Trong lòng Lưu Đồng Thăng nghĩ, khó trách Lý Thượng thư cũng theo tặc, quả nhiên phản tặc này không bình thường.
Triệu Hãn lôi kéo tay Dương Chung, cười nói: “Có được sự trợ giúp của quân, còn hơn mười vạn binh lính tinh nhuệ.”
“Triệu… chủ công quá khen rồi.” Lúc này, da đầu Dương Chung phát tê.
Những lời này của Triệu Hãn là sát nhân tru tâm, nếu rơi vào trong tay triều đình, Dương Chung nhất định sẽ bị xếp vào danh sách trung tâm phản tặc.
Ài, lão tử chỉ là một cử nhân bình thường, có thể thi đỗ được tiến sĩ hay không cũng không biết, ngươi nói ta còn hơn mười vạn tinh binh sao?
Dương Chung uất ức đến muốn khóc, hối hận vừa rồi đã đứng ra mắng chửi người, hắn tình nguyện bị Triệu Hãn chém một đao, như thế ít nhất sẽ không liên lụy đến người nhà.
Chẳng qua, lúc uất ức, sao lại cảm thấy có chút sảng khoái chứ?
Có được sự trợ giúp của quân còn hơn mười vạn tinh binh, lời nói này khiến cho Dương Chung có chút lâng lâng.
Triệu Hãn lại nói với Dương Chung: “Có điều, chỉ sợ uất ức cho ngươi. Làm việc cho ta, phải làm từ quan nhỏ làm lên, tất cả đều dựa vào chiến tích để thăng chức. Người tình nguyện làm việc, người có thể làm việc nhất định sẽ thăng chức rất nhanh, ngươi có tình nguyện làm một Kinh lịch (văn thư) cho phủ Tổng binh?”
“Nhất định dốc hết sức mình!” Dương Chung cũng đã đi vào trạng thái, dù sao đã theo tặc rồi vậy thì dứt khoát làm cho tốt.
“Ha ha ha ha!”
Triệu Hãn cười to, xoay người nhìn mọi người.
Trận “quân thần đắc ý” này diễn rất hay, thế mà lại có thể gãy đúng vào chỗ ngứa trong lòng sĩ tử, đặc biệt là những tú tài không thi đỗ được cử nhân kia.
Đột nhiên, một tú tài nhảy ra, chắp tay nói: “Triệu Tổng trấn đang lúc lúc thiếu người hiền, chiêu hiền đại sĩ, thật đúng là thủ lĩnh anh minh. Vãn sinh bất tài, nguyện tự đề của mình, giúp đỡ Tổng trấn chia ruộng, xin hãy để cho Quách gia tự chia ruộng!”
“Đại thiện, Quách tiên sinh xin mau mau đứng lên!” Triệu Hãn tự tay đỡ người đứng dậy.
Chúng thân sĩ nghiến răng nhiến lợi, tên họ Quách này rất gian xảo. Tổ thượng nhà hắn có một tiến sĩ, hơn nữa láng giềng đều là đại tộc, tổng cộng chỉ chiếm được mấy nghìn mẫu ruộng, nhưng làm ăn lại rất phát đạt.
Tên này chỉ cần ôm lấy được Triệu Hãn thì căn bản là không sợ bị chia ruộng, mà càng lợi cho hắn làm ăn!
“Đi, hai vị hãy theo ta vào thành.” Triệu Hãn một tay kéo một người, giống như là tiểu tình nhân vừa thông đồng với nhau.
Đột nhiên, Lý Mục Sinh quỳ xuống đất, Lý Thuần An cũng quỳ xuống theo: “Thôn Cốc Lý Thị, nguyện làm kẻ dưới cho Tổng trấn!”
Trâu Mạnh Am cũng dẫn theo huynh đệ trong tộc quỳ xuống: “Trâu thị ở cửa đông, nguyện làm kẻ dưới cho Tống trấn!”
Lý gia thì không cần phải nói, Lý Bang Hoa đã sớm theo tặc, cho dù huynh đệ Lý gia không theo tặc, hai người cha của bọn họ cũng sẽ bị liên lụy.
Trâu Mạnh Am thì càng không có gánh nặng tâm lý, gia gia của hắn là Trâu Nguyên Tiêu, bị Trương Cư Chính đánh gãy chân phạt đi lưu đày, nhưng sau khi Trương Cư Chính chết thì lại được chính danh. Nhưng từ sau khi gia gia chết, Trâu gia không còn xuất hiện tiến sĩ nữa, nói không chừng theo phản tặc còn có thể phát đạt.
“Nguyện làm kẻ dưới cho Tổng trấn.”
Đột nhiên, một đám người ở cửa thành quỳ xuống, tất cả đều muốn vào đội ngũ của phản tặc để làm việc, rồi căn cứ vào tình thế sau này mà tùy cơ ứng biến.
Lưu Đồng Thăng cũng chỉ có thể cùng quỳ xuống, có thể chiêu an hay không thì khó nói nhưng nhất định hắn sẽ không thể thi Trạng Nguyên nữa.
…
“Triệu tặc, ngươi không được chết tử tế đâu!”
“Triệu tiên sinh tha mạng!”
Ngày thứ hai Triệu Hãn vào thành, lại có thêm mấy thân sĩ bị lôi ra ngoài.
Bọn họ đều bị Triệu Hãn làm cho lơ là, kịch hay chiêu hiền đãi sĩ không có nghĩa là sẽ buông tha cho hung thủ giết người.
Lúc tiếp nhận binh lính đã thuận tiện hỏi một hồi.
Bình thường thì tộc nhân sẽ không tố giác, cơ bản là đều từng độc sách, hương dũng bình thường cũng có rất nhiều học đồng, từ góc độ nào đó mà nói thì bọn họ là một thể.
Nhóm gia nô lại không hề có gánh nặng tâm lý, nhớ chút tình cũ nên đi tố giác lão gia nhà khác, không nhớ tình cũ thì trực tiếp khai ra chủ từ nhà mình. Bọn họ nghe nói Triệu Hãn cũng là xuất thân gia nô lại còn muốn chia ruộng đất cho bọn họ, nên trong nháy mắt cảm thấy Triệu Hãn mới là người nhà mình.
“Tổng trấn…” Dương Chung muốn nói lại thôi, hắn tạm thời ở lại bên người Triệu Hãn.
Triệu Hãn cười nói: “Nói đi.”
“Dương Chung kiên trì khuyên can: “Trường Độ (Chu Thụy Húc) huynh cũng không tự tay giết người, hắn xuất thân tiến sĩ, sao không giữ lại tính mạng để cống hiến cho Tổng trấn?”
Triệu Hãn nhìn về phía Tiêu Hoán: “Ngươi giải thích cho hắn.”
Tiêu Hoán ôm lấy tay áo mỉm cười: “Đại Lữ huynh, Tổng trấn là người nói lời giữ lời. Nói phải tiêu diệt tên cầm đầu thì chắc chắn phải tiêu diệt tên cầm đầu. Dù Chu Thụy Húc chưa tự tay giết người nhưng hắn lại đãn binh qua sông tập kích đêm, hắn chính là tên cầm đầu trong những tên cầm đầu! Lẽ nào, ngươi muốn Tổng trấn nuốt lời hay sao?”
“Ài…”
Dương Chung không còn lời nào để nói, hắn chỉ là bầu bí thương nhau, dù sao thì đều là người đọc sách.
Một lúc thu phục được nhiều thân sĩ như vậy, trong đó có tám người là cử nhân, đương nhiên điều này làm Triệu Hãn rất vui. Nhưng mà, tâm tư thân sĩ khó lường, Triệu Hãn càng thích hương dũng hơn.
Đa số hương dũng đều là con nhà lành, số người biết chữ vượt hơn 50%!
Tiểu địa chủ và trung nông Giang Tây, không nói đến nhà nhà đọc sách, nhưng khẳng định rằng ít nhất cũng có phân nửa số người từng đọc sách. Tuy nhiên có người bởi vì nhà nghèo nên chỉ học vỡ lòng hai ba năm, nhưng ít ra cũng nhận được mấy trăm chữ.
Năm trước đánh bại Giải Học Long, Triệu Hãn bắt được mấy trăm hương dũng, thì đã ăn được lợi ích.
Đám hương dũng đó, sau khi có được lợi ích thì có rất nhiều người đều chuyển hóa làm cán bộ tầng cơ sở, đã trở thành trụ cột thống trị quan trọng của Triệu Hãn.
“Tổng trấn, Lý tiên sinh đưa tới.” Thư ký Lưu Lương cầm tới một phong thư báo cáo.
Sau khi Triệu Hãn cẩn thận đọc thì thuận tay đưa cho Tiêu Hoán.
Tiêu Hoán xem xong, cười nói: “Nếu là theo kế sách này, Tổng trấn nhất định sẽ có được lòng người!”
Địa bàn ban đầu của Triệu Hãn đất đai tương đối cằn cỗi, hơn nữa vị trí cũng khá hẻo lánh. Bởi vậy, nên tỷ lệ con nhà lành biết chữ và chiếm ruộng đều kém xa phía động huyện Lư Lăng và huyện Cát Thủy.
Lý Bang Hoa không tham dự chuyện chia ruộng của huyện Lư Lăng, nhưng sau quyển Ngư Lân thì trong lòng đã có tính toán. Hôm nay, Lý Bang Hoa lại chủ trì chia ruộng ở huyện Cát Thủy, nên rất nhanh đã giao cho Triệu Hãn một bản số liệu báo cáo.