"Không, không quen biết..."
Khi nghe Trần Trí hỏi câu này, sắc mặt La Âu lập tức thay đổi. Sau đó, gã định thần lại, một mực khẳng định:
"Bây giờ mấy kẻ ghét người giàu nhiều lắm, một đống ông già bà cả cứ thích tống tiền. Tôi không quen mụ già đó, chắc mụ ta chỉ muốn ăn vạ thôi ~~~"
"Được rồi, đã thế thì chúng tôi về trước đây ~~~"
Nghe La Âu biện bạch, Bàn Uy hừ lạnh một tiếng: "Đã đến nước này rồi mà mày vẫn không chịu nói thật. Vậy thì bọn tao cũng chẳng rảnh mà quản nữa, mày cứ đợi làm mồi cho con nữ quỷ kia đi!"
"Đừng, đừng mà ~~~" La Âu lập tức hoảng loạn, sắc mặt cũng sa sầm xuống,
"Đại sư! Chúng ta nói thẳng luôn đi! Các người mở tiệm bói toán chẳng phải cũng vì tiền sao, đừng có tỏ ra thanh cao như thế! Tôi có tiền, cứ ra giá đi. Các người giúp tôi thu phục con nữ quỷ kia, tốt nhất là đánh cho nó hồn bay phách tán, vĩnh viễn không thể siêu sinh. Các người muốn bao nhiêu tiền tôi cũng đưa!"
"Mẹ kiếp! Dám khoe của trước mặt lão tử à? Nói cho mày biết, mấy đồng bạc lẻ rách nát của mày, Bàn gia đây khinh thèm vào ~~~" Nghe La Âu nói vậy, Bàn Uy lập tức nổi giận lôi đình, quay người đi thẳng ra cửa lớn.
Trần Trí ngoảnh đầu lại, mỉm cười nhạt nhìn La Âu rồi nhặt chiếc nhẫn bỏ vào túi áo,
"Được rồi, tình hình của anh tôi đã rõ. Anh cứ ra khách sạn bên ngoài lánh tạm một đêm đi. Yên tâm, cô ta sẽ không tìm anh nữa đâu ~~~~~ Nhưng chiếc nhẫn này, tôi phải mang về trước..."
"Đại sư, các người đi đâu thế? Xin các người nghìn vạn lần đừng bỏ mặc tôi mà!" Nghe Trần Trí bảo đi, La Âu tức khắc cuống cuồng đuổi theo. Thế nhưng Trần Trí chẳng thèm đoái hoài đến gã, cứ thế cùng Bàn Uy thẳng bước ra ngoài.
Sau khi bước ra khỏi khu chung cư, Bàn Uy nhịn không được nhổ một bãi nước bọt,
"Phi! Cái loại cặn bã này, chết bớt đi cho rảnh nợ! Có vài đồng bạc thối mà đã lên mặt tinh tướng! Chanh Tử, chúng ta về nhà thôi, mặc kệ thằng chó đó, cứ để nó làm mồi cho nữ quỷ đi..."
Nhưng Trần Trí lại lắc đầu: "Chuyện này chúng ta phải làm cho rõ ràng, tạm thời chưa thể để hắn chết được..."
"Hả? Loại cặn bã đó cậu quan tâm làm gì? Cứ để hắn tự sinh tự diệt không tốt hơn sao!" Bàn Uy có chút không hiểu nổi.
"Tôi không phải muốn cứu hắn, mà là muốn tìm thứ đứng sau chuyện này..." Trần Trí đáp.
"Tìm ai? Bán Thần à?" Bàn Uy nghe xong thấy buồn cười,
"Cậu cũng thấy bộ dạng gớm ghiếc của con nữ quỷ kia rồi đấy, chắc chắn không phải quỷ thì cũng là quái vật. Cái loại hình thù đó mà cũng là Bán Thần sao? Thế thì vị thần này trông cũng thảm hại quá rồi ~~~"
"Trông đẹp đẽ chưa chắc đã là thần, mà vẻ ngoài xấu xí cũng chưa chắc không phải là thần ~~~~" Trần Trí hờ hững đáp: "Đi thôi, chúng ta cứ về trước rồi tính."
Cứ như thế, Trần Trí và Bàn Uy rảo bước về phía cổng khu chung cư. Lúc này đã là nửa đêm, xung quanh vắng lặng không một bóng người, ngay cả bảo vệ cũng đã ngủ say trong phòng trực.
Họ bước ra khỏi cổng lớn, đi vào khu vực thảm cỏ ven đường thì phát hiện phía trước có một bóng người đang nằm co rúm bên trong hòn non bộ của dải cây xanh. Tiến lại gần quan sát kỹ, họ mới nhận ra bà lão gặp lúc chiều vẫn đang túc trực ở cổng. Bà dường như không có nơi nào để đi, đành phải ngủ tạm trong bồn hoa.
Đêm xuống, sương lạnh buông đầy, nhiệt độ giảm sâu. Bà lão co quắp trong hốc đá non bộ, để lộ nửa thân người ra ngoài, lạnh đến mức run rẩy cầm cập.
"Chao ôi, bà cụ này thật là đáng thương quá..." Nhìn thấy bộ dạng của bà lão, Bàn Uy không kìm được thở dài một tiếng.
Nhưng Trần Trí lại chú ý đến bộ quần áo trên người bà lão. Bộ đồ rách nát, cũ kỹ nhưng trên mặt vải phủ kín những mảng thêu tay thủ công. Trải qua bao sương gió, màu sắc của những sợi chỉ thêu tuy đã phai nhạt, xỉn màu, nhưng đường kim mũi chỉ vẫn cực kỳ tinh xảo. Phong cách thêu này hoàn toàn khác biệt với tứ đại danh tú, mang một nét độc đáo rất riêng biệt.
Trần Trí cởi chiếc áo khoác ngoài của mình ra, bước vào bồn hoa định đắp cho bà lão. Nào ngờ bà lão đột nhiên giật mình tỉnh giấc. Chẳng cần biết người tới là ai, bà lập tức lớn tiếng chửi rủa. Những lời bà mắng đều bằng tiếng địa phương, khiến cả Trần Trí lẫn Bàn Uy nghe mà chẳng hiểu gì.
"Bà ơi, bà có quen biết gã đàn ông lái xe lúc nãy không?" Bàn Uy bước tới hỏi gặng.
Nhưng bà lão vẫn không ngừng chửi bới, dường như bà đã phải chịu một sự đả kích quá lớn, vừa chửi vừa né tránh. Cuối cùng, Bàn Uy bị mắng đến mức muốn bỏ cuộc, còn bà lão thì cũng mệt lả không còn hơi sức để chửi tiếp. Bà khản đặc cả giọng, trợn trừng đôi mắt nhìn chằm chằm, đầy căm hận xoáy vào Trần Trí.
"Bà ơi, bà là người tộc Hôi phải không?" Trần Trí nhìn bà lão, khẽ hỏi bằng giọng ôn tồn nhất để tránh làm bà hoảng sợ.
Vừa nghe thấy câu này, bà lão rõ ràng khựng lại. Bà nhìn Trần Trí, vẻ giận dữ trên khuôn mặt khắc khổ thoáng chốc dịu đi đôi chút.
"Nếu tôi đoán không lầm, bà chính là người tộc Hôi đúng không? Bộ quần áo bà đang mặc là do chính tay bà thêu sao?"
Trần Trí dịu giọng nói tiếp: "Tôi từng nghe nói người tộc Hôi đều là những người chất phác, lương thiện. Nhưng mọi người thường sống tập trung ở vùng núi phía Tây Bắc, rất ít khi xuống miền xuôi. Bà lặn lội đến tận đây, chắc chắn là có nỗi oan khuất gì muốn bày tỏ đúng không? Có chuyện gì bà cứ nói với tôi, tôi sẽ giúp bà đòi lại công lý..."
"Cậu nói thật chứ?" Bà lão hỏi bằng giọng địa phương rất nặng, nhìn Trần Trí như không dám tin vào tai mình.
"Vâng, tôi nói thật lòng đấy." Trần Trí mỉm cười trấn an,
"Hơn nữa bà ơi, ngoài trời lạnh lắm, đêm đã khuya thế này rồi, gã đàn ông kia chắc chắn sẽ không ra ngoài nữa đâu. Để tôi đưa bà đi tìm một chỗ nghỉ ngơi, sẵn tiện ăn chút gì đó cho ấm người nhé!"
"Không được, không được!" Vừa nghe Trần Trí nói vậy, bà lão lập tức lắc đầu nguầy nguậy: "Tôi không đi đâu hết, tôi nhất định phải canh giữ ở chỗ này!"
"Tại sao vậy ạ? Giữa hai người có mối thâm thù đại hận gì sao?" Trần Trí hỏi.
"Có!" Nghe câu hỏi của Trần Trí, bà lão lại một lần nữa phẫn nộ, đôi mắt sưng húp của bà đỏ ngầu lên như rỉ máu.
"Tên súc sinh đó đã hại đời con gái tôi, khiến cả nhà tôi không ngẩng đầu lên nổi với dân làng! Nhà tôi bị hắn làm cho tức chết, con gái tôi thì mất tích. Tôi lặn lội ngàn dặm đến đây, dù có phải vứt bỏ cái mạng già này, tôi cũng phải bắt tên súc sinh lấy oán báo ân đó đền mạng............"
Vừa nói, thân thể bà lão vừa run lên bần bật. Không biết là do quá đau buồn hay vì kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần, bà đột nhiên lên cơn co giật, khóe miệng sùi cả bọt trắng.
Trần Trí và