"Cậu nhìn thấy thứ gì không sạch sẽ rồi à?"
Trần Trí vốn không mấy hứng thú với những chuyện thế này. Thông thường, phàm là những việc như vậy đa phần đều do tâm lý con người tự ám thị, cứ ngỡ bản thân bị lệ quỷ bám theo, nhưng thực chất đều là tâm ma đang tác quái. Trần Trí vừa hỏi, tay vừa tiếp tục tra cứu tài liệu, thậm chí đến mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên.
Nghe thấy lời Trần Trí nói, gã thanh niên trẻ tuổi lập tức lộ vẻ mừng rỡ, rảo bước tiến lại gần.
"A! Anh chính là Trần tiên sinh đúng không? Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu. Người anh em đây gần đây có gặp phải chút chuyện tà môn, cái đó... cho hỏi một chút, chúng ta có thể ra chỗ khác nói chuyện riêng được không..."
Gã thanh niên nói xong, liền rút từ trong túi xách ra một xấp tiền mặt màu đỏ, đặt ngay cạnh tay Trần Trí: "Đây là chút lòng thành của tôi, xin nhận cho..."
Trần Trí hơi ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn gã. Gã đàn ông này cũng chỉ tầm hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, gương mặt gầy gò, ánh mắt láo liên đầy vẻ gian giảo, nụ cười lại tràn ngập sự sợ hãi rụt rè. Thế nhưng từ đầu đến chân gã toàn là đồ hiệu, chiếc đồng hồ trên cổ tay cũng thuộc hàng xa xỉ, đầu tóc trang phục đều vô cùng nổi bật, phô trương, nhìn qua là biết ngay hạng công tử chuyên lái siêu xe đi tán gái. Kiểu đàn ông thế này thường kiêu ngạo tự phụ, mắt cao hơn đầu, rất hiếm khi lại hạ mình nói chuyện khách khí với người khác như vậy.
Xem ra, nội tâm gã lúc này quả thực đang vô cùng sợ hãi...
"Không cần lo lắng, cậu ở đây rất an toàn, chuyện riêng tư của cậu sẽ không có ai biết đâu..."
Trần Trí gập cuốn sổ tay lại, chỉ tay về phía Béo Uy bên cạnh:
"Đây là cộng sự của tôi, có chuyện gì cậu cứ thẳng thắn nói đi!"
"Vâng! Được, được..."
Gã thanh niên gượng cười hai tiếng, sau đó khúm núm ngồi xuống. Dáng vẻ bồn chồn không tự nhiên ấy giống hệt như mông gã đang bị châm kim vậy.
"Cái đó, cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là thời gian trước, tôi có quen một cô bạn gái, sau đó vì tính cách không hợp nên đã chia tay, thế nhưng..."
Gã đàn ông nói đến đây thì cười khan hai tiếng đầy khàn đặc:
"Sau đó nữa, cô ta đột nhiên mất tích, nhưng chẳng hiểu vì sao, tôi lại luôn nhìn thấy cô ta!"
"Ồ?" Trần Trí liếc nhìn gã thanh niên một cái.
"Đây là chuyện tốt mà, nếu cậu vẫn nhìn thấy cô ấy thì chứng tỏ cô ấy không hề mất tích. Cậu nên lập tức báo cảnh sát để tìm cô ấy về chứ..."
"Chuyện này, chuyện này..."
Gã đàn ông nói đến đây bỗng trở nên ngập ngừng, ấp úng, cuối cùng gã nghiến răng nói:
"Đại sư, tôi nói thật với anh vậy! Cô bạn gái đó của tôi gặp tai nạn, chết rồi! Nhưng sau đó không biết tại sao, tôi vẫn luôn nhìn thấy cô ta..."
"Ý cậu là bị ma ám chứ gì?"
Béo Uy nhìn cái bộ dạng ấp úng của gã thì đã sớm mất hết kiên nhẫn:
"Trừ tà chia làm hai loại: đến tận nơi và không đến tận nơi. Đến tận nơi giá 18.888 tệ, tiền xe tính riêng. Không đến tận nơi thì chỉ cần 5.800 tệ, cho cậu một lá bùa, đem về đặt dưới gối, bảo đảm bùa tới là quỷ đi..."
Béo Uy nói xong liền đứng dậy, quay người đi về phía phòng trong, nơi đó vẫn còn mấy lá bùa chú gã vẽ bậy vài ngày trước.
"Đại sư, tôi không nói nhảm đâu, tôi thật sự nhìn thấy cô ta, nhưng... nhưng những người khác lại không nhìn thấy..."
Gã thanh niên này rõ ràng là kẻ lõ đời, gã vừa nhìn đã biết Béo Uy đang đối phó qua loa với mình. Gã quay đầu nhìn sang Trần Trí, tháo kính râm ra, xung quanh mắt gã là hai quầng thâm đen xì, có thể thấy đã rất lâu rồi gã chưa được một giấc ngủ ngon.
"Đại sư, cho hỏi, trên đời này thực sự có quỷ sao..."
"Câu hỏi này,