Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 257
Bốn tỉnh bao vây tiêu diệt Triệu Hãn (2)

❊ ❊ ❊

Ban đêm, Trần Vu Đỉnh thắp đèn viết tấu chương.

Chẳng những buộc tội quan viên Giang Tây không có khả năng tiêu diệt tặc mà còn buộc tội Tuần án Ngự sử tiền nhiệm, hắn không muốn gánh nồi cho người tiền nhiệm.

Hơn nữa, trong tấu chương của Trần Vu Đỉnh còn thỉnh cầu thiết lập Tổng binh Giang Tây, thỉnh cầu Tổng đốc hai tỉnh Quảng xuất binh.

Viết xong tấu chương, Trần Vu Đỉnh cảm thấy mệt mỏi, hắn biết mình đã gặp phải chuyện lớn, Triệu tặc Lư Lăng kia không phải phản tặc bình thường!

Thuận tiện nhắc một chút, trong lịch sử Trần Vu Đỉnh là người đầu tiên đầu nhập Mãn Thanh, sau đó bị cách chức, chạy đi làm thầy của Trịnh Thành Công.

Trịnh Thành Công kháng Thanh thất bại, Trần Vu Đỉnh bị quân Thanh bắt đi chém đầu, đại ý di ngôn trước khi chết đó là: “Cuối thời nhà Minh chỉ có Lý Định Quốc, Trịnh Thành Công có thể đánh, còn những tên khác đều là kẻ ngốc. Ta có thể đi theo Trịnh Thành Công kháng Thanh mà chết, có chết cũng không hối hận.”

Lại là một quan viên phức tạp, lúc đầu Thanh thì không hề có chút gánh nặng nào nhưng khi kháng Thanh thì dứt khoát thà chết cũng không hối hận.

Trần Vu Đỉnh sợ tấu chương đến trễ, dứt khoát lấy bạc của mình ra, để gia phó thuê thuyền đến thẳng kinh thành, ủy thác ân sư trình tấu chương lên.

Chỉ nửa tháng, Sùng Trinh đã cầm được tấu chương, tức giận đến mức tực tiếp lật đổ án thư.

Hắn khẩn cấp triệu kiến đại thần các bộ, vỗ bàn hét to: “Giang Tây thối nát hết cỡ, hôm nay trẫm mới biết được, ba ti Giang Tây, Tuần phủ Giang Tây đều đang làm cái gì thế!”

Các đại thần sợ tới mức không dám nói lời nào, chuyện xui xẻo năm nay quá nhiều rồi.

Mùa hè, Hoàng Thai Cát thống nhất Mạc Nam Mông Cổ, trên đường tây chinh Sát Cáp Nhĩ trở về còn thuận tiện công khai cướp bóc một trận lớn. Cái này có nghĩa là, Tát Tử không cần đi đến phía đông nữa mà có thể trực tiếp tiến công từ Sơn Tây!

Ngay mấy ngày tước, đại quân năm tỉnh vây kín giặc cỏ, kết quả vừa xuất binh đã bại ở Lạc Nam, Phó Tổng binh Hồ Quảng bị phản tặc chém chết.

Đại thần này khẩn cấp cầm tấu chương tới, còn tưởng rằng thảo luận chuyện giặc cỏ, không ngờ được lại là phản tặc Giang Tây.

“Tự các ngươi xem đi!” Sùng Trinh vứt tấu chương xuống.

Thủ phụ Ôn Thể Nhân vội vàng nhặt lên, đọc nhanh rồi sau đó đưa tấu chương cho thứ phụ.

Đừng thấy Ôn Thể Nhân mặc kệ chính sự, thành quả chiến đấu của hắn năm nay khá được. Lại bộ Thượng thư Lý Trường Canh, Hình bộ Thượng thư Hồ Ứng Thai, Công bộ Thượng thư Chu Sĩ Phác, tất cả đều bị Ôn Thể Nhân lật đổ, Thượng thư của ba bộ này bây giờ đổi thành tử địch của đảng Đông Lâm.

Những người còn sống của hoạn đảng và đảng Tề Sở Chiết, cắn xé với đảng Đông Lâm, còn Ôn Thể Nhân đứng ở bên cạnh làm người xem kịch!

Tấu chương của Trần Vu Đỉnh, đi qua tay một vòng các quan trọng thần, nhưng vẫn không có người nào tình nguyện lên tiếng đầu tiên.

Trong cơn giận dữ, Sùng Trinh thậm chế tức giận đến mức bật cười: “Một tên phản tặc, nhưng lại hô hào thiên hạ đại đồng để tạo phản. Vô cùng vớ vẩn, vô cùng buồn cười! Còn có Lý Bang Hoa, đã từng làm trọng thần Binh bộ Thượng Thư, thế mà lại là người đi đầu theo tặc!”

Lại bộ Thượng Thư Tạ Thăng xuất thân Lỗ đảng, rốt cuộc lúc này mới lên tiếng: “Thôn cốc Lý Thị ở Giang Tây, có hai người đang làm quan ở trong triều, lập tức bắt vào ngục thẩm vấn.”

