Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 246
Hống đường đại hiếu (1)

❊ ❊ ❊

Binh lính phân tán ở các thôn đều xông về phía kẻ địch ở xung quanh. Hương dũng không chỉ có giết người mà còn phóng hỏa đốt nhà, ảnh lửa ngút trời nên rất dễ phân biệt phương hướng.

“Giết tặc!”

“Binh của tặc đến rồi, chạy mau!”

Hai bên đều gọi đối phương là tặc, cũng không biết được rốt cuộc ai mới là tặc.

Nhưng có một vài người rất rõ ràng, hương dũng mà thân sĩ chiêu mộ lúc lâm trận đề vô cùng nhát gan. Nhìn thấy quân nông dân đánh tới thì lập tức xoay người bỏ chạy, chạy đến bên bờ sông ngồi thuyền bỏ trốn mất tăm mất tích.

Cũng có rất nhiều hương dũng, trong bóng tối hoảng loạn không tìm thấy đường, căn bản không biết thuyền mình của đâu.

Hoàng Kiêu gặp một đội binh của kẻ địch đang điên cuồng chạy trốn đến bên bờ sông. Hắn bất chấp thủ hạ binh lính ở phái sau, hai chân chạy nhanh, một mình vọt tới phía sau kẻ địch.

“Giết!”

Hoàng Yêu hô to để cho mình thêm camn đảm, một thương xông lên đâm vào sau thắt lưng kẻ địch.

Đám hương dũng sợ tới mức hồn phi phách tán, cũng không biết phía sau có bao nhiêu truy binh, tất cả đều mò mẫm lao đầu về phía trước chạy như điên.

“Thuyền ở bên kia!”

Nương theo ánh trăng, có hương dũng hô to lên.

“Giết!”

Hoàng Tyêu đuổi theo lại đâm một thương.

Nhóm hương dũng kinh hoảng leo lên thuyền nhỏ, lúc này mới nhìn rõ chỉ có một mình Hoàng Yêu. Nhưng bọn họ cũng không giám đán lại, bởi vì phía xa có rất nhiều truy binh.

“Giết!”

Hoàng Yêu lại hét to lần thứ ba.

“Mau đỡ ta đi lên!”

“Ta còn chưa có lên, các ngươi đừng chèo thuyền đi.”

“Đừng chen, đừng chen, sắp lật rồi.”

“…”

Nơi này có sáu chiếc thuyền nhỏ, trong sự hoảng loạn, chỉ có hai chiếc thuyền thành công chạy trốn về bờ bên kia.

Rất nhiều hương dũng dứt khoát nhảy xuống nước chạy trốn, Hoàng Yêu đứng ở trên bờ đêm chết hai người.

Sáng sớm ngày hôm sau, Lý Bang Hoa vội vàng chạy tới, nhìn thấy nhà của bị đốt cháy và thi thể điền hộ, thì đứng tại chỗ ngơ ngẩn hồi lâu.

“Có đếm được người chết không?” Lý Bang Hoa hỏi.

Hoàng Yêu trả lời nói: “Cường đạo tập kích sáu thôn vào ban đêm không cướp bóc lương tiền chỉ là giết người phóng hỏa. Người chúng ta dẫn đến không có ai chết. Nhưng nông dân huyện Cát Thủy tính cả trẻ em thì tống cộng có 358 người bị giết. Cường đạo chạy trốn nhanh, chúng ta chỉ giết được 21 người, bắt sống 6 người.”

Lý Bang Hoa thở dài: “Ài, sớm hay muộn cũng sẽ xảy ra loại chuyện này.”

Trước mắt có sáu tù binh đang bị trói quỳ dưới đất.

Triệu Hãn trực tiếp không nhìn hương dũng mà nhìn về phía thân sĩ, cười lạnh nói: “Không tệ, còn mặc y phục tơ tằm đi tập kích ban đêm.”

“Đại vương tha mạng, đại vương tha mạng!” Chung Tính Phác bị dọa đến liên tục dập đầu.

Trong lịch sử, tên này năm Sùng Trinh thứ mười sáu đỗ tiên sĩ, năm Sùng Trinh thứ mười bảy đầu hàng Lý Sấm, cuối cùng được làm Tuần phủ Sơn Đông cho triều nhà Thanh.

Xương cốt cũng không phải thuộc loại cứng.

Triệu Hãn vừa giống như đang lẩm bẩm, vừa giống như đang nói chuyện với Chung Tính Phác: “Các ngươi giết nông dân thì có tác dụng gì? Cho dù muốn tập kích ban đêm thì cũng nên giết binh ta phái đi chứ.”

Căn bản không có nghiêm hình tra tấn, thậm chí còn không tiến hành thẩm vấn thì Chung Tính Phác đã bắt đầu khai: “Quân kỷ của nghĩa quân đại vương nghiêm minh, vừa nhìn đã biết không dễ chọc. Hơn nữa người được phái đi đều là lính gác, chúng ta sợ tập kích ban đêm không thành, mà ngược lại bị tụ binh bao vây…”

“Cho nên, các ngươi tấn công thôn xóm ven sông, giết vài người nông dân rồi bỏ chạy?” Triệu Hãn đã tức giận tới cực điểm.

Chung Tính Phác nói: “Là chủ ý của Hồ Chính Tùng, hắn nói giết nhiều nông hộ một chút, giết cho nông dân sợ hãi thì có còn sống bọn họ cũng không dám chia ruộng nữa.”

Triệu Hãn nói: “Hồ Chính Tùng là ai?”

Chung Tính Phác bán đứng đồng đội mà không có chút áy náy nào: “Nhà của Hồ Chính Tùng ở thôn Bạch Thủy huyện Lư Lăng, nhà hắn cũng bị chia ruộng. Hắn còn muốn dẫn binh tập kích thôn trấn huyện Lư Lăng vào ban đêm, nhưng khoảng cách quá xa, những người khác sợ không về được nên dứt khoát qua sông giết vài người là được.”

“Hồ Chính Tùng còn có người nhà ở huyện Lư Lăng không?” Triệu Hãn hỏi.

“Có,” Chung Tính Phác trả lời, “Cha, mẹ, con, hai người cháu của hắn đều không chạy mà ở lại huyện Lư Lăng, mỗi người còn có hai mươi mẫu đất.”

“Đây là địa chủ chủ động hiến ruộng,” Triệu Hãn nói với người bên cạnh, “Lập tức truyền lệnh, đi thôn Bạch Thủy một chuyến, bắt nam đinh trên mười hai tuổi của Hồ gia lên núi đốt vôi. Nữ quyến thì ở tại trấn cải tạo lao động, trẻ con thì đưa đến Tể dưỡng viện để nuôi dưỡng!”

Chung Tính Phác nghe đến sợ hãi phát run, cả người run rẩy rồi lại điên cuồng dập đầu nói: “Đại vương tha mạng, đại vương tha mạng!”

Triệu Hãn nói: “Huyện thành Cát Thủy có bao nhiêu binh lính?”

Chung Tính Phác nói: “Hương dũng có hơn nghìn người, đều là gia nô và con nhà lành.”

“Thao luyện bao nhiêu lâu rồi?” Triệu Hãn hỏi lại.

“Hơn một nghìn hương dũng này là được chiêu mộ nhiều lần,” Chung Tính Phác trả lời nói, “Có nhóm thì được thao luyện hai tháng, có nhóm chỉ được thao luyện vài ngày.”

Triệu Hãn lại hỏi: “Người cầm đầu là ai?”

Chung Tính Phác nói: “Chu Thụy Húc, năm ngoái hắn là Lại bộ Văn tuyển ti lang trung, mùa xuân năm nay có đại tang nên về nhà túc trực bên linh cữu.”

“Chu Mộng Dương là gì của hắn?” Triệu Hãn hỏi.

Chung Tính Phác trả lời: “Là thúc tổ của hắn, năm trước chết vì bệnh?”

Lý Bang Hoa đề cử vài người hiền tài cho Triệu Hãn, trong đó còn có Chu Mộng Dương. Ngươi này là chuyên gia thủy lợi, xét thấy thủy lợi cả nước rối tinh rồi mù, nên đã đặc biệt viết “Thủy bộ phụ lục”, trở thành quan viên biên tập sách về thủy lợi của Đại Minh.

Đáng tiếc, Chu Mộng Dương lại đã chết vì bệnh, cháu trai còn đi đối đầu với Triệu Hãn.

Triệu Hãn phất tay: “Dẫn những người này về Cát Thủy để công thẩm.”

“Đại vương tha mạng, đại vương tha mạng!” Chung Tính Phác bị kéo đi ra ngoài, đã sợ tới mức muốn ngã ra, nước mắt nước mũi chảy ra ngoài.

Triệu Hãn cười nói: “Giữ người này lại.”

Cả người Chúng Tính Phác đang xụi lơ, đũng quần đã ướt rồi, hắn nằm úp sấp ở đó nhìn Triệu Hãn.

Triệu Hãn ngửi được mùi nước tiểu, nhíu mày nói: “Dẫn ra ngoài trông chừng cho tốt!”

Trong phòng chỉ còn lại người của mình.

Hoàng Yêu quỳ xuống nói: “Tổng trấn, là ta thất trách, xin Tổng trấn trách phạt.”

Triệu Hãn hỏi: “Ngươi thất trách ở chỗ nào?”

Hoàng Yêu trả lời: “Đáng ra phải cử thêm người canh giác ở bờ sông.”

“Cái này không phải ngươi sai,” Triệu Hãn lắc đầu nói, “Toàn bộ Cát Thủy, đường bờ sông rất dài, chút người này của ngươi làm sao mà trải dài hết được. Trở về nói với Trần Mậu Sinh và Tiêu Hoán, bảo bọn họ nhanh chóng thành lập nông hội Cát Thủy. Phát động nông dân bản địa Cát Thủy, mỗi nhà cử ra người canh gác ở bờ sông. Bất luận ban ngày hay là buổi tối, cho dù là trẻ con cũng phải canh gác ở bờ sông. Chúng ta phải dựa vào dân chúng, dân chúng mới là căn bản.”

“Thuộc hạ nhớ kỹ.” Hoàng Yêu nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »