"Trần, hãy tin tôi đi!"
A Đặc Ba nói với vẻ mặt vô cùng chân thành:
"Tôi đã từng gặp những Thần đồ đó, họ thực sự tồn tại, và dáng vẻ của họ vô cùng đáng sợ, hoàn toàn khác xa so với những gì đám buôn người kia mô tả. Trước đây khi giao dịch với họ, tôi chưa từng nhìn thấy mặt họ bao giờ, họ rất ít khi nói chuyện, cũng chưa từng cười với tôi. Có đôi lúc tôi thậm chí còn cảm thấy họ không phải là người sống thực sự, mà là ác quỷ đến từ một thế giới khác."
"Ác quỷ sao? Sao anh lại nghĩ như vậy?"
Trần Trí nhìn A Đặc Ba với ánh mắt đầy ẩn ý, "Anh luôn miệng nói những Thần đồ này rất kỳ quái, vậy rốt cuộc họ kỳ quái ở chỗ nào? Lúc nãy anh vừa nói là chưa từng nhìn thấy diện mạo của họ cơ mà."
"Cụ thể thế nào tôi cũng không nói rõ được..." A Đặc Ba có chút bí từ, gã im lặng một lát rồi mới nói, "Họ đều mặc áo choàng đen dài, che kín mặt nên không nhìn rõ diện mạo, khăn trùm đầu của họ đều là loại thượng hạng. Thế nhưng dáng đi của họ rất kỳ quái, chân trái hơi khập khiễng, giống như bị thọt vậy, có điều tốc độ của họ lại cực kỳ nhanh. Những kẻ này vô cùng tinh khôn, tôi rất ít khi giao tiếp với họ, nhưng họ dường như luôn biết tôi đang nghĩ gì trong đầu, đôi mắt của họ giống như có thể nhìn thấy những thứ mà người thường không thể thấy."
"Chân trái đều hơi khập khiễng sao? Thú vị đấy..."
Trần Trí đăm đăm nhìn A Đặc Ba một lát, quan sát từng chi tiết nhỏ trên gương mặt gã, sau đó quay người lại nói với mọi người:
"Dù sao đi nữa, mục đích của chúng ta tới đây là để tìm những đứa trẻ. Gã một mắt kia đã nhìn thấy kẻ mang bọn trẻ đi, chúng ta chỉ cần tìm ra vị trí của những kẻ đó là được, còn việc họ có phải là Thần đồ hay không chẳng liên quan gì đến chúng ta cả. Bây giờ tôi sẽ làm một pháp sự, pháp sự này sẽ giúp chúng ta tìm ra bọn họ, nhưng nếu pháp sự thất bại..."
Trần Trí nói đến đây lại quay đầu nhìn về phía A Đặc Ba:
"...Thì điều đó chứng minh anh vẫn luôn nói dối...................."
Trần Trí nói xong liền vẫy tay ra hiệu cho Béo Uy mang chiếc túi lớn đã chuẩn bị sẵn ra, sau đó bảo Cơ Doanh đưa tất cả phụ nữ tránh sang một bên, còn bản thân anh thì tìm một khoảng đất trống phía trước đài cao.
Béo Uy vẫn luôn nghi ngờ A Đặc Ba, gã nhìn chằm chằm vào từng cử động của đối phương. Khi xách chiếc túi qua, gã hạ thấp giọng nói với Trần Trí:
"Thành Tử, tao thấy gã người Ai Cập kia chắc chắn có vấn đề. Tao để ý thấy trong hành lý của bọn họ có mật ong rừng, đám buôn người kia rõ ràng là bị gã hại chết. Hơn nữa, khả năng truy vết của hai đứa mình không thể sai được, suốt dọc đường đi tao chẳng thấy một dấu chân nào cả. Nếu nơi này thực sự có người từng đến, trừ phi lũ Thần đồ đó biết bay, bằng không kiểu gì cũng phải để lại dấu vết. Tao đoán... tao đoán có khi nào lão già này cố tình lừa chúng ta đến đây không? Biết đâu chừng chính lão ta lại là cái thứ Thần đồ gì đó!"
"Không phải là không có khả năng này... Nhưng gã lừa chúng ta đến đây để làm gì chứ?"
Trần Trí lẩm bẩm nói:
"Tốn công tốn sức bày ra một vòng lớn như vậy, chắc chắn phải có mục đích cực kỳ quan trọng, bằng không sẽ chẳng hợp lý chút nào. Chúng ta cứ hoàn thành pháp sự trước đã, đến lúc đó mọi chuyện sẽ sáng tỏ thôi.................."
Trần Trí nói xong liền đi thẳng tới khoảng đất trống phía trước.
Đài cao này quả thực đã có từ thời xa xưa, dưới chân Trần Trí là một tấm phiến đá màu đỏ sẫm, ngay chính giữa khắc những hình thù vô cùng kỳ quái.
Kiểu hoa văn này chưa từng xuất hiện trong bất kỳ tài liệu nào về Ai Cập, các góc cạnh sắc nhọn, những đường nét hỗn loạn đan xen vào nhau một cách vô trật tự, vẽ ra một thứ trông giống như một chiếc lồng giam, mà ở chính giữa lồng giam là một vật đen kịt, tựa như một bóng ma quỷ mị.
Khi Trần Trí ngồi xuống khoảng đất trống này, phiến đá giống như cảm nhận được sự xâm phạm của dị tộc, trong làn gió âm u lạnh lẽo, cả đài cao dường như bắt đầu run rẩy nhè nhẹ...
Béo Uy lôi từ trong túi ra một con mèo hoang đã bắt từ trước. Con mèo hoang Ai Cập này sau hai ngày bị xóc nảy trên đường đi, giờ đây cơ bản đã sắp tắt thở. Béo Uy lúc này vén ống quần lên, rút ra một con dao găm ngắn...
Giây tiếp theo, con mèo hoang rú lên một tiếng thảm thiết, chiếc cổ của nó đã bị cắt đứt. Dao của Béo Uy cực nhanh, lưỡi dao sắc bén rạch từ cổ con mèo, kéo thẳng một đường xuống dưới rồi lột sạch lớp da lông ra, máu mèo bắn tung tóe khắp đất, trông vô cùng máu me rùng rợn.
Mina đứng ở rìa ngoài đã há hốc mồm kinh ngạc, cô ta không biết họ đang làm cái trò gì, chỉ cảm thấy tâm lý của những người châu Á này thực sự quá biến thái, còn A Đặc Ba thì trực tiếp đưa tay che mắt Puna lại.
Tranh thủ lúc Béo Uy đang lột da mèo, Trần Trí dùng một chiếc que gỗ chấm vào máu mèo, bắt đầu vẽ một đồ đằng hình tròn trên mặt đất. Sau khi vẽ xong, anh đặt các vị thuốc Bắc vào bốn góc của đồ đằng, rải đều các hạt ngũ cốc trong tay lên trên theo một quy luật nhất định, đồng thời trong miệng lẩm nhẩm đọc thần chú.
Nếu hỏi thu hoạch lớn nhất của Trần Trí ở Phi Long Cốc trên núi Vu Sơn lần trước là gì, thì đó chính là việc học được loại thuật triệu hoán này.
Trần Trí từng tận mắt chứng kiến Phổ Hàng pháp sư dùng nghi thức kỳ quái này triệu hồi ra một người vô hình để dẫn đường cho ông ta. Sau khi nắm được phương pháp cơ bản, thời gian qua anh vẫn luôn nghiên cứu nguyên lý của nó trong các tài liệu ở Tàng Thư Các.
Hóa ra đây là một loại thuật triệu hoán lưu truyền từ thời thượng cổ, về sau chủ yếu truyền đến các sơn tộc ở dị vực. Nguyên lý chính của nó là thông qua hình ảnh mà mắt người nhìn thấy, cụ thể hóa nhận thức của não bộ đối với sự vật, sau đó biến nhận thức này thành hình người, từ đó có thể dẫn đường tới nơi thực sự tồn tại hình ảnh đó. Nói một cách khác, đây chính là giác quan thứ sáu bị phong ấn của loài người ---- trực giác.
Thực ra, con người hiện nay trong nhiều trường hợp vẫn có năng lực trực giác này, ví dụ như khi đến một nơi xa lạ, dù không hề quen thuộc với môi trường xung quanh nhưng trực giác trong đầu vẫn sẽ dẫn đường cho họ.
Thế nhưng, cái giá phải trả cho nghi thức này chính là hiến tế sống, nghĩa là tước đoạt sinh mạng của một sinh vật, sau đó lồng ghép hình ảnh trực giác vào linh hồn của con vật đã chết, từ đó tạo ra người vô hình mà họ đã nhìn thấy khi đó.
Béo Uy đã tiễn