Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 265
Bắt được một nhà khoa học (2)

❊ ❊ ❊

Cho dù là binh lính thủ thành, cũng bởi vì thời tiết giá lạnh nên trốn vào trong thành lâu sưởi ấm, không có người nào tình nguyện đứng ở trên tường thành hứng gió.

Ngược lại bách tính ở bến tàu ngoài thành đã có người phát hiện tình hình không đúng lắm, nên nghến chân nhìn xung quanh một lát, vô cùng mơ hồ nói: “Đay là quan binh hay là phản tặc vậy?”

“Quan binh đến rồi!”

Được trang bị binh khí, hình như không phải phản tặc, nhưng quan binh cũng rất đáng sợ không khác gì phản tặc cả.

Không cần biết à người buôn bán nhỏ hay là thương nhân ở vùng khác, lúc này bến tàu đã loạn thành một đoàn, mọi người hô lớn “quan binh đến rồi” rồi kinh hoảng chạy trốn.

Binh lính thủ thành bị làm cho mơ hồ, sắp đón năm mới rồi, ở đâu ra quan binh?

Bọn người kia đi ra nhìn xung quanh, trong lúc mơ mơ màng màng thì có binh lính kinh hô: “Là phản tặc, phản tặc từ núi đi ra!”

“Đóng cửa thành, mau đóng cửa thành!”

Câu cầu lớn dài hơn ba trắm mét, binh của Triệu Hãn đi qua hơn nửa.

Các binh sĩ cùng kêu lên hô to: “Báo thù cho Lý Thiên Vương!”

Thủ lĩnh phản tặc huyện Bình Hương bị Điền Hữu Niên tiêu diệt, có tên hiệu là “Thác Tháp Thiên Vương”, hay còn gọi là “Lý Thiên Vương.”

Một vài thương nhân nghe thấy tiếng la, lập tức bị dọa cho ngồi thuyền bỏ chạy, hơn phân nửa muốn đi phủ thành báo tin.

Mà Tri phủ Viên Châu Điền Hữu Niên, nhận được quân tình khẳng định là: Tuy thủ lính phản tặc Bình Hương đã chết, nhưng thuộc hạ của hắn trốn ở trong núi lại giết trở về!

Tên Hoàng Yêu này cũng thật nhanh, một đôi chân dài to giống như bay ở trong tuyết. Tiếp theo đó là Trương Thiết Ngưu, cầm theo lưỡi búa to theo sát ở phía sau, chớp mắt đã sắp đến ngoài cửa đông.

Hai người một trước một sau, bỏ xa các binh lính khác cả trăm mét.

“Không được vào thành, mau mau lui ra phía sau!”

“Đừng chen, đừng chen!”

“Lui ra phía sau, lui ra phía sau!”

“…”

Thương nhân ngoài thành và bách tính sợ hãi bị phản tặc giết hai, cảm thấy huyện thành an toàn hơn nên đều ùa về phía trong thành.

Quan binh thủ thành đang đóng cửa thành, bị thương nhân và dân chúng lao vào như thế, căn bản là không thể nào hành động bình thường. Trong lúc lo lắng, quan binh đã lấy đao chém giết, liên tiếp chém chết mấy người, nhưng bách tính phía sau vẫn cứ tiếp tục chen vào trong.

“Chạy đi!”

Quan binh thấy không thể đóng thành, nên dứt khoát xoay người bỏ trấn, bách tính không có quan binh ngăn trở cũng đã toàn bộ chạy vào trong thành.

Khi Hoàng Yêu chạy tới, cửa thành đã mở lớn, vốn dĩ đống được một nửa nhưng bây giờ đã bị bách tính đẩy ra.

“Cướp cổng, đứng xông vào nữa!”

Sau khi Hoàng Yêu vào thành thì lập tức canh giữ ở cổng.

Trương Thiết Ngưu còn muốn tiếp tục liều mạng xông lên nhưng bị Hoàng Yêu giữ chặt, hai người cứ như thế chiếm đóng cửa đông.

Triệu Hãn, Phí Như Hạc dẫn binh giết tới, lập tức phân chia nhiệm vụ.

Phí Như Hạc dẫn hai nghìn binh lính, đầu tiên đi chiếm mấy cửa thành khác; Hoàng Yêu, Hoàng Thuận dẫn theo một nghìn binh phụ trách duy trì trị an ở trong thành; Triệu Hãn tự mình dẫn theo một nghìn binh lính đi công chiếm huyện nha.

Tri huyện và sư gia đang ở trong hậu viện huyện nha uống rượu, bình rượu được để trên một cái lò nhỏ đang đỏ lửa, hai người ngồi ở đó hâm rượu, ngâm thơ làm câu đối.

Trời lạnh, lại là hai mươi tám tháng chạp, chớp mắt đã sắp đến Tết rồi, bây giờ chính là thời điểm hưởng thụ cho tốt.

“Huyện… Huyện huyện huyện tôn, phản tặc giết vào thành rồi!”

“Cái gì?”

Phản ứng đầu tiên của Tri huyện và sư gia không phải là triệu tập quan binh và nha dịch mà là đều tự bỏ chạy về chỗ ở, cầm theo bạc muốn chạy thoát từ cửa sau.

Đáng tiếc, cửa sau cũng có phản tặc bao vậy, Tri huyện và sư gia chỉ có thể trèo tường.

“Tên làm quan ở bên đây!”

Ngô Dũng dẫn theo tiểu đội mười người, vừa lúc thấy Tri huyện, sư gia và gia nô đang đạp lên ghế ở tường thấp chuẩn bị trèo tường gia ngoài.

Tri huyện cũng là tên cần tiền không cần mạng, mang theo gần hai nghìn lượng bạc, ước chừng nặng đến cả trăm cân. Từ chỗ ở vác đến cửa sau để chạy, sau khi chạy trốn thất bại, lại từ cửa sau vác đến tường vây hoa viên. Lúc này, đang ngồi ở đầu tường để cho nhóm gia nổ nâng bạc lên.

“Phản tặc đến rồi!”

Một vài gia nô quá sợ hãi, bỏ hộp đựng bạc ra để chạy làm bạc rơi vãi khắp mặt đất.

Tri huyện kêu lên thảm thiết: “Bạc của ta… ai da!”

Trong lúc bối rối, nhóm gia nô trực tiếp túm lấy chân Tri huyện, liều mạng trèo lên tường vây. Bọn họ thì trèo lên được rồi nhưng lại khiến cho Tri huyện đang ngồi ở trên tường ngã xuống dưới.

Sư gia thấy tình thế không ổn, không dám giữ bạc nữa mà chỉ mamg theo mười mấy lượng trèo tường chạy thoát.

Ngô Dũng dẫn binh vọt tới phía dưới tường vây, cầm thương chỉ vào Tri huyện, hưng phấn hô lên: “Ta lại bắt được đại quan rồi!”

Lại nói đến huyện học thành nam, trong trường học đến một đệ tử cũng không có, bọn họ đã sớm về nhà đón Tết.

Giáo dụ ở huyện học nghe nói phản tặc vào thành, lập tức lấy ra một cây trường kiếm, sau đó lại lấy cung nỏ và một cái bình đựng tên. Hắn vừa đi vừa lắp tên vào cung nỏ, triệu tập kinh sư và tạp dịch của trường học, tổng cộng có hơn mười mấy người nhanh chóng canh giữ ở trong trường học.

Một kinh sư run run nói: “Chắc phản tặc sẽ không đến huyện học đi?”

“Nhất định sẽ đi huyện nha.” Một kinh sư khác nói.

Giáo dụ bảo tạp dịch vác một cái thang đến, để hắn leo lên tường vây quan sát tình hình. Đợi một hồi, thì thấy một đội phản tặc đang đuổi giết bách tính, chạy về phía huyện học.

Lòng giáo dụ đầy căm phẫn, dùng cung nỏ nhằm vào phản tặc, vô cùng bình tĩnh bóp cò nỏ.

“Ai da… Có cung thủ, mau tránh đi!”

Lúc này, Hoàng Thuận có chút bối rối ,hắn đang dẫn người đuổi bắt người thừa dịp hỗn loạn đánh cướp, trong lúc đó, đột nhiên bả vai lại bị trúng một mũi tên.

Nhịn đau núp vào dưới mái hiên một cửa hàng sách, Hoàng Thuận cẩn thận nhớ lại tình huống vừa rồi. Hắn nhìn về huyện học ở phía đối diện, nhất thời hô to: “Trong trường học có người bắn tên, mau xông vào bắt người!”

Nhìn thấy phản tặc nhằm về phía cửa lớn huyện học, giáo dụ lập tức chạy, nói với kinh sự và tạp dịch: “Chạy mau!”

Nhóm kinh sư, tạp dịnh oán hận trong lòng, phản tặc là do giáo dụ dẫn đến, thành thật trốn ở trong trường học không tốt hơn sao?

Bọn người này nhanh chóng chạy về phía cửa sau, chỉ nghe oanh một tiếng, cửa chính huyện học bị phá vỡ.

“Bắt hết lại, ta muốn người sống!”

Trong cơn phẫn nộ của Hoàng Thuận lại có chút hưng phấn, hắn biết Triệu Hãn muốn thành lập một đội quân viễn trình.

Xông vào từ cửa thính huyện học, người ở bên trong đều đã chạy, hắn hưng phấn đuổi theo, thẳng từ cửa sau đuổi ra đến nửa con phố.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »