"Rốt cuộc cậu đã nhìn thấy cái gì? Nói cho rõ ràng chút coi..."
Bàn Uy có chút mất kiên nhẫn ngồi xuống bên cạnh La Âu, nhìn thẳng vào mặt gã, nghiêm túc nói.
"Tôi nói cho cậu biết này người anh em, rốt cuộc là cậu tận mắt nhìn thấy quỷ, hay chỉ là cảm giác thấy quỷ? Hai chuyện này có sự khác biệt rất lớn về bản chất đấy."
"Hơn nữa cậu phải nói thật với chúng tôi, không được giấu giếm một chút nào, đừng bắt chúng tôi cứ phải đoán mò từng tí một, mệt người lắm! Tôi không hù dọa cậu đâu, nếu chúng tôi mà không thèm quản cậu nữa, thì e rằng trên đời này chẳng còn ai cứu nổi cậu đâu..."
"Tôi thật sự đã nhìn thấy!"
Mồ hôi hột trên mặt La Âu lập tức tuôn ra như tắm, "Hơn nữa còn nhìn thấy rất rõ ràng, cô ta đứng ngay trước mặt tôi..."
"Thế cậu nhìn thấy ở đâu? Trên đường lớn à?" Bàn Uy ngồi bên cạnh gặng hỏi tiếp.
"Không! Ngay trong nhà tôi, tôi nhìn thấy trong phòng ngủ của mình..."
La Âu nói đến đây, đôi mắt tràn ngập nỗi sợ hãi tột cùng.
"Lúc đầu, mỗi khi rửa mặt tôi luôn có cảm giác có ai đó đang chằm chằm nhìn mình từ phía sau. Nhưng khi định thần nhìn kỹ lại thì trong gương chẳng có gì cả. Ban đầu tôi cũng nghĩ mình đa nghi nên không để ý lắm."
"Nhưng không lâu sau đó, tôi phát hiện cứ vào giữa đêm, cửa nhà vệ sinh lại tự động mở ra một cách kỳ lạ, đóng thế nào cũng không được, khóa cửa thì chẳng có vấn đề gì cả. Kể từ lúc đó, mọi chuyện bắt đầu..."
"Nửa đêm hai tuần trước, khi tôi đang ngủ say thì đột nhiên nghe thấy một tiếng hát kỳ quái truyền đến. Tiếng hát đó cứ văng vẳng, rợn người như tiếng quỷ hú. Đến khi tôi mở mắt ra, thứ đập vào mắt suýt chút nữa đã dọa tôi chết khiếp."
"Tôi nhìn thấy người đàn bà đó mặc một bộ gả y đỏ tươi, đứng ngay đầu giường tôi, khuôn mặt xám ngoét, đờ đẫn nhìn tôi chằm chằm."
"Kể từ đó, cứ đúng mười hai giờ đêm mỗi ngày, đèn trong nhà vệ sinh đột nhiên bật sáng trưng, rồi tiếng hát kỳ quái kia lại vang lên. Lúc này, cửa nhà vệ sinh sẽ bị đẩy mạnh ra, Quế Chi mặc bộ gả y cô dâu màu đỏ bước ra từ bên trong, hướng về phía tôi đòi..., đòi tôi..."
"Đòi cậu cái gì chứ..." Bàn Uy thực sự phát điên vì cái điệu bộ ngập ngừng, ấp úng của gã.
"Đòi tôi nhẫn!"
La Âu nói xong liền dùng hai tay ôm chặt lấy đầu, gương mặt tràn ngập nỗi sợ hãi tột độ.
"Dáng vẻ của cô ta giống hệt lúc còn sống, mặc bộ gả y cô dâu đỏ tươi, nụ cười trên mặt vô cùng đáng sợ. Cô ta đưa tay ra trước mặt tôi, đòi tôi đưa nhẫn cưới..."
"Lần nào tôi cũng bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, chui tọt vào trong chăn không dám nhúc nhích. Chờ đến khi tiếng nhạc biến mất, tôi bò ra ngoài thì thấy cửa nhà vệ sinh đã đóng chặt, bên trong trống không, ngay cả cửa sổ cũng đóng kín mít."
"Tà môn vậy sao..."
Bàn Uy nghe xong những lời này không khỏi cảm thấy kinh ngạc.
"Cái này tôi chỉ đoán mò thôi nhé! Cậu xem có khả năng này không? Cô nàng đó vốn dĩ chưa chết, chỉ đang giả thần giả quỷ để hù dọa cậu thôi. Bây giờ bên ngoài cửa sổ đều có khung sắt chống trộm, cô ta leo từ cửa sổ vào thì sao..."
"Không thể nào..."
La Âu kiên quyết lắc đầu.
"Tôi sống ở căn hộ cao cấp, lại còn ở tầng 24, bên ngoài toàn là kính phẳng, không một ai có thể bám vào lớp kính đó mà leo lên được, trừ phi... trừ phi là quỷ..." La Âu nói đến đây thì trợn tròn mắt kinh hãi, cả người run lẩy bẩy.
"Ồ!"
"Thế thì thú vị thật đấy." Bàn Uy nói xong liền quay sang nhìn Trần Trí, cười cợt: "Nếu đúng như vậy thì cô nàng này quả là một kẻ si tình, bị bỏ rơi xong liền âm hồn bất tán quay lại quấn lấy người tình cũ? Thời buổi này mà vẫn còn cô gái chung tình đến chết thế này quả là hiếm thấy!"
"Cậu nói mình quen cô ấy khi đi du lịch à?" Trần Trí trầm tư một lát rồi hỏi, "Có thể kể cho tôi nghe đó là nơi như thế nào không?"
"Huyện Thanh Thủy!" La Âu trả lời, "Đó là một ngôi làng nhỏ khá hẻo lánh ở phía Tây Bắc, núi non nơi đó quanh năm cách biệt với thế giới bên ngoài. Người trong núi toàn là lũ nhà quê thô kệch, nhưng phong cảnh thì khá đẹp. Tôi đến đó du lịch từ mấy tháng trước."
"Chỉ có một mình cậu đi thôi sao?" Trần Trí tiếp tục hỏi.
"Đúng vậy!" La Âu khẽ gật đầu, "Tôi quen cô ta ở đó, cô ta là người bản địa, mới mười bảy tuổi. Chúng tôi đã phát sinh quan hệ ở nơi đó..."
"Biết rồi!" Trần Trí lẳng lặng gật đầu, "Cậu vừa nói nửa đêm thường nghe thấy tiếng hát kỳ lạ, đó là bài hát gì? Cậu có thể miêu tả lại một chút không?"
"Tôi không biết, chưa từng nghe qua loại nhạc đó bao giờ..."
La Âu lộ rõ vẻ chán ghét nói một câu, "Giai điệu của tiếng hát đó rất kỳ quái, cứ như tiếng quỷ hú, nghe mà sởn gai ốc, khó chịu khắp cả người."
"Ái chà... chuyện này e là khó giải quyết đây..."
Bàn Uy ở bên cạnh ngẫm nghĩ một lát, rồi cười cợt nói: "Một cô gái mặc gả y đỏ, chết rồi vẫn bám theo đòi nhẫn cưới..."
"Tôi nói này người anh em, có phải cậu đã hứa hẹn điều gì với người ta không? Hứa sẽ cưới cô ta à?"
"Ôi dào! Mấy lời nói đùa bỡn đó ai mà coi là thật chứ?"
La Âu vô cùng chán ghét nhíu chặt mày, rồi nhìn Bàn Uy với ánh mắt cầu cứu, "Ông anh à, chúng ta dỗ dành con gái, đứa nào chẳng nói thế? Nếu mà cưới hết thì nhà tôi chứa sao cho hết..."
"Đây là một chi tiết quan trọng!" Trần Trí nhìn La Âu hỏi, "Cậu có từng hứa hẹn với cô ta, hoặc đưa cho cô ta vật gì mang tính đính ước không? Ví dụ như... nhẫn cưới!"
"Chuyện này..."
La Âu nói đến đây thì ngượng ngùng cắn môi, tròng mắt đảo liên tục, dường như muốn bịa ra một lời nói dối để lấp liếm qua chuyện. Nhưng sau khi chạm phải ánh mắt của Trần Trí, gã đành phải từ bỏ ý định đó.
"Không giấu gì đại sư, để đối phó với đám phụ nữ đó, tôi cũng tốn không ít tiền của." La Âu nói đến đây thì vô cùng não nề, "Tôi từng mua một chiếc nhẫn kim cương năm carat để làm nhẫn cầu hôn tặng cho họ, nhưng đó cũng chỉ là để dỗ ngọt thôi, ai mà coi là thật chứ? Đám phụ nữ đó cũng tự hiểu cả, ở bên nhau chẳng qua chỉ là để vui vẻ, chơi bời qua đường mà thôi. Thời buổi này ai mà chẳng thế..."
"Cậu khá khen cho chú em..." Bàn Uy cười cợt nhìn La Âu, "Một chiếc nhẫn mà tặng cho bao nhiêu cô bạn gái, ngày ngày làm chú rể, đêm đêm thay tân nương... Mang viên kim cương to đùng như thế ra lòe người ta, bảo sao cô nương nhà người ta chết rồi cũng không chịu buông tha cho cậu..."
"Chiếc nhẫn đó hiện giờ có ở chỗ cậu không?" Trần Trí tiếp tục hỏi.
"Có!" La Âu gật đầu đáp, "Sau khi chia tay với cô ta, tôi đã đòi lại chiếc nhẫn rồi!"
"Tôi hiểu rồi." Trần Trí nhìn La Âu, khẽ mỉm cười, "Bây giờ chúng ta sẽ tập trung giải quyết vấn đề ở chiếc nhẫn này. Nữ quỷ mặc gả y đỏ kia đã xuất hiện trước mặt cậu để đòi nhẫn, vậy thì cậu cứ đem chiếc nhẫn đó tặng cho cô ta, xem cô ta sẽ phản ứng thế nào!"
"Chuyện này..." La Âu nghe đến đây rõ ràng có chút do dự, trong mắt tràn ngập vẻ khiếp sợ.
"Không cần lo lắng!" Trần Trí lạnh lùng cười nói, "Chúng tôi sẽ đi cùng cậu. Tôi thực sự rất tò mò muốn biết, vị nữ quỷ mặc gả y đỏ kia rốt cuộc có hình thù thế nào..."
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ: Y iiiii200; thư hữu 20170517211441917; likethewind; Vi Đà.
(