Sùng Trinh cả giận nói: “Bắt vào ngục, bắt hết vào cho ta!”

Công bộ Thượng thư Lưu Tuân Hiến nói: “Ba ti Giang Tây, Tuần phủ Giang Tây, lập tức triệu về để hỏi tội.”

Đây là đối thủ chính trị đang tấn công đó, Hộ bộ Thượng Thu Hầu Tuân vội vàng nói: “Bệ hạ, trong tấu chương của Trần Ngự sử nói, ba ti Giang Tây và Tuần phủ đều đang chinh phạt tặc Đô Xương. Huyện Đô Xương cực kỳ quan trọng, sao không đợi cho bọn họ tiêu diệt tặc ở Đô Xương xong rồi lại đi xuống phía nam chinh phạt tặc Lư Lăng? Việc cấp bách bây giờ là lệnh cho Tổng đốc hai tỉnh Quảng Trầm Do Long tập hợp binh bốn tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây, Phúc Kiến, Giang Tây đi tiêu diệt cường đạo Nam Xống. Sau đó nam bắc cùng đi, hợp lực bao vây tiêu trừ Triệu tặc Lư Lăng.”

Lễ bộ Thượng thư Lý Khang Tiên phụ họa nói: “Lời của Hầu Thượng thư rất đúng, có thể dể cho Giang Tây áp chinh thu lương, chiêu mộ nhiều quân sĩ hơn để tiêu diệt cường đạo.”

“Áp chinh, áp chinh, lại áp chinh,” Sùng Trinh tức giận nói, “Lương tiền Giang Tây, có năm nào là không áp chinh? Từ khi trẫm đăng cơ tới nay, thuế má Giang Tây có năm nào là vượt hạn mức!”

Ai cũng không dám nói chuyện, Hoàng đế đang tức giận.

Hồi lâu sau, cuối cùng Sùng Trinh cũng mở miệng: “Lệnh Tuần phủ Phúc Kiến, giúp đỡ Tổng đốc hai tỉnh Quảng, đầu tiên tiêu diệt cường đạo Nam Cống, sau đó đi lên phía bắc chinh phạt Triệu tặc Lư Lăng!”

Tổng đốc hai tỉnh Quảng Trầm Do Long, tuy có chút không hiểu việc quân, nhưng lại giỏi dùng người, hiểu được việc đánh trận phải giao cho người chuyên nghiệp xử lý.

Tuần phủ Phúc Kiến Trâu Duy Liễn, hai năm trước đã liên hợp với Trinh Chi Long, phá hang ổ của Hải tặc Lưu Hương. Năm trước lại tiếp tục huyết chiến tám ngày, đuổi người Hà Lan ra khỏi Hạ Môn, cũng bắt được thủ lĩnh của thực dân Hà Lan.

Hai người bọn họ liên thủ, đủ cho Triệu Hãn uống một bình.

May là còn có thủ phụ Ôn Thể Nhân, trong lịch sử, Trâu Duy Liễn chính là người bị Ôn Thể Nhân hãm hãi bãi quan.

Trâu Duy Liễn cũng là tên xui xẻo, đánh thắng trận lại còn bị bãi quan, năm thứ hai thì chết ở quê nhà.

Lúc này, Ôn Thể Nhân im lặng không nói gì, chỉ chờ cho Trầm Do Long, Trâu Duy Liễn phạm sai lầm. Nếu như trong thời gian dài mà hai người này không tiêu điệt dược Triệu Hãn, hoặc là nếm mùi thất bại vậy thì hãy đợi lửa giận của Hoàng đế đi, Ôn Thể Nhân sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như thế này.

Đột nhiên Cấp sự trung Tiết Quốc Quan nói: ‘Bệ hạ, lời nói trong tấu chương của Trần Ngự sử nói, Binh bị Thiêm sự Giang Châu Vương Tư Nhâm có thể có liên quan đến phản tặc.”

“Nói vớ vẩn,” Lý Khang Tiên giận dữ, “Tấu chương của Trần Ngự sử đã tự mình viết rõ. Chuyện Vương Tư Nhâm có liên quan đến phản tặc là chuyện hắn nghe đồn, không dám chắc chắn cũng không dám giấu diếm!”

Binh bộ Thượng Thư Trương Phượng Dực cũng nói: “Nhân phẩm của Vương Tư Nhâm vẫn đáng để tín nhiệm, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện cấu kết với phản tặc.”

Đột nhiên, Ôn Thể Nhân nhíu mày, tuy Trương Phượng Dực không phải vây cánh của hắn những cũng coi như trợ lực của hắn, sao bây giờ lại giúp đảng Đông Lâm đỡ lời?

Chỉ có thể chứng minh, nhân duyên của Vương Tư Nhâm rất tốt.

Năm nay, Ôn Thể Nhân lật đổ Lại bộ Thượng thư Lý Trường Canh, cũng coi như có thêm coi trọng Vương Tư Nhâm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »