Phí Như Hạc nói: “Ta lại phái người đi Viên Châu tìm hiểu tin tức, đúng là Tri phủ Viên Châu Điền Hữu Nhiên kia nghe nói Thát Tử bao vây Bắc Kinh thì lập tức chiêu mộ công tượng chế tạo cung. Hắn từ sở binh khí Nam Xương vệ dẫn tới hơn mười công tượng, rồi lại lệnh cho công tượng bản đại Viên Châu đi theo học tập. Mùa thu năm Sùng Trinh thứ tư đã làm ra năm trăm bộ cung tiễn, tất cả đều đưa đến kinh thành hiến cho Hoàng đế, nghe nói còn được Hoàng đế ca ngợi, cấp bạc cho hắn tiếp tục tạo cung.”
“Đó là một nhân tài.” Triệu Hãn thở dài nói.
Phí Như Hạc tiếp tục nói: “Bản thân Viên Châu vệ đã có sở binh khí của mình, hắn lại đưa một vài công tượng từ Nam Xương tới, bây giờ thợ thủ công chế tạo cung ở Viên Châu đã có hơn trăm người. Hàng năm có thể tạo ra mấy trăm cây cung, mấy vạn tên, một ít vận chuyển đến kinh thành còn một ít giữ lại cho mình dùng. Dưới trướng người này có hơn ba nghìn binh, trong đó có một nghìn người là cung tiễn thủ.”
Đột nhiên Bàng Xuân Lai thở dài: “Xem ra kẻ địch lớn của chúng ta không phải là Lý Mậu Phương, Vương Tư Nhâm tiêu diệt tặc ở Đô Xương mà là Tri Phủ Viên Châu Điền Hữu Niên này. Người này luyện binh ít nhất cũng đã được một năm, hơn nữa đều không phải là binh lính ăn mày tạm thời gom góp, khó trách nghĩa quân Bình Hương bị hắn tiêu diệt dễ dàng như vậy.”
“Nếu như nghĩa quân Đô Xương bị tiêu diệt,” Lý Bang Hoa nói, “Có khả năng Điền Hữu Niên sẽ dẫn theo tinh nhuệ dưới trướng đi theo Tuần phủ xuống phía nam đánh chúng ta.”
Viên Châu ở ngay phía bắc huyện An Phúc, xem như là hàng xóm có khoảng cách rất gần, nhưng ở giữa có dãy núi cách trở, chỉ cần phòng thủ mấy con đường quan trọng là được.
Nếu như Điền Hữu Niên thông minh sẽ không vượt núi lớn đến, như vậy rất có khả năng sẽ trúng mai phục mà thua, quá nửa là sẽ cùng với Tuần phủ Lý Mậu Phương đi đường thủy.
Bàng Xuân Lai nói: “Không thể đợi người khác tới đánh, chúng ta đến một bộ áo giáp cũng không có, đụng phải hơn một nghìn binh cung tiễn thì sẽ rất thiệt.”
“Vậy thì chủ động xuất kích!”
Triệu Hãn đứng dậy nói: “Đánh Viên Châu trước, không chiếm thành trì, cũng không chia ruộng, chỉ thuần túy đi tiêu diệt hơn năm trăm tinh nhuệ kia. Nếu có thể “mời” thợ thủ công chế tạo cung về thì càng tốt!”
…
Núi lớn nằm giữa huyện An Phúc và phủ Viên Châu tên là núi Võ Công.
Nếu như mùa xuân xuất binh, đi vòng quanh trong núi, có lẽ còn có thể may mắn đi qua được. Nhưng mà mùa đông thì tuyệt đối không được, sau khi vào núi hoặc là đông chết hoặc là không tìm được thức ăn mà đói chết.
Vậy thì chỉ có thể đi đường bên phía đông, như vậy thì không cần phải trèo qua núi, từ huyện An Phúc đi thẳng đến huyện Phần Nghi, tương đương với việc vượt qua núi Võ Công.
Đầu tháng mười hai, Tiệu Hãn tự mình dẫn bốn nghìn đại quân, không mang theo bất kỳ đồ quân nhu lương thảo nào, lập tức đạp tuyết đi vào trong núi lớn.
Lộ trình trong núi lần này, có một nửa thuộc huyện An Phúc, đã hoàn thành công tác chia ruộng. Hơn nữa là sau vụ thu hoạch mùa thu mới chia ruộng, địa tô còn chưa nộp cho địa chủ nên có thể nói là nhà nhà đều có dư lương thực.
Đến mỗi một thôn xóm, Triệu Hãn sẽ mượn lương của thôn dân, để bảo trì lương thảo tùy thân mang theo lúc nào cũng sung túc.
Một đường đi đến thôn Đào Nguyên, nơi này là thôn xóm thuộc loại tương đối giàu có, chủ yếu là trong thông có một con sông nhỏ chảy qua, đất bồi ra phì nhiều hơn so với những thung lũng trong núi.
“Toàn quân nghỉ ngơi, đừng ngồi ở những nơi có tuyết!”
Bốn nghìn binh lính, bao gồm cả Triệu Hãn đều đứng ở cửa thôn, dậm chân tại chỗ để làm ấm thân mình.
Quan tuyên giáo một mình đi vào thôn để liên lạc với thôn trưởng và nông hội: “Lý thôn trưởng, ta là quan tuyên giáo Tả Chiêu, đi theo Triệu tiên sinh viễn chinh đến đây. Mời sắp xếp thôn dân mượn lương nấu cơm, tất cả lương thực được mượn đều sẽ để lại phiếu. Đầu xuân sang năm, thôn đân có thể đến trong huyện lĩnh lương thực, dựa theo một phần lãi để bồi hoàn. Cũng có thể dùng để bù trừ cho thuế lương thực vụ hè, cũng dựa theo một phần lãi để tính.”
“Không cần lãi, không cần lãi.” Lý thôn trưởng tên là Lý Hoài Nhân, vốn là đồng sinh ở đây, cũng từ bỏ khoa cử, mà bây giờ cả nhà đều được chia ruộng.
Trước tiên Lý Hoài Nhân phân công công việc cho thành viên nông hội, sau đó lập tức đi ra ngoài thôn gặp Triệu Hãn.
“Bái kiến Triệu tiên sinh!” Lý Hoài Nhân mạnh mẽ quỳ gối trên nền đất đầy tuyết.
“Mau mau đứng lên.” Triệu Hãn cười nói.
Sau khi Lý Hoài Nhân đứng dậy, vội vàng nói: “Triệu tiên sinh mau vào trong thôn nghỉ tạm.”
“Mời.” Triệu Hãn cười nói.
Phí Như Hạc hạ lệnh: “Toàn quân đi về phía trước.”
Quan truyền lệnh giơ lệnh kỳ lên, bốn nghìn quân sĩ đạp tuyết đi. Tuy rằng bước đi loạng choạng nhưng cố gắng không đạp lên ruộng đất, nếu thật sự mà ngã vào ruộng thì cũng không có cách nào.
Khi bọn họ vào thôn, từng nhà đều đang nấu nước, chủ yếu là cho các binh lính ngâm chân.
Trong quân, văn thư và quan truyền lệnh bận đến hỏng luôn rồi, đi khắp nơi viết phiếu mượn lương cho thôn dân, quan quân pháp cũng luôn cảnh cáo binh lính không được phiền nhiễu dân.
Nhìn mấy nghìn binh lính không mảy mau tơ hào, vô cùng có lễ phép vào ở trong nhà thôn dân, Lý Hoài Nhân không khỏi cảm khái: “Đúng là đoàn quân nhân nghĩa, nếu luận kỷ luật quân đội thì binh của Nhạc Vũ Mục cũng chỉ thế mà thôi.”
Triệu Hãn cười nói: “Sao ta có thể sánh với Nhạc Vũ Mục. Lý thôn trưởng, đi qua núi Đào Nguyên ở phía bắc, có phải là đã đến địa giới huyện Phần Nghi rồi không?”
“Đi qua đó là đến rồi, nhưng tuyết nhiều không dễ đi, đầu xuân tuyết tan rồi thì tiện lợi hơn.” Lý Hoài Nhân nói.
Triệu Hãn nói: “Có khó hơn nữa thì cũng phải đi qua.”
Phải xuất binh vào đầu đông, một khi đầu xuân, tinh nhuệ phủ Viên Châu nhất định sẽ hội hợp với Tuần phủ Lý Mậu Phương, ngồi thuyền xuôi theo Cán Giang đánh thẳng tới huyện Cát Thủy.
Hơn nữa xuất binh vào mùa đông nhất định có thể khiến cho Tri phủ Viên Châu không hề phòng bị.
Đi vào trong nhà Lý Hoài Nhân, thấy thê tử của thôn trưởng đã giết gà, đảo lông bằng nước sôi. Triệu Hãn lập tức nói: “Thôn dân giết gia cầm, bồi thường theo giá trị! Tất cả thịt trong làng, ưu tiên chia cho người bệnh ăn.”
“Triệu tiên sinh không cần phải như vậy,” Lý Hoài Nhân vội vàng nói, “Triệu tiên sinh chia ruộng cho cúng ta, là đại ân nhân của chúng ta, giết một con gà thì tính là gì chứ?”
Phí Như Hạc mặt lạnh nói: “Đây là quân lệnh, đừng phá hỏng lòng quân ta.”
“Không dám, không dám.” Lý Hoài Nhân không dám nói nữa.