Trẫm

Lượt đọc: 9916 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 299
Ai là phản tặc? (2)

❊ ❊ ❊

Lần này, một khi quan binh bại trận, Lý Mậu Phương nhất định sẽ ám chỉ cho thuộc cấp giết người, chém một vài cái đầutrở về để có thể triệt tiêu thành tích bại trận.

“Thổi hiệu!”

"Đô đô đát, đô đô đát đô đát đô đát đát đát, tít tít tít tít tít tít ô ~~~~~~ "

"Đô đô đát, đô đô đát đô đát đô đát đát đát, tít tít tít tít tít tít ô ~~~~~~ "

“Giết!”

Đợi quan binh từ đồi núi đi xuống, năm trăm binh lính chen chúc đi ra, hai ba trăm quan binh cướp lương sợ tới mức kinh hoảng chạy trốn, hoàn toàn không cần làm rõ là tình hình gì.

Hoàng Yêu là người chạy nhanh nhất, đâm chết liên tục mấy người, trực tiếp đuổi mấy người quan binh vào trong thôn.

Thôn dân vừa bị cướp bóc, tất cả đều đóng cửa, thông qua khe hở quan sát tình huống. Thấy quan binh bị Hoàng Yêu dẫn theo người đuổi giết, tuy bọn họ không dám lên tiếng nhưng cả đám đều thầm trầm trồ khen ngợi Hoàng Yêu.

Hơn hai trăm quan binh, Hoàng Yêu dẫn người giết chết gần nửa thì không tiếp tục đuổi theo nữa.

Vừa quay trở lại điểm mai phục, họ lấy lương thực quan binh cướp được đưa đến trong thôn để cho nông dân đến lấy.

Năm trăm binh lính, năm quan tuyên giáo.

Quan tuyên giáo hét to với thôn dân: “Huynh đệ trong nhóm không phải sợ, chúng ta là Đại Đồng binh của Triệu tiên sinh. Đại Đồng binh không hại bách tính mà làm chủ cho bách tính. Lương thực bị quan binh cướp đang được chất đống ở bãi đập lúa trong thôn, nhà ai bị cướp lương thực thì đến đó lấy lại.”

Địa phương mới tới, còn chưa có được tín nhiệm của nông dân, nên cũng chỉ có thể làm như vậy.

Đợi Hoàng Yêu dẫn binh lính đi xa, nhóm thôn dân mới dám đi ra ngoài chạy tới sân đập lúa lấy lại lương thực. Có người lấy nhiều hơn, có người lấy ít, đương nhiên là lại một phen tranh chấp.

Có một thiếu niên không đi cướp lương mà đuổi theo đội quân của Hoàng Yêu, trên đường còn nhặt một cây trường thương mà quan binh ném xuống.

Đuổi theo cả một đường, Hoàng Yêu dừng lại nghỉ ngơi, gọi thiếu niên này tới: “Ngươi đi theo chúng ta làm gì?”

Thiếu niên ấp a ấp úng nói: “Ta… ta muốn theo các ngươi đánh trận.”

“Người nhà ngươi đâu?” Hoàng Yêu hỏi.

Thiếu niên trả lời nói: “Cha đã chết năm năm, nương đã chết ba năm, hai người tỷ tỷ đều gả cho người ta rồi. Ta sống trong nhà đại bá, thẩm thẩm thì không thích ta, ta có làm việc bao nhiêu thì nàng cũng mắng ta.”

“Cũng là người đáng thương,” Hoàng Yêu nói, “Ngươi tên là gì?”

Thiếu niên trả lời: “Hồ Định Quý, tên cha ta đặt, cha ta còn từng đi học mấy năm đấy. Ta cũng biết chữ, là cha dạy, ta biết đọc “Tam Tự kinh””.

Hoàng Yêu cười nói: “Được lắm, sau này ngươi hãy đi theo ta đánh trận.”

Lui tới tuần tra vài này ở phía sau địch, binh lực của Hoàng Yêu gia tăng đến 536 người. Thậm chí có một hộ còn cử người gia nhập, người già đã chết hết, gia cảnh nghèo khó không thể cưới vợ, một nhà ba huynh đệ đều chạy giới gia nhập cho Đại Đồng quân.

Ngoài ra còn có chiến tích, tất cả trước sau giết chết được hơn 400 quan binh, giết đến mức quan binh không dám tới vùng này cướp bóc.

Đáng quý hơn là, thôn dân ở xung quanh đều đã biết được, Đại Đồng quân là quân đội giúp bách tính đánh trận, không giống với quan binh hung tàn. Đến ngay cả rất nhiều địa chủ đều chủ động lấy lương ra cho quân đội mượn bởi vì quan binh đến đây cướp lương rất nhiều.

“Vô liêm sỉ!”

Lý Mậu Phương giận tím mặt, tự mình dẫn hai nghìn đội quân danh dự của tuần phủ lao thẳng về phía đội quân của Hoàng Yêu.

Lúc này, Hoàng Yêu đang ở gần thư viện Long Quang, “Long quang xạ ngưu đấu chi khư”, tấm biển Long Quang ở thư viện đó là do Hoàng đế chân dài Triệu Cấu viết, Chu Hi từng ở đây dạy học một thời gian.

“Tướng quân, tướng quân!”

Một người nông dân chạy nhanh đến, thở hồng hộc nói: “Tướng quân mau vào núi, có rất nhiều quan binh đến đây!”

“Đa tạ huynh đệ!”

Hoàng Yêu lập tức đứng dậy: “Đừng ăn cơm nữa, mau dọn đồ đạc đi vào núi.”

Lý Mậu Phương một đường đuổi đến tận đây, chỉ còn thấy mảnh đất trống không, Hoàng Yêu đã đi vào trong núi Sư Tử.

Lý Mậu Phương đuổi cũng mệt mỏi, lệnh cho binh lính sắp xếp ở bên ngoài còn bản thân tự chạy tới thư viện Long Quang nghỉ ngơi.

Đáng tiếc, cửa lớn thư viện Long Quang đóng chặt, căn bản không thèm để ý đến người Tuần phủ là hắn.

Tứ đại thư viện Giang Tây có năm cái, thư viện Long Quang là thư viện đứng thứ năm. Nơi này đã không phải địa giới huyện Thanh Giang, mà là biên giới huyện Nam Phong, Lý Mậu Phương dám dung túng binh lính cướp bóc của bách tính cũng không dám dẫn binh mạnh mẽ xông vào thư viện.

Ăn phải canh đóng cửa, Lý Mậu Phương càng nghĩ càng giận, nhìn sang núi Sư Tử không hề có biện pháp gì.

Hai ngày sau, đại doanh quan binh.

Ba người Lý Mậu Phương, Lý Nhược Liễn, Vương Tư Nhâm còn đang tranh cãi, người trước kiên quyết không chịu vượt sông quyết chiến, hắn cho rằng trình độ huấn luyện của quan binh còn chưa đủ.

Trong một vạn tám nghìn quan binh, có hơn ba ngàn binh lính là mới chiêu mộ, thời gian luyện tập chỉ có hai ba tháng. Năm Nghìn binh lính của Lý Nhược Liễn lại là đưa từ vệ sở đến, toàn là quân hộ yếu đuối không cầm được cái cuốc. Ngoài ra còn có 2.000 người, là hương dũng Tuần phủ Lâm Giang chiêu mộ được. Còn có hơn 2.000 người là thủy binh của Vương Tư Nhâm, không thể nào lên bờ đánh trận được. Ngoài ra còn có 3.000 dân phu.

Quân binh chân chính có thể đánh trận không chỉ có không đến 2.000 người mà thôi!

Thế này thì còn đánh cái gì?

Tuy Lý Mậu Phương tham lam nhưng cũng không phải kẻ ngốc. Vốn dĩ tính toán của hắn sẽ không đánh trận với phản tặc mà dựa vào thủy quân của Vương Tư Nhâm ép phản tặc không thể tiến hành quyết chiến.

Đợi lương thảo của phản tặc hết, đương nhiên sẽ lựa chọn lui binh,

Mà bản thân Lý Mậu Phương sẽ không hao tổn một binh lính nào hơn nữa còn có thể nhân cơ hội kiếm bạc. Bạc này, một bộ phận dùng cho luyện binh, luyện ra tinh binh chân chính. Một bộ phận dùng để hối lộ quan trên, hoặc là điều nhiệm hắn, hoặc là cho phép hắn tiếp tục luyện binh tiêu diệt tặc.

Dù sao trái phải, đều có lợi cho Lý Mậu Phương.

Cũng là Vương Tư Nhâm có thật sự ngốc, náo loạn muốn quyết chiến với phản tặc, chẳng phải là đi chịu chết sao?

Thằng nhóc không biết âm mưu!

Những lời này, là thái độ của Lý Mậu Phương và Vương Tư Nhâm với nhau, bọn họ đều cảm thấy đối phương là tên ngốc.

“Phủ soái, huyện Phong Thành mất rồi!”

“Cái gì?”

Lý Mậu Phương cả kinh đứng lên, vội hỏi nói: “Tri huyện Phong Thành, không phải đã chiêu mộ một nghìn hương dũng thủ thành sao?”

Thám tử trả lời nói: “Đám hương dũng đó, đi xuống nông thôn trưng lương. Lúc trở về thành, bị phản tặc giết chết, một đường đuổi vào huyện thành rồi mất luôn.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »