Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 251
PUA đại sư (2)

❊ ❊ ❊

“Cung nghênh Triệu tiên sinh!”

Cửa thành mở lớn, có người không biết xấu hổ trực tiếp quỳ xuống nghênh đón, còn người cần mặt mũi thì chỉ đứng cúi thấp đầu chắp tay.

Còn có một vài tên cầm đầu việc giết nông dân, muốn tự sát nhưng không xuống tay được, lúc này đều quỳ gối trước mặt Triệu Hãn, hy vọng vó thể may mắn giữ được cái mạng chó.

Triệu Hãn đúng ở cửa thành, nhìn lướt một cái nói: “Cử nhân đứng lên, đi đến bên tay trái của ta!”

Tổng cộng có chín người, lần lượt đứng dậy, đứng ở phía bên trái Triệu Hãn.

Lưu Đồng Thăng rất muốn nổi trận lôi đình, nhưng lại sợ liên lụy đến người nhà nên chỉ có thể mang theo lòng ngập tràn oán hận đứng thành hàng.

“Nghe nói còn có tiến sĩ?” Triệu Hãn cười nói.

Chu Thụy Húc ngẩng đầu đi lên, chắp tay nói: “Chu Thụy Húc, tự Trường Độ.”

Triệu Hãn hỏi: “Trước lúc ngươi về quê thì làm chức vụ gì?”

Chu Thụy Húc nói: “Văn tuyển ti lang trung.”

“Đấy là một chức quan béo bở.” Triệu Hãn cảm khái nói.

Lại bộ văn tuyển ti lang trung, có thể không thông qua phê chuẩn của Lại bộ Thượng thư, bổ nhiệm quan viên từ tứ phẩm trở xuống ở các địa phương, bao gồm cả việc bổ nhiệm Tri phủ ở các nơi trên cả nước.

Chu Thụy Húc trả lòi nói: “Vừa mới nhận chức, còn chưa đi làm thì đã có đại tang nên về quê.”

Con đường làm quan của người này có thể nói là ly kỳ, trước lúc làm Văn tuyển ti lang trung, chỉ là một Tri huyện nho nhỏ. Đột nhiên được lọt vào mắt xanh của Hoàng đế, tự tay đề bạt làm Văn tuyển ti lang trung, nhưng mông chưa ngồi nóng chỗ thì đã phải trở về nhà chịu tang.

Triệu Hãn hỏi: “Lần này là ngươi là người cầm đầu?”

“Đúng.”

Chu Thụy Húc kiên từ thừa nhận, thật ra chỉ là ởi vì hắn là quan lớn, bị mọi người cùng đều cử làm thủ lĩnh trên danh nghĩa. Bao gồm cả chuyện đêm hôm đó tập kích nông dân cũng là rất nhiều thân hào nông thôn thương lượng xong rồi sau đó mới buộc Chu Thụy Húc đi đầu dẫn binh.

Triệu Hãn chất vấn: “Buổi tối ngày hôm đó, trên người ngươi có dính máu không?”

“Dính, cũng không dính.” Chu Thụy Húc trả lời.

Triệu Hãn quát lớn: “Nói rõ ràng!”

Chu Thụy Húc nói: “Dân chúng vô tội, ta không đành lòng giết. Nhưng binh lính thủ hạ của ta đã giết hơn mười dân chúng nên cũng có thể tính là bản thân ta giết.”

Cái này tính thế nào đây?

Triệu Hãn chỉ nói giết người cầm đầu, nhưng tên cầm đầu này lại không giết người.

Triệu Hãn quay lại hỏi đám cử nhân: “Ai là người cầm đầu đã dính máu?”

Trong đó có một người cử nhân đi ra, trừng mắt nhìn Triệu Hãn nói: “Muốn chém muốn giết, muốn làm gì cũng được, chỉ xin ngươi buông tha cho tộc nhân của ta!”

“Xoảng!”

Triệu Hãn rút đao ra khỏi vỏ, ánh đao hiện lên, cử nhân kia ngã xuống đất.

Chúng thân sĩ khinh hãi, đây là cử nhân đó, thế mà lại nói giết là giết. Nếu như là phản tặc khác, có một cử nhân đầu nhập vào, thì giết nhiều dân chúng hơn nữa cũng có sao.

Triệu Hãn cười lạnh nói: “Đừng thấy ta tàn bạo giết người, ta đây là đang giúp hắn, nếu không trực tiếp dẫn đi công thẩm thì cả nhà hắn sẽ không có kết cục tốt! Trên tay ai còn dính máu thì đều đứng hết ta, đừng ép ta phải thẩm vấn một lượt. Nếu như bị tra ra thì cả nhà sẽ phải đưa về cho vạn dân công thẩm, bách tính chỉ cần mỗi người một ngụm nước miếng cũng có thể dìm chết các ngươi!”

Có hai thân sĩ đứng ra, còn có một vài người trốn ở trong đám người lạnh run.

“Cho các ngươi được toàn thây, sẽ không tiếp tục truy cứu người nhà, con người Triệu mỗ ta nói được thì làm được.” Triệu Hãn nói với hai người này.

Rất nhanh có bốn binh sĩ đi lên trước, dùng dây thừng buộc vào cổ hai người rồi đứng trước mặt mọi người thắt cổ hai người chết tại chỗ.

Lần này, thật sự khiến nhóm thân sĩ sợ hãi, thậm chí có người sợ tới mức không khống chế được mà tiểu tại chỗ.

“Ác tặc, ngươi tàn bạo vô độ, tàn sát thân sĩ, đời này đừng mong có được thiên hạ!” Còn lại tám cử nhân, trong đó có một người bất ngờ chửi ầm lên.

Triệu Hãn cười nói: “Ngươi tên là gì?”

Cử nhân kia ngẩng đầu ưỡn ngực nói: “Đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, ta là Dương Chung!”

Triệu Hãn hỏi: “Ngươi cũng giết người?”

Dương Chung trả lời: “Không có, đêm đó ta chưa từng ra khỏi thành.”

“Ha ha ha ha!”

Đột nhiên Triệu Hãn bật cười, thế mà lại có thể chắp tay với Dương Chung: “Ta bội phục cốt khí của người đọc sách, ngươi có thể tùy tiện mắng ta, chỉ cần không há hoại quy củ là được.” Nói xong, lại nói với các thân sĩ khác, “Ở nơi này của ta, lời nói không có tội, mọi người có thể thoải mái với nhau. Chỉ cần nhớ kỹ, đừng có bịa đặt gây chuyện.”

Nhóm thân sĩ còn chưa tỉnh lại, vừa rồi liên tiếp ba người bị giết, thật sự quá kích thích.

Triệu Hãn đi đến trước mắt Dương Chung, lôi kéo người này nói nhỏ: “Ngươi hay lắm, nhiều sĩ tử như vậy, ngươi lại là người đầu tiên dám đứng ra mắng ta. Chính trực như thế, ở trong triều nhất định sẽ là trụ cột, đáng tiếc Hoàng đế Sùng Trinh không biết dùng người, ngươi có tình nguyện đến làm việc dưới trướng ta không?”

Cả người Dương Chung đều mơ hồ, hắn vì căm phẫn nên mới mắng phản tặc, cũng đã sớm chuẩn bị trở thành người hi sinh vì nghĩa lớn.

Ai ngờ, tên phản tặc này không giận mà lại cười, còn khen hắn là nhân tài trụ cột, thậm chí còn lập tức chiêu mộ hắn. Mặc dù viết Triệu Hãn đang thu mua lòng người, nhưng Dương Chung vẫn rất thoải mái, thậm chí còn sinh ra cảm giác được trọng dụng, cảm thấy Triệu Hãn là hào kiệt chiêu hiền đãi sĩ.

“Anh hùng hảo hán, chỉ một câu thôi, có tình nguyện làm việc cho ta không?” Triệu Hãn hỏi.

“Ta… ta…” Dương Chung nhìn trái phải, muốn lập tức trả lời, nhưng lại sợ mất mặt nên do dự nửa ngày mới nói, “Vãn sinh đồng ý.”

Lưu Đồng Thăng thở dài một tiếng, không phải vì Dương Chung theo tặc mà là cảm khái Triệu tặc đáng sợ.

Đầu tiên là tán thưởng trước mặt mọi người, cho Dương Chung mặt mũi, để cho Dương Chung bỏ lòng mâu thuẫn xuống.

Tiếp đó lại chiêu mộ ngay trước mặt mọi người, để Dương Chưng nướng trên đống lửa.

Dương Chung có thể thi đỗ cử nhân, đương nhiên là thật sự thông minh. Hắn biết nếu mình từ chối, thì tương đương với việc phá hỏng chuyện tốt của Triệu Hãn, sau này nhất định sẽ bị trả đũa, nên chỉ có thể kiên trì đồng ý.

Dương Chung là người đầu tiên đầu hàng thì nhất định phải đi cùng Triệu Hãn đến cuối cùng. Ngươi khác có thể được chiêu an nhưng Dương Chung tuyệt đối sẽ không thể nào được chiêu an, hắn sẽ là người bị triều đình coi là điển hình để chém đầu!

Đây là loại phản tặc gì vậy, thủ đoạn nắm bắt lòng người cũng quá đáng sợ rồi đi.

Đổi thành phản tặc khác, đoán chừng Dương Chung đã bị một đao chém chết rồi, đương nhiên cũng sẽ làm dấy lên lòng thù hận của tập thể sĩ tử. Nhưng Triệu Hãn lại thoải mái hóa giải, còn muốn chiêu mộ Dương Chung làm việc cho mình, lòng thân sĩ cũng sẽ vì thế mà bị phân hóa, chẳng những làm suy yếu ảnh hưởng của trận giết người vừa rồi mà một số người đọc sách còn cảm thấy Triệu Hãn có tư chất của anh chủ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »