười nói: “Được, hôm nay ta cho ngươi tâm phục khẩu phục, có cái gì không phục thì nói ra đi.”

Dù sao, Vương Nguyên Lộc cũng là cử nhân, đầu óc xoay chuyển rất nhanh: “Tổng trấn, ngươi lấy “Luật Đại Minh” để phán ta,nhưng bản thân mình có tuân thủ “Luật Đại Minh” không. Nếu bản thân đã không tuân thủ vậy thì có lý do gì trích dẫn “Luật Đại Minh”?”

Lời này vừa nói ra, mọi người kinh hãi, đây là đang nói Triệu Hãn tạo phản, Vương Nguyên Lộc đây rõ ràng là muốn ném vỡ bình.

“Bộp!”

Triệu Hãn quát: “Cầm “Đại Minh Cáo” lên đây.”

Bốn sai dịch cầm “Đại Minh Cáo” đi ra, lần lượt là “Ngự chế đại cáo”, “Ngự chế đại cáo tục biên”, “Ngự chế đại cáo tam biên”, “Đại cáo võ thần”.

Bởi vì thứ này quá khốc liệt, nên khi đó Chu Lệ cũng đã không cần.

Nhưng số lượng tích trữ trong thế gian quá lớn, năm đó nhà nào cũng có một quyền, lão sư dựa vào truyền thụ “Đại Minh Cáo” mà sống, chính là một lần ở Bắc Kinh cũng cũng đã hội tụ mười chín vạn người.

Bởi vậy, bây giờ trong nhà rất nhiều người vẫn còn giữ, chỉ cần cầm trong tay “Đại Minh Cáo”, tất cả người phạm tội lưu đày đều có thể xử phát bớt một cấp.

Bốn bộ pháp luật cổ được nâng ra, phần lớn người nghe đều như lọt vào sương mù, căn bản là không biết sự tồn tại của thứ này.

Triệu Hãn hỏi: “Ngươi có biết đây là cái gì không?”

Vương Nguyên Lộc cũng nghi hoặc, lắc đầu nói: “Không biết.”

Triệu Hãn nói: “Đây là “Đại cáo” của Thái Tổ Hoàng đế, Thái Tổ Hoàng đế nói: “Gốc rễ cao thấp, thần dân là chí bảo, tuyên bố thiên hạ, tất cả cần được bảo vệ. Người vừa bất kính vừa không tuân thủ, không phải người dân ta trị vị, chuyển ra bên ngoài, vĩnh viễn không được quay trở lại,” còn nói, trong tay giữ “Đại cáo”, người bị tội đánh trượng, có thể giảm một bậc. Nếu trong tay không có “Đại cáo”, tội thêm một bậc!”

Còn có cái thứ này?

Còn có loại chuyện tốt như thế này?

Rất nhiều người đều muốn đi kiếm một quyển “Minh Đại Cáo”, phạm tội có thể giảm hình phạt đó!

“Ngươi không tin?” Triệu Hãn nói với dịch, “Cầm qua đó cho hắn xem, để hắn đọc vài trang cho biết một chút.”

Trong nháy mắt “Minh Đại Cáo” đã ở trước mặt Vương Nguyên Lộc, biết được thứ đồ này không phải là giả, bản in hai trăm năm gì đó vừa nhìn đã biết.

Hắn tùy tay lật xem vài trang, nhất thời sợ tới mức tế cả da đầu.

Quan viên đi công tác vì việc công, cần đi xe công, vật phẩm mang theo phải trong vòng mười cân. Vượt qua mỗi một năm cân thì xử phạt mười roi. Vượt hơn mười cân, phạt roi gấp đôi, tức là mỗi năm cần phạt 20 roi.

Tham quan ô lại, nhẹ nhất cũng là sung quân đi biên cương. Tham ô hơn sáu mươi lượng trở lên đã phải bêu đầu, lột da, nhồi cỏ và các loại khổ hình.

Bên trong còn có giải thích án lệ, Hồng Vu năm thứ mười tám, Hộ bộ Thị lang và quan thân cấu kết, lấy bảy tram vạn thạch tang lương, vì vậy quan lại, thân sĩ bị phán tử hình có đến vạn người.

Cùng án tham ô, giết mấy vạn người!

Vương Nguyên Lộc run run giở thêm một tran nữa, Huyện lệnh tự ý khắc con dấu, lừa dân chúng lập khế ước giả. Sau khi chuyện xảy ra lại hối lộ quan viên để thoát tôi. Phán: xăm lên mặt, rút gân!

Rốt cuộc Vương Nguyên Lộc cũng biết, vì sao lại hủy bỏ “Minh đại cáo”. Cái thứ này khiến cho tham quan ô lại không có cách nào sống được.

“Bộp!”

Triệu Hãn nói: “Thái Tổ Hoàng đế thiết lập “Đại Minh Cáo”, nếu có tham quan ô lại, thân sĩ vô đạo đức cường hào hại dân, bách tính có thể trói giải đến kinh thành. Thậm chí, bách tính có quyền đi vào quan phủ, tróc nã tham quan ô lại, người nào dám ngăn cản, tru di cả nhà!”

Bao gồm cả u Dương Chưng, Hoàng Thuận phủ ở bên người Triệu Hãn nghe thấy thế cũng choáng váng, dân chúng xông vào quan phủ tróc nã tham quan ô lại?

Phí Như Hạc quay đầu nhìn Phí Ánh Củng: “Tứ thúc, người có từng nghe chưa?”

“Không có.” Phí Ánh Củng lắc đầu.

Lúc đầu, khi Chu Nguyên Chương ban bố “Minh đại Cáo”. Duyên Sơn Phí thị vẫn là nhà nhỏ cửa nhỏ.

Triệu Hãn vô cùng đau đơn nói: “Thiên hạ ngày hôm nay, tham quan ô lại đầy triều, thân sĩ vô đạo đức khắp nơi. Nếu tất cả đều giải đi Bắc Kinh, thì sao bắt hết được? Ta bất tài, muốn khôi phục lại thời kỳ Hồng Vũ trị vì, quét sạch tội ác trong thiên hạ. Tham quan ô lại, thân sĩ vô đạo đức hào cường, bắt không bắt được, giết không giết được, ta chỉ có thể đại diện đi gánh lấy trách nhiệm của quan phủ. Cho dù là Thái Tổ Hoàng đế sống lại, chắc rằng sẽ không dị nghị điều gì. Đừng nói ta già mồm át lẽ phải, là do Hoàng đế và triều đình tự bản thân không tuân theo pháp luật của tổ tông!”

Lý do hợp lý hợp tình để tạo phản đã tìm được rồi, ta chính là làm việc theo pháp luật của Chu Nguyên Chương.

Triệu Hãn khi dễ mọi người chưa từng xem “Đại Minh Cáo”, sự nghiêm khắc của Chu Nguyên Chương đối với tham quan ô lại, đối với kẻ tạo phản lại càng vô tình hơn.

Triệu Hãn hỏi Vương Nguyên Lộc: “Ngươi có gì muốn nói?”

Vương Nguyên Lộc sợ tới mức cả người run run, đột nhiên lóe lên một ý: “Tổng trấn, tiện tịch là Thái Tổ Hoàng đế định ra, nếu Tổng trấn hủy bỏ tiện tịch, thì không nên dựa theo “Luật Đại Minh” để phán ta! Nếu dựa theo Thái Tổ Hoàng đế vậy thì tiện tịch của Dương Nguyên Nga, sao có thể hoàn lương làm dân?”

Triệu Hãn cười lạnh nói: “Ngươi cũng rất thông minh.”

Chu Nguyên Chương làm việc, có rất nhiều việc coi đó là chuyện đương hiên, “Minh Đại Cáo” cũng rất vô lý, nên đã bị Chu Lệ đích thân hủy bỏ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »