Trình Hiểu Vũ lúc này đã tiến vào chế độ "diễn viên Trình Hiểu Vũ". Giờ đây, cậu không còn là vị đạo diễn lớn hay ngôi sao đình đám nào cả, mà chỉ là một diễn viên. Cậu vẫy tay gọi Tô Ngu Hề đang đứng trước cửa xem kịch: "Tiểu Hề! Em qua đây giúp anh chọn xem!"
Tô Ngu Hề hơi do dự một chút, nhưng vẫn bước vào cửa hàng nội y có tên "Dear One". Ngay khi cô vừa lại gần, nhân viên bán hàng liền đon đả: "Hai cô là người mẫu phải không? Dáng người đẹp quá!"
Trình Hiểu Vũ nhận ra ngay mình vừa đưa ra một quyết định sai lầm tai hại. Vốn dĩ chuyện này chỉ cần mười phút là xong, giờ lại bị cậu làm cho rắc rối to, vì cô nhân viên bán hàng đang tận tâm làm nhiệm vụ thúc đẩy doanh số lại bắt đầu chào mời những sản phẩm nội y công nghệ cao có tác dụng nâng đẩy.
Nhân viên bán hàng nhìn lên nhìn xuống Tô Ngu Hề, đầy vẻ ngưỡng mộ: "Phải nói là dáng người của cô quá hoàn hảo, nhưng cô vẫn cần một chút nội y chuyên dụng để tôn lên 'khe ngực', giúp vòng một cao vút và tạo ra đường cong đầy đặn. Tin tôi đi, dùng sản phẩm của chúng tôi, ngực của cô chắc chắn sẽ đẹp hơn nhiều, dùng lâu dài còn khiến dáng ngực hoàn mỹ hơn nữa."
Nhân viên bán hàng lúc này đang tung hết chiêu trò để phục vụ hai người phụ nữ trông có vẻ là "phòng nhì" hoặc "con ông cháu cha" này. Với cô ta, những người như vậy rất dễ móc túi, nhưng cô không ngờ mình lại đụng phải một "ca khó".
Tô Ngu Hề chỉ liếc nhìn món nội y công nghệ cao trên tay nhân viên bán hàng rồi nói: "Tôi không phê phán bất kỳ cách ăn mặc hay loại áo ngực nào. Tôi chỉ muốn nói cho cô biết, những mẫu áo có đệm đẩy, điều chỉnh dáng, dù có gọng hay không gọng, thì áp lực lên cơ thể đều khá mạnh. Vì để đạt được mục đích 'điều chỉnh' và 'nâng đẩy', thiết kế độ sâu của cúp ngực thường không đủ, thiết kế gọng cũng thường nhỏ hơn. Mặc lâu dài sẽ dẫn đến nguy cơ ngực bị biến dạng thành hình mỏ vịt và chảy xệ, cũng có thể khiến đường viền ngực của phụ nữ trở nên mờ nhạt, toàn bộ vòng một bị biến dạng thành hình cái đĩa lớn. Vì thế, tôi nghĩ tốt nhất là không nên mua loại áo ngực nâng đẩy này."
Nhân viên bán hàng đứng hình trong giây lát. Cô nhìn vòng một không tì vết của Tô Ngu Hề, lại nhìn khuôn mặt bị che khuất bởi kính râm và mũ của cô, nuốt nước bọt cái ực. Cô thầm nghĩ, chẳng lẽ mỹ nữ này là người mẫu nội y nên mới am hiểu đến vậy? Thế là cô cười gượng, cầm lấy một bộ màu tím nhạt khác: "Nếu cô thấy mẫu này không phù hợp, hay là thử mẫu này xem? Đây là mẫu bán chạy nhất ở cửa hàng chúng tôi đấy! Đứng đầu doanh số!"
Tô Ngu Hề nghiêm túc nhìn qua rồi nói: "Gọng của bộ nội y này là hình đĩa, được sản xuất cho những cô gái có ngực không cao nhưng chân ngực rộng. Mặc dù khi mặc vào cúp ngực sâu nhìn có vẻ cao, tạo cảm giác ngực lớn, nhưng thực tế nếu dáng ngực không khớp với gọng hình đĩa thì cách mặc này là sai lầm. Ngay cả với những cô gái có dáng ngực hình đĩa, mặc thường xuyên cũng sẽ khiến vòng một bị biến dạng."
