Cuối cùng, vẫn là Mục Hách liên hệ với chính quyền địa phương, điều đến một chiếc xe việt dã quân sự đặc chủng. Lớp vỏ thép của chiếc xe dày cộp, kiên cố không khác gì xe tăng, trang bị hệ thống thông gió chống cát bụi chuyên dụng, hộ tống nhóm người Trần Trí rời khỏi khách sạn để đến thẳng sân bay.
Tại sân bay, họ đã được chuẩn bị sẵn một lối đi đặc biệt. Đón tiếp họ là vài người Ai Cập bí ẩn với sắc mặt vô cùng âm trầm. Họ đội những chiếc mũ đỏ, trên vành mũ đính những chiếc ghim cài bằng kim cương, trước ngực đeo huy hiệu của chính phủ Ai Cập.
Thế nhưng không hiểu vì sao, Trần Trí lại nhìn thấy phảng phất có cái bóng của Thần Đồ trên gương mặt họ.
Họ nhanh chóng được đưa lên một chuyên cơ đặc biệt. Đó là một chiếc máy bay cỡ nhỏ, chuyên dùng để đưa đón những nhân vật đặc thù xuất cảnh.
Khi Trần Trí cùng mọi người bước lên máy bay, lao vút vào tầng mây, anh nhìn xuống phía dưới. Quốc gia này đã bị một tầng cát vàng dày đặc bao phủ, trông không khác gì một quả cầu cát khổng lồ.
Rồi đột nhiên, quả cầu cát ấy biến dị thành một cái đầu người khổng lồ. Khuôn mặt nó trợn mắt oán giận, cái miệng ngoác rộng tối đen như hố sâu không đáy, đăm đăm nhìn theo chiếc máy bay đang rời đi, như thể đang gầm rống cảnh cáo họ: Vĩnh viễn đừng bao giờ quay lại...
Chặng đường tiếp theo diễn ra vô cùng lặng lẽ. Các tiếp viên hàng không tuy rất lịch sự nhưng gương mặt họ lạnh tanh không một nụ cười. Trần Trí luôn có cảm giác họ thực chất là những quân nhân chuyên nghiệp.
Vết bỏng của Trần Trí cực kỳ nghiêm trọng, nhưng loại bột giảm đau của tổ chức có hiệu quả vô cùng thần kỳ, giúp anh tạm thời không cảm nhận được cơn đau đớn thể xác. Nhân viên y tế trên máy bay chỉ giúp anh xử lý sơ qua vết thương, quấn lại băng gạc mới, rồi dặn dò anh sau khi về nước phải lập tức tiến hành điều trị chuyên sâu.
Một lúc sau, màn hình trên máy bay phát bản tin thời sự từ phía Ai Cập. Tin tức cho biết toàn bộ thành phố Cairo vừa hứng chịu một trận bão cát siêu lớn hiếm thấy trong suốt mấy trăm năm qua, vô số công trình kiến trúc lớn đã bị phá hủy hoàn toàn.
Do ảnh hưởng của bão cát, rất nhiều người dân đã nảy sinh ảo giác, nhìn thấy những bóng đen khổng lồ ẩn hiện trong cát vàng. Tuy nhiên, bản tin khẳng định đó chỉ là hiện tượng khúc xạ ánh sáng kết hợp với bụi cát tạo nên ảo ảnh, hoàn toàn không có thật.
Hiện tại bão cát đã suy yếu và tan đi, chính phủ đang tiến hành công tác trấn an người dân Cairo!
Trần Trí ngồi trên ghế, nhắm nghiền hai mắt lắng nghe những lời này. Thuốc bột của tổ chức do chứa các thành phần cấm nên đã làm tê liệt hệ thần kinh của anh, khiến anh bắt đầu rơi vào trạng thái mơ màng sắp ngủ. Quãng thời gian dài căng thẳng tột độ cùng việc tiêu hao quá nhiều pháp năng đã sớm vắt kiệt cơ thể họ từ lâu.
Không biết đã thiếp đi bao lâu, tiếp viên hàng không lay tỉnh Trần Trí. Anh mở mắt ra, nhận ra máy bay đã hạ cánh xuống sân bay Thịnh Đô ở trong nước.
Lúc này đã là hơn hai giờ sáng. Sự chênh lệch múi giờ khiến đồng hồ sinh học của họ bị đảo lộn hoàn toàn. Toàn thân Trần Trí bắt đầu xuất hiện những cơn đau nhức buốt nhói, dạ dày cồn cào co thắt dữ dội. Xem ra, thuốc bột giảm đau đã bắt đầu hết tác dụng.
Khi họ bước vào sảnh chờ của sân bay, nơi đây vắng ngắt không một bóng người. Thế nhưng, khoảnh khắc bước chân ra khỏi cửa sân bay, tất cả đều phải sửng sốt.
Phía bên ngoài sân bay, xe cộ đỗ san sát, dày đặc đến nghẹt thở. Khắp nơi đều là những gã đàn ông mặc đồ đen đứng nghiêm nghị, thậm chí còn có cả bóng dáng của những võ sĩ vốn chỉ xuất hiện trong tổ chức.
Đứng ở chính giữa đám đông là Bào gia và Mục Hách, bên cạnh còn có Lão Bổ Nhào. Gương mặt Mục Hách lộ rõ vẻ nôn nóng, lo âu, trong khi thần thái của Bào gia vẫn vô cùng bình thản.
"Về rồi đấy à..." Nhìn thấy Trần Trí, Bào gia khẽ gật đầu, nở một nụ cười ấm áp.
"Vâng!"
Trần Trí gượng gạo đáp lời. Cơn đau rát từ vết bỏng sau lưng đột ngột ập tới như kim châm muối xát, anh cố nặn ra một nụ cười khổ với Bào gia: "Xem ra lần này, chúng ta đã gây ra động tĩnh hơi lớn rồi."
"Đâu chỉ là động tĩnh lớn!" Mục Hách nghiêm mặt nói.
"Các cậu có biết không? Nếu thực sự xảy ra xung đột ngoại giao, chúng tôi phải trả một cái giá đắt đến mức nào mới cứu được các cậu về đây? Trước lợi