Thiên Long Bát Bộ Đạt Ma Truyền Nhân

Lượt đọc: 28875 | 6 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 181
phong ba sắp nổi

❊ ❊ ❊

Thảo nguyên Mạc Bắc, trời cao vời vợi. Trên thao trường rộng lớn của Liêu Quốc, cờ xí rợp trời, giáp trụ sáng ngời.

Hàng vạn kỵ binh tinh nhuệ, bộ binh thiết giáp của Liêu Quốc chỉnh tề xếp thành từng phương trận vuông vắn, uy nghiêm đến nghẹt thở. Chỉ có tiếng gió thổi cờ bay phấp phới và tiếng ngựa hí khẽ phá tan sự tĩnh lặng đến rợn người. Ánh mặt trời rọi xuống vô số binh khí lạnh lẽo và khải giáp, phản chiếu ánh sáng chói mắt, hội tụ thành một cỗ sát khí ngút trời.

Trên đài điểm tướng, một thân ảnh cao lớn như núi đứng chắp tay, chính là Nam Viện đại vương Tiêu Phong! Không mặc vương bào, vẫn bộ trang phục màu xám giản dị, nhưng giữa hàng vạn quân, hắn vẫn toát lên vẻ uy nghiêm, khí thế áp đảo thiên hạ. Ánh mắt hắn lướt qua hàng vạn binh sĩ dưới đài, trong đôi mắt hổ ánh lên niềm vui, trách nhiệm và cả sự phóng khoáng bẩm sinh. Từ khi nắm quyền Nam Viện, Tiêu Phong đã chỉnh đốn quân vụ, bãi bỏ chính sách hà khắc, thưởng phạt công minh, được quân dân hết lòng ủng hộ. Danh tiếng Tiêu Phong không chỉ vang dội Liêu Quốc mà còn lan khắp biên giới Tống Liêu, trở thành biểu tượng của dũng khí, tín nghĩa và quyền lực.

Đúng lúc này, một tiếng động nhỏ nổi lên nơi rìa thao trường. Một kỵ mã lao nhanh, xuyên qua các lớp quân trận, tiến thẳng đến đài điểm tướng. Người trên ngựa tung mình xuống đất, động tác dứt khoát, chính là tâm phúc của Tiêu Phong, người đang giữ chức Nam Viện hành quân Tư Mã quan trọng – Tạ Hiểu Vũ!

Khác với ngày thường, hôm nay Tạ Hiểu Vũ mặc giáp nhẹ của sĩ quan Liêu Quốc, đeo loan đao bên hông, vẻ mặt phong trần mệt mỏi, rõ ràng vừa từ biên cảnh tuần tra, trinh sát hoặc chấp hành nhiệm vụ bí mật trở về. Vết sẹo dữ tợn trên mặt dưới ánh mặt trời càng thêm vẻ cương nghị, ánh mắt sắc bén như chim ưng, toàn thân tỏa ra sát khí lạnh thấu xương của người từng trải trăm trận.

Ngay khi vừa đứng vững, ánh mắt hắn đã khóa chặt Tiêu Phong trên đài, mặc kệ hàng vạn ánh mắt đổ đồn về phía mủnh, mặc kệ uy nghiêm quân đội đủ khiến cao thủ bình thường hồn vía lên mây, hắn dường như không thấy gì, tựa như trong trời đất này chỉ có người trên đài mới đáng để hắn chú mục.

Và ngay sau đó, một cảnh tượng rung động lòng người đã diễn ra trên thao trường!

Không biết từ phương trận nào bắt đầu, như thủy triều lan rộng từ gần đến xa, hàng vạn tướng sĩ tinh nhuệ của Liêu Quốc đồng loạt dùng tay phải đấm mạnh vào ngực, giáp trụ va vào nhau phát ra một tiếng "thịch" trầm đục, như tiếng sấm rền vang trên mặt đất! Động tác đồng đều, tràn đầy sức mạnh và sự kính trọng.

Hàng vạn ánh mắt dõi theo từng bước chân của Tạ Hiểu Vũ. Khuôn mặt hắn trầm tĩnh, không hề chớp mắt, sải bước hổ, từng bước một tiến về phía đài điểm tướng. Bước chân hắn vững chãi, mỗi bước đi dường như giẫm lên nhịp trống quân, hòa cùng nhịp tim của hàng vạn người, cùng hơi thở của thảo nguyên.

Quân trận im phăng phắc, chỉ có tiếng chiến kỳ phấp phới, giáp trụ khẽ lay động theo bước chân hắn. Áp lực vô hình đủ để băng sơn liệt thạch, nhưng không thể khiến ánh mắt kiên định của hắn lay chuyển dù chỉ một chút. Hắn tiến đến dưới đài, không cần ai thông báo, không cần xin chỉ thị, vững vàng bước lên các bậc thang, đến khi cách Tiêu Phong năm bước thì dừng lại.

Hắn quỳ một chân xuống, tay phải đấm mạnh vào ngực, cúi đầu trầm giọng hô lớn: "Mạt tướng Tạ Hiểu Vũ, tuần biên trở về, phục mệnh đại vương! Biên cảnh an bình, binh sĩ đốc sức!”

Tiếng hô vang vọng khắp thao trường.

Tiêu Phong nhìn hắn, trong mắt lóe lên một tia ấm áp khó nhận ra, tiến lên một bước, đưa tay đỡ hắn dậy: "Vất vả rồi, đứng lên nói chuyện." Giọng nói mạnh mẽ, tràn đầy tin tưởng.

"Tạ đại vương!" Tạ Hiểu Vũ đứng thẳng, nghiêm trang đứng sang một bên. Lúc này, hàng vạn tướng sĩ hành lễ mới đồng loạt buông tay xuống, trở về tư thế đứng thẳng, toàn bộ quá trình diễn ra trong im lặng tuyệt đối, kỷ luật nghiêm minh khiến người ta phải thán phục.

Cảnh tượng này khắc sâu vào trái tim mỗi người có mặt. Tất cả đều hiểu rõ, vị Tư Mã ít nói, sát khí bức người này có vị trí quan trọng thế nào trong lòng Nam Viện đại vương, và bằng chính thực lực cùng sự trung thành, hắn đã giành được sự tôn trọng vô thượng trong quân đội. Uy danh của Tiêu Phong và sự hung hãn của Tạ Hiểu Vũ kết hợp lại càng thêm sức mạnh, cùng nhau tạo nên nền tảng vững chắc cho Nam Viện.

Cùng lúc đó, tại Giang Nam thủy hương, Yến Tử Ổ Tham Hợp Trang, Cô 1ô.

Thư phòng tao nhã ngày xưa giờ tràn ngập một cỗ âm lãnh, túc sát chi khí. Mộ Dung Phục chắp tay đứng trước cửa sổ, nhìn làn khói mờ trên mặt nước Thái Hồ, bóng lưng thẳng tắp, không còn vẻ ôn nhuận của công tử thế gia mà thay vào đó là sự sắc sảo và lạnh lùng đến cực hạn. Trong tay hắn vuốt ve một khối quặng không phải vàng không phải ngọc, khắc đầy những đường vân kỳ dị, chính là đồ phổ võ công cổ xưa mà hắn đoạt được dưới bài vị của tiên tổ Mộ Dung Long Thành.

Tứ đại gia tướng khoanh tay đứng sau lưng hắn, mang vẻ thấp thỏm sau khi báo cáo và một chút kinh ngạc khó che giấu. Bọn chúng vừa mới thông qua đủ mọi con đường thu thập tin tức và báo cáo lại liên quan đến việc Tiêu Phong là Nam Viện đại vương cao quý ở Liêu Quốc, quyền thế ngút trời, như mặt trời ban trưa.

Rất lâu sau, Mộ Dung Phục chậm rãi xoay người, trên mặt không hề có vẻ lo lắng mà ngược lại lộ ra một nụ cười băng lãnh, vặn vẹo, nụ cười càng lúc càng lớn, cuối cùng hóa thành tiếng cười trầm thấp mà khoái trá:

"Tin tốt! Ha ha ha ha! Thật sự là trời giúp ta!"

Bao Bất Đồng và Phong Ba Ác nhìn nhau, vẻ mặt khó hiểu. Chăng lẽ công tử gia tức giận đến phát điên rồi? Tên đã chủng Khiết Đan Tiêu Phong quyền cao chức trọng, Võ Đang Phái danh tiếng lẫy lừng, đều là trở ngại lớn cho đại nghiệp phục quốc của Mộ Dung Gia, có gì đáng vui?

Mộ Dung Phục ngừng cười, ánh mắt sắc bén như dao, lướt qua hai người: "Các ngươi không hiểu? Tiêu Phong càng quyền cao chức trọng, Võ Đang càng thanh thế lớn mạnh thì càng tốt!" Hắn bước đến trước thư án, ngón tay gõ mạnh lên mặt bàn: "Truyền lệnh của ta!"

Tứ đại gia tướng (Đặng Bách Xuyên, Công Dã Càn, Bao Bất Đồng, Phong Ba Ác) run lên, đồng thanh đáp: "Mời công tử gia phân phó!"

"Vận dụng tất cả nhân lực, vật lực, tài mạch mà Mộ Dung Gia ta có thể sử dụng trong Đại Tống!" Mộ Dung Phục nói rành mạch, dứt khoát, mang theo sự quyết tuyệt không thể nghi ngờ: "Hãy tung tin trên giang hồ cho ta! Phải nhanh, phải rộng, phải thấm sâu vào lòng người!"

Ánh mắt hắn hung ác, từng câu từng chữ dệt nên những lời dối trá độc địa:

“Thứ nhất, hãy nói: Chưởng môn Võ Đang Phái Kiều Thiên, bào đệ chính là đã chủng Khiết Đan Tiêu Phong! Đây là vụ án võ lâm, thiên hạ đều biết tại đại hội Thiếu Lâm! Giờ đây, tên đã chủng Khiết Đan đã thành Nam Viện đại vương của Liêu Quốc, nắm trong tay trọng binh, sẵn sàng ra quân, nhăm nhe Đại Tống ta! Ngày khác khi chúng xuôi nam thả ngựa, kẻ đạp phá giang sơn Đại Tống chính là hắn! Mà Kiều Thiên của Võ Đang, ngày trước ở Thiếu Thất Sơn đã che chở em trai, nay lại cấu kết ngấm ngầm với nó, mưu đồ nội ứng ngoại hợp, vong ta Hoa Hại”

"Thứ hai, hãy nói: Võ Đang Phái ỷ thế hiếp người, cậy võ công cao cường, tàn sát đồng đạo giang hồ! Tại Thiếu Thất Sơn, bao nhiêu anh hùng hảo hán đã chết dưới tay chúng? Từ trưởng lão, Trí Quang đại sư, Đàm Công Đàm Bà… ai mà chẳng là người đức cao vọng trọng? Chỉ vì che chở người Khế Đan mà bị hạ độc thủ! Hành vi như vậy khác gì Ma giáo?"

"Thứ ba, hãy nói: Kiều Thiên của Võ Đang, bức tử phương trượng Huyền Từ của Thiếu Lâm ngay trước sơn môn! Hắn còn dùng vũ lực bức hiếp, khiến Thiếu Lâm ngàn năm, thánh địa Phật môn, không thể không phong sơn trăm năm, đoạn tuyệt truyền thừa ra bên ngoài! Đó là chặt đứt xương sống của võ lâm Trung Nguyên, hủy hoại căn cơ văn hóa Hoa Hạ! Lòng dạ hắn đáng chết!"

Hắn nói ra một điều, sắc mặt tứ đại gia tướng lại trắng bệch thêm một phần, mồ hôi lạnh tuôn ra ròng ròng. Những lời tố cáo này cái nào cũng ngoan độc hơn cái nào, cái nào cũng khơi dậy lòng căm thù quốc gia, dân tộc của người trong giang hồ. Đây không chỉ là nói xấu, mà là muốn đẩy Võ Đang Phái vào thế đối đầu với giang hồ và quốc gia, trở thành kẻ thù chung mà ai cũng có thể tru diệt!

"Công tử gia… cái này… có phải là…?" Đặng Bách Xuyên cổ họng khô khốc, muốn khuyên can.

"Hư?" Mộ Dung Phục liếc mắt lạnh lùng, ánh mắt lạnh băng khiến hắn nuốt ngược câu nói tiếp theo vào trong.

"Thuộc hạ tuân mệnh!" Bốn người không dám nói gì nữa, đồng thanh lĩnh mệnh.

Mộ Dung Phục hài lòng gật đầu, rồi lấy ra mấy phong mật thư đã viết sẵn từ trong ngực: "Bao tam ca, Phong Ba Ác, hai người tự mình dẫn người, phải đích thân giao những bức thư này cho Du Thị Song Hùng của Tụ Hiền Trang và bang chủ Cái Bang Du Thản Chi!"

Hắn dừng một chút, nói thêm: "Hãy phái người liên lạc với 'Thiết Tí Bàng' Chu Ông ở Đại Đồng phủ, Sơn Tây, giáo chủ Sắp Xếp Giáo ở Tương Tây, và… bất cứ thế lực giang hồ nào từng có thù oán với Kiều Phong hoặc bất mãn với sự trỗi dậy của Võ Đang, đều có thể âm thầm tiếp xúc, phải hình thành một liên minh 'phản Võ Đang' hùng mạnh!"

"Vâng!" Bao Bất Đồng và Phong Ba Ác nhận lấy thư, chỉ cảm thấy những phong thư mỏng manh kia nặng tựa ngàn cân.

Cuối cùng, Mộ Dung Phục nhìn về phía Bao Bất Đồng, ánh mắt sâu thắm: "Bao tam ca, còn một chuyện nữa, cần ngươi tự mủnh đi xử lý. Hãy dùng vàng bạc trong kho, không tiếc giá nào, mua cho ta một chức quan thực quyền trong triều đình Tống, tốt nhất là có thể tiếp xúc đến quân vụ, thuế ruộng hoặc hệ thống giám sát. Thân phận phải trong sạch, có thể trải qua được điều tra."

Bao Bất Đồng ngẩn người: "Công tử gia, ngài muốn…?"

Mộ Dung Phục nhếch miệng cười lạnh đầy ẩn ý: "Ta tự có diệu dụng. Triều đình Đại Tống chưa hẳn đã không thích nhìn thấy giang hồ đấu đá, lưỡng bại câu thương. Đôi khi, một tờ văn thư từ miếu đường còn hơn cả thiên binh vạn mã trên giang hồ."

Hắn lại chắp tay quay người, nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như đã thấy giang hồ nổi sóng gió bởi những lời đồn đại, Võ Đang Phái rơi vào cảnh tứ bề thọ địch.

"Kiều Thiên… Tiêu Phong… Võ Đang… Ha ha, hãy xem các ngươi ứng phó ra sao với cơn sóng dữ này!"

Tiên Hiệp
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »