Tất cả mọi người đều kinh hoàng bạt vía. Gã răng vàng này rõ ràng đã chết, lúc Trần Trí và Béo Uy khám nghiệm tử thi vừa rồi, xác hắn đã lạnh ngắt. Bây giờ muốn sống lại là chuyện tuyệt đối không thể nào, càng không thể nở nụ cười âm hiểm, lạnh lẽo đến thế, trừ phi là quỷ ám. Chuyện tà môn thế này ngay cả Béo Uy cũng chưa từng gặp qua. Mina lại càng chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng kinh dị như vậy, cô theo bản năng nép sau lưng Trần Trí, bịt chặt miệng để không hét lên thành tiếng.
Mọi người đồng loạt lùi lại một bước, dán chặt mắt vào gã răng vàng phía trước. Chỉ thấy gương mặt âm u của gã càng lúc càng vặn vẹo, khóe miệng khẽ nhếch lên, mấp máy một cách cực kỳ quỷ dị, phát ra tiếng cười "Ha ha ha ~~~~". Điệu cười quái đản phối hợp với khuôn mặt trắng bệch như người chết kia, giữa màn đêm tăm tối này, trở nên vô cùng khủng khiếp.
Không một ai dám ho he nửa lời, càng không dám cử động lung tung. Trần Trí bắt đầu vận khí dò xét về phía trước. Anh một lần nữa khẳng định, tim của gã răng vàng này đã ngừng đập, hoàn toàn là một cái xác chết.
"Mẹ kiếp, cái xứ Ai Cập này tà môn thật đấy, đứng không ở đây mà cũng có thể quật khởi trá thi sao ~~~"
Béo Uy vừa lầm bầm vừa thò tay vào túi bách bảo móc ra một nắm gạo nếp chuyên trị cương thi, chuẩn bị tư thế nghênh chiến. Đúng lúc này, cơ mặt của gã răng vàng lại mấp máy dữ dội hơn.
"Ha ha ha ~~~~ ha ha ha ~~~~", tiếng cười quái dị vang lên giữa không gian tối tăm lạnh lẽo khiến người ta nổi da gà da vịt. Dân gian có câu: "Không sợ quỷ khóc, chỉ sợ quỷ cười". Trong cổ mộ mà nghe thấy tiếng quỷ cười thì tuyệt đối không thể thoát thân. Béo Uy nghe tiếng cười rùng rợn rít qua kẽ răng kia mà rùng mình một cái, cuối cùng rốt cuộc không chịu nổi nữa.
"Mẹ kiếp nhà ngươi, cái lão da đen kia định dọa dẫm ai đấy? Có giỏi thì nhào vô đây làm một trận! Béo gia đây chẳng ngán ngươi đâu ~~! Nếu cảm thấy chết oan chết uổng thì đi mà tìm Diêm Vương Ai Cập của các ngươi đòi mạng, ở đó mà cười như quỷ làm cái gì? Cút mẹ ngươi đi ~~~, có bản lĩnh thì bước qua đây ~~~!"
Béo Uy dứt lời liền nắm chặt vũ khí bước về phía trước, nhưng gã răng vàng vẫn đứng sững tại chỗ, bất động như phao, trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười quái đản kia.
Gã cứ cười như thế, rồi đột nhiên ngoác rộng miệng ra, ngay sau đó, yết hầu của gã bắt đầu chuyển động chậm rãi...
"Ha ha ha ~~~~"
Một chuỗi âm thanh lách cách giòn giã và ngắn ngủi phát ra từ trong miệng gã răng vàng. Giây tiếp theo, từ cái miệng đang há hốc của gã, một vật màu đen từ từ chui ra. Vật đó to bằng quả xoài lớn, lớp vỏ cứng đen nhẻm, bóng loáng, bên trên dính đầy dịch nhầy nhớp nháp hòa lẫn với dịch vị dạ dày. Hóa ra đó là một con bọ cạp độc khổng lồ của sa mạc.
Con bọ cạp lớn vừa chui ra liền ngọ nguậy bò một chút. Khi thấy Béo Uy đang tiến lại gần, nó lập tức vểnh cái đuôi đỏ rực lên đầy khiêu khích. Chiếc kim độc nhọn hoắt ở chóp đuôi chĩa thẳng vào mặt Béo Uy.
"Đừng động đậy ~~! Đó là cực độc, chỉ cần bị nó chích trúng là sẽ lập tức độc phát thân vong!" - A Đặc Ba vội vàng hét lên bằng tiếng Anh.
Béo Uy tuy không hiểu tiếng Anh, nhưng gã vốn là người nhạy bén, nghe giọng điệu hốt hoảng của A Đặc Ba liền biết tình thế nguy cấp, lập tức đứng chôn chân tại chỗ, không dám nhúc nhích một phân.
Con bọ cạp đen khổng lồ thấy Béo Uy đứng yên thì vểnh đuôi đe dọa thêm một lúc, cuối cùng mới từ từ hạ đuôi xuống, sắc đỏ tươi nơi chóp đuôi cũng sẫm lại. Thế nhưng, con bọ cạp này dường như không có ý định rời bỏ "chiếc giường ấm áp" của mình, nó lại từ từ thối lui, chui tọt vào trong miệng gã răng vàng.
Kèm theo những tiếng lách cách trầm đục, khuôn miệng của gã răng vàng một lần nữa khép chặt lại.
Béo Uy lập tức lùi lại phía sau, nhảy phắt ra xa gã răng vàng vài mét. Lúc này Trần Trí mới quay đầu kiểm tra thi thể của những tên buôn người khác. Đúng như dự đoán ban đầu, bọn chúng hầu hết đều bị bọ cạp độc cắn chết.
Một làn gió nhẹ thổi qua, tán lá trên đầu xào xạc rung động. Mọi thứ lại chìm vào tĩnh lặng, những cái xác kia vẫn nằm im lìm ở đó, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Kết cục này quả thực rất xứng đáng với đám buôn người kia. Sẽ chẳng có ai thu dọn xác cho bọn chúng, cứ để thân xác bọn chúng ở lại nơi này làm tổ cho lũ bọ cạp đen đi.
Nhóm của Trần Trí lập tiếp tục lên đường. Không biết có phải do vừa rồi bị kinh hãi quá độ hay không mà Mina trở nên vô cùng căng thẳng, cô cứ bám sát bên người Trần Trí, khoảng cách cực kỳ gần gũi.
Cả nhóm đi thêm một đoạn, cảnh vật xung quanh cũng âm thầm thay đổi. Những cây cổ thụ chọc trời đến đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là những bụi cây thấp bé, lúp xúp. Mấy cây cột đá thô cỡ hai người ôm nằm ngổn ngang, đổ rạp giữa các bụi cây. Dưới chân, trên nền cát bắt đầu xuất hiện một con đường lát bằng những phiến đá trắng.
Do niên đại xa xưa, lại trải qua bao mùa mưa nắng, những phiến đá này sớm đã bị phong hóa, bề mặt biến dạng lồi lõm, bước chân giẫm lên cảm thấy gồ ghề, mất thăng bằng.
Men theo con đường lát đá đi mãi về phía trước, những cột đá khổng lồ với hình thù quái dị, cổ xưa sừng sững đứng hai bên đường. Trên thân cột khắc đầy những hoa văn kỳ quái, các ký hiệu dị dạng đan xen vào nhau, toát lên một thứ ngôn ngữ quỷ dị và thần bí. Từ những phế tích đổ nát này, có thể thấy được nơi đây vào hàng ngàn năm trước chắc chắn vô cùng đồ sộ và đã từng có một thời hoàng kim rực rỡ.
Đi sâu vào trong là một ngôi thần miếu đã sụp đổ mất một nửa. Trên bề mặt ngôi miếu từng có rất nhiều hình điêu khắc và hoa văn màu sắc, nhưng nay đã bị mưa gió bào mòn đến mức không thể nhìn rõ. Một luồng gió rít qua, mang theo mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Suốt dọc đường đi, họ đều vô cùng cẩn trọng, tỉ mỉ kiểm tra mọi dấu vết, nhưng vẫn không hề thấy bóng dáng của đám thần đồ đâu. Trần Trí cũng phóng ra luồng khí để dò xét khắp nơi, nhưng ở trung tâm thần điện không biết có thứ gì trấn giữ mà luồng khí của anh hoàn toàn không thể thâm nhập vào được.
Cuối cùng, họ bước qua cánh cửa đen ngòm của thần điện để tiến vào bên trong.
Vừa bước vào thần điện, đập vào mắt họ đầu tiên là những phiến đá khổng lồ. Chất liệu của những phiến đá vĩ đại này trông hoàn toàn giống với loại đá lát đường bên ngoài, chỉ có điều nhờ có mái vòm che chắn nên đá phiến trong điện được bảo tồn khá nguyên vẹn.
Hai mặt đá khắc những bức phù điêu đã bị bào mòn mờ nhạt. Kỹ thuật điêu khắc vô cùng cổ xưa, thậm chí còn có niên đại sớm hơn cả những bức tượng đá cổ nhất đang được trưng bày tại Bảo tàng Ai Cập hiện nay.
Mọi người tiến lại gần, phát hiện bức điêu khắc trên phiến đá này có hai mặt. Mặt chính diện khắc một hình người khổng lồ, hai tay đan chéo trước ngực, đầu đội mặt nạ giống như các Pharaoh Ai Cập cổ đại. Thế nhưng, hình người này rõ ràng mang vẻ cao quý, thần thánh vô ngần, giống như một vị thần linh nhận được sự sùng bái và hiến tế của vạn dân. Có điều, hình dáng của vị thần này vô cùng kỳ quái, tấm trường bào rộng lớn che kín toàn thân, không thể nhìn thấy khuôn mặt lẫn đôi chân.
Còn mặt sau của phiến đá lại khắc cảnh tượng một đám người Ai Cập đang phủ phục quỳ lạy. Họ tỏ ra vô cùng sùng bái vị thần này, bên cạnh đó là những đứa trẻ bị trói chặt, vứt lăn lóc trên mặt đất. Hốc mắt của lũ trẻ đều bị khoét rỗng, không hề có tròng mắt.
Càng đi sâu vào trong thần điện, những phiến đá như vậy xuất hiện ngày một nhiều. Nội dung trên đó về cơ bản cũng tương tự bức đầu tiên, đều mô tả cảnh con người sùng bái và hiến tế cho vị thần này, mà vật hiến tế chính là đôi mắt của những đứa trẻ.
Hầu hết các phiến đá này đều đã