Nghe Tô Ngu Hề nói chuyên nghiệp như vậy, nhân viên bán hàng lập tức cảm thấy "đụng phải cao thủ rồi!". Biết đối phương không dễ bị lừa, cô liếc nhìn vòng một của Trình Hiểu Vũ, cầm lấy một chiếc áo phù hợp với những cô gái có dáng ngực hình giọt nước rồi nói: "Vậy hay là thử mẫu này? Đây là mẫu đắt nhất ở đây! Tất cả đều sử dụng chất liệu từ Pháp! Ai mặc qua cũng đều khen cả!"
Tô Ngu Hề lại nhìn một cái, nghiêm túc nói: "Khi chọn cúp ngực phải chừa đủ không gian cho phần bầu ngực dưới, mẫu mỏng trên dày dưới rõ ràng nên bị loại. Bởi vì loại cúp này cưỡng ép đẩy phần thịt ở bầu dưới lên trên, tuy có thể tạo ra khe ngực kinh ngạc, nhưng ép như vậy sẽ đẩy mỡ xung quanh vòng một ra ngoài, nhìn về mặt thị giác chính là 'mỡ thừa dưới cánh tay'."
Nghe Tô Ngu Hề nói, sắc mặt nhân viên bán hàng thay đổi hẳn. Cô cười gượng gạo: "Người đẹp, vậy cô nói xem cô muốn kiểu dáng thế nào? Ở đây chúng tôi cái gì cũng có!"
Trong lúc hai người đối thoại, xung quanh đã vây kín không ít phụ nữ, có cả các bà thím lẫn thiếu nữ. Một bà thím còn cầm chiếc nội y trên tay hỏi Tô Ngu Hề: "Người đẹp, cô xem giúp tôi, cái này có hợp với tôi không?"
Tô Ngu Hề nhìn bà thím đang mặc đồ đỏ phối xanh, rồi nhìn chiếc nội y trên tay bà ta: "Cái này tôi không thể đưa ra phán đoán. Muốn tìm được nội y phù hợp, trước hết phải hiểu rõ dáng ngực của mình. Để hiểu dáng ngực, cần phải có ba số liệu: số đo vòng ngực trên khi đứng thẳng, số đo vòng ngực khi cúi người 90 độ, và số đo vòng ngực khi cúi người 45 độ. Chỉ đo khi đứng thẳng là không đủ để làm căn cứ tham khảo. Tiếp theo là phải hiểu lồng ngực của mình có bị nhô ra trước hay không..."
Tô Ngu Hề nói đến đây, toàn bộ nhân viên trong cửa hàng đã đổi sắc mặt. Đây là đến mua đồ hay đến phá quán vậy?
Cô nhân viên phục vụ Trình Hiểu Vũ cố ý cắt ngang bài giảng của Tô Ngu Hề. Lần này cô ta không gọi "người đẹp" nữa, mà nhìn Tô Ngu Hề với ánh mắt đầy ác ý: "Cô gái, xin hỏi cô có đến để mua đồ không?"
Tô Ngu Hề nhìn nhân viên bán hàng với vẻ lạ lùng: "Tất nhiên là đến mua đồ rồi!"
Trình Hiểu Vũ đứng giữa đám đông, lúc này đã mồ hôi nhễ nhại. Biết thế thà mình cứ vào phòng thử đồ bày vẽ vài cái, mua hai bộ rồi đi cho xong. Lúc này không chỉ bị vây quanh, mà còn có không ít bà thím cầm nội y đến nhờ Tô Ngu Hề tư vấn.
Trình Hiểu Vũ chỉ còn cách chen ra khỏi đám đông, nói với nhân viên bán hàng: "Xin lỗi, xin lỗi, chúng tôi thật sự không phải đến..." Lời xin lỗi vừa nói được một nửa, Trình Hiểu Vũ sực nhớ ra điều gì đó, "Chết tiệt! Sao mình lại dùng giọng thật rồi!"
Nhận ra sai lầm, Trình Hiểu Vũ lập tức kéo Tô Ngu Hề chạy một mạch không dám ngoảnh đầu lại. Lúc này, thực ra chưa ai kịp nhận ra tại sao một mỹ nữ lại đột ngột dùng giọng đàn ông, nhưng việc Trình Hiểu Vũ kéo Tô Ngu Hề chạy khiến người khác hiểu lầm là đã xảy ra chuyện gì đó.
Thấy Trình Hiểu Vũ kéo Tô Ngu Hề chạy ra ngoài, dù không biết đã xảy ra chuyện gì, bà thím đỏ xanh vừa hỏi Tô Ngu Hề cũng mặc kệ tất cả mà chạy theo họ, đến chiếc nội y trên tay cũng chẳng buồn vứt đi.
Kết quả là chuyện này làm ầm ĩ cả lên.
Người Hoa làm gì cũng theo phong trào, thấy có người dẫn đầu thì người khác làm theo. Lập tức một đám phụ nữ đều cắm đầu chạy theo Trình Hiểu Vũ, Tô Ngu Hề và bà thím đỏ xanh ra ngoài cửa hàng, cản cũng không cản nổi. Một số người cầm nội y trên tay, vứt phắt đi rồi cũng chạy theo.
Ngay cả một vài nhân viên cửa hàng cũng bị cuốn vào đám đông chạy ra ngoài.
Thế nhưng, Trình Hiểu Vũ đang dẫn đầu chạy trốn lại cảm thấy hồn bay phách lạc, thậm chí có chút khó hiểu: Sao nhiều người chạy theo mình thế này? Chẳng lẽ thân phận Trình Hiểu Vũ của mình đã bị lộ rồi?
Vì thế, Trình Hiểu Vũ đang hoảng sợ lại càng kéo Tô Ngu Hề chạy nhanh hơn, chỉ sợ mình và Tô Ngu Hề bị vây kín. Nếu thật sự bị vây, thì ngày mai cả thế giới chắc chắn sẽ biết Trình Hiểu Vũ mặc đồ nữ đi dạo cửa hàng nội y!
Tuy nhiên, vấn đề không thể giải quyết bằng cách chạy trốn. Rất nhanh, người của cửa hàng "Dear One" nhận thấy chẳng có chuyện gì xảy ra cả, điều này khiến họ đinh ninh rằng hai người mẫu kia là đối thủ cạnh tranh cử đến để phá đám. Nhân viên cửa hàng tức giận báo cho bảo vệ, lúc này đã có không ít bảo vệ của trung tâm thương mại nghệ thuật K11 bắt đầu bao vây, chặn đường Trình Hiểu Vũ và Tô Ngu Hề.
Lúc này Trình Hiểu Vũ đang kéo Tô Ngu Hề chạy về phía cửa, định rời khỏi trung tâm K11 ngay lập tức. Thế nhưng gần đến cửa thì thấy hai nhân viên bảo vệ, một trong số đó cầm gậy cao su chỉ vào cậu: "Hai người đứng lại!"
Trình Hiểu Vũ tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng biết chắc chắn mình không được phép bị bắt. Cậu lập tức kéo Tô Ngu Hề quay đầu chạy về hướng ngược lại. May mắn là lúc này dòng người đang đông đúc nhất, hai nhân viên bảo vệ bị đám đông cản lại, không thể đuổi kịp họ.
Nhưng Trình Hiểu Vũ cũng nghe thấy đối phương nói vào bộ đàm: "Hai cô gái đó đang chạy về phía đại sảnh..."
Trình Hiểu Vũ và Tô Ngu Hề nắm tay nhau như đang vượt qua những khe nứt vụn vỡ, loạng choạng bước đi không mục đích. Nơi họ đi qua, mọi người lần lượt tránh đường cho hai mỹ nữ đang chạy, đồng thời ném những ánh mắt tò mò về phía họ. Phía sau, những bảo vệ mặc đồng phục xanh vẫn đang hét lớn: "Đứng lại!"
Trong đại sảnh, những chậu cây xanh được xếp thành hình cánh bướm trông xanh mướt dưới ánh đèn. Trên tầng hai, chú ngựa gỗ màu trắng có gắn ô che chậm rãi xoay tròn trong tiếng nhạc đồng dao. Những món đồ trang trí đủ màu sắc cùng dòng người qua lại hóa thành những con sóng, Trