Nhóm thân sĩ cãi nhau loạn cả lên, có người nói phải tập kích đêm, có người nói trực tiếp giết ra ngoài. Người đứng đầu của bọn họ quá nhiều, trong trường hợp không ai trấn áp được thậm chí còn vì chuyện phòng thủ đoạn tường thành này như thế nào mà tranh cãi không ngớt —— Triệu Hãn vây ba thì thiếu một, đều muốn phòng thủ đoạn tường thành bị thiếu kia.
Ban đêm.
Lý Mục Sinh đau khổ khuyên nhủ: “Huynh trưởng, huyện thành này không thủ nổi nữa, đợi phản tặc dỡ hết nhà dân ở dưới thành thì sẽ chế tạo vũ khí công thành. Sợ rằng viện binh của Lý Tuần phủ phải sang năm sau mới có thể đến, hương dũng của chúng ta có thể chống đỡ được chuyện gì? Mở cửa dâng thành đi, thúc tổ là đại quan của phản tặc, vậy thì phản tặc này có thể thành công đó. Chúng ta cũng đi theo tặc, sau này không thiếu vinh hoa phú quý.”
“Cha ngươi là chủ sự Lại bộ Văn tuyên ti,” Lý Thuần An cười lạnh nói, “Chức vị quan trọng như thế, ngươi dám theo tặc?”
Lý Mục Sinh thấp giọng nói: “Nơi này có tính mạng của toàn tộc, chỉ có thể… chỉ có thể có lỗi với cha.” Đột nhiên, Lý Mục Sinh kích động lên, “Năm ngoái ta đã phái gia nô đi kinh thành, cũng đã viết thư thỉnh cầu Tuần án Ngự sử Giang Tây, nhưng triều đình cũng không coi Triệu tặc là cái gi cả. Nếu như triều đình coi trọng thì đã sớm tiêu diệt rồi, Triệu tặc sao có thể kiêu ngạo như vậy?”
Lý Thuần An châm chọc nói: “Ngươi không cần cha, nhưng ta còn cần cha, cha ta là Đại Lý tự thừa!”
Lý Mục Sinh mỉa mai nói: “Trong mắt ngươi chỉ có cha mà không có mẫu thân và tổ mẫu sao? Một khi phản tặc phá thành, tất cả người nhà sẽ bị giết hết! Đám hương dũng này có thể thủ thành sao? Tặc binh còn chưa tấn công thì một đám đã sợ đến chết khiếp. Hơn nữa, ngày đó tập kích đêm các thôn, thuyền của chúng ta chạy tán loạn, bị dòng nước đẩy về phía hạ du, một người nông dân cũng không có giết. Trong tay chúng ta không dính máu, bây giờ lại dâng thành sẽ có công lớn, còn có thúc tổ là đại quan của phản tặc, sau này nhất định sẽ được Triệu tặc trọng dụng!”
“Ta nghĩ thêm một chút.” Lý Thuần An cũng rất rối rắm, rốt cuộc là cần cha ruột hay là cần mẫu thân và tổ mẫu. Đương nhiên, còn có tính mạng của bản thân mình.
“Còn nghĩ cái gì?” Lý Mục Sinh gấp gáp nói, “Còn kéo dài nữa thì phản tặc sẽ công thành, đến lúc đó cả nhà sẽ bị giết hết!”
Lý Thuần An bị nói đến đau đầu, do dự thật lâu rồi mới giậm chân nói: “Bỏ đi, bỏ đi!”
Vì tộc nhân, cha ngươi đi chết đi.
…
Ngoài thành, quân doanh.
Thư kí chính vụ Lưu Phương đi vào soái trướng, cầm một phong thư giao cho Triệu Hãn: “Tống trấn, phủ thành cấp báo.”
Triệu Hãn mở thư ra, đọc xong thì bỏ xuống, cau mày như có điều gì đó suy nghĩ.
Mọi người đều không dám lên tiếng, cho rằng bên phủ thành đã xảy ra chuyện lớn.
Triệu Hãn suy tư một hồi, thấy không khí trong trướng nặng nề, nhất thời cười nói: “Các ngươi đây là làm sao vậy?”
Tiêu Hoán không nhịn được hỏi: “Có phải phủ thành có người gây loạn không?”
“Không có người gây loạn,” Triệu Hãn thở dài nói, “Mà là có rất nhiều du dân, vốn là nông dân vào thành bị mất đất. Bọn họ nghe nói có thể được chia ruộng nên bây giờ đang nháo đòi trở về quê. Một khi những người này rời đi, phủ thành sẽ lầm vào hoàn cảnh tê liệt, sợ rằng ngay cả một người bốc vác ở bến tàu cũng không tìm thấy.”
Nhất thời Tiêu Hoán cười nói: “Chúc mừng Tổng trấn, chúc mừng Tổng trấn.”
“Có chuyện gì thì nói, nó rắm thì thả, ngươi đừng có vòng vo với ta.” Tiêu Hãn không nhịn được cười mắng.
Tiêu Hoán vội vàng nói: “Du dân trong thành muốn được về quê, thì chẳng phải là tâm đều hướng về Tổng trấn, cho rằng Tổng trấn có thể lấy được thiên hạ sao? Đây là điều mà lòng dân hướng đến!”
“Chúc mừng Tổng trấn, chúc mừng Tổng trấn!” Quan viên văn võ đều hô to.
Triệu Hãn không có tâm tình nhận nịnh hót của bọn họ, khó xử nói: “Thành thị ở các nơi đều dựa vào du dân mà hoạt động. Thậm chí có rất nhiều du dân đã sinh sống rất nhiều đời ở thành thị. Tuy bọn họ không có hộ tịch, nhưng một số người thì bán hàng rong, có người thì làm bốc vác, có người làm đi làm thuê cho người ta, trong thành không thể nào thiếu bọn họ được. Những người này muốn về quê chia ruộng, đồng ý cũng không được, không đồng ý cũng không được, đây là một vấn đề khó lớn đấy.”
Tiêu Hoán cũng trở nên nghiêm túc hẳn lên, cẩn thận suy nghĩ nói: “Hay là chúng ta phát hai loại hộ tịch, một loại là hộ tích thành trấn, một loại là hộ tịch nông thôn, chỉ có hộ tịch nông thôn mới có thể được chia ruộng.”
Triệu Hãn lắc đầu nói: “Một người nghĩ ngắn, nhiều người nghĩ dài, việc này phải tiếp thu ý kiến của nhân dân, đợi sau này mở cuộc họp thương nghị lại chuyện này. Hôm nay, chúng ta thảo luận chuyện công thành trước.”
Hoàng Yêu nói: “Huyện thành Cát Thủy lớn như vậy, hơn một nghìn hương dũng làm sao có thể thủ được? Đầu tiên chúng ta làm bộ mạnh mẽ tấn công mấy chỗ rồi lại phái người mạnh mẽ tấn công chỗ khác thì sẽ chiếm được thành!”
“Như thế thì nhất định thương vong sẽ không nhỏ.” Triệu Hãn nói.
“Làm gì có chuyện đánh trận mà không có người chết?” Hoàng Yêu thầm nói.
Triệu Hãn cười cười, hắn không sợ chết người, nhưng chết vào lúc công thành thì lại cảm thấy không đáng giá.
Huyện thành Cát Thủy thậm chí còn khó công đánh hơn so với phủ thành Cát An.
Phí tây là Cán Giang, phía nam là n Giang, địa hình hai nơi ngoài thành này đều vô cùng hẹp. May là quân thủ thành không có cung tiễn, nếu không thì căn bản không thể nào tập trung được hỏa lực, ở trong tình huống đó thì bắt buộc phải đổ bộ tấn công từ trên thuyền.
Phía đông còn gần núi Thái Bình, nếu trong thành có ban nghìn quân chính quy, hai nghìn dùng cho thủ thành, một nghìn dựng trại ở trên núi thì thành sẽ thành thế gọng kềm có thể công có thể thủ, như vậy thì Triệu Hãn không có vạn quân cường công thì không thể làm gì được.
Năm Chính Đức, nơi này tăng cường xây dựng công sự, tường đất biến thành tường đá.
Năm Thiên Khải thứ hai, lại tiếp tục tu sửa xây dựng cửa thành thành kiểu Ung thành, khiến cho việc đánh vào từ cửa thành là điều không thể nào.
Thật sự, cho dù trong thành có năm trăm quân chính quy, Triệu Hãn cũng không dám chạy tới diễu võ dương oai. Tường thành nơi này cao 5.5 thước, dày 4.6 thước, còn khủng bố hơn so với tường thành phủ thành, khó trách được nhóm thân sĩ đều trốn ở đây!
Một huyện thành mà thôi, có cần phải tu sửa xa hoa nhứ thế không?
“Ta… tiểu nhân có thể nói không?” Chung Tính Phác bị dọa đến tiểu ra quần, không kiềm chế được lòng một lập công chuộc tội.
“Nói đi,” Triệu Hãn cười nói, “Dẫn ngươi đến nghị sự chính là vì muốn ngươi nói ra nhiều tình hình trong thành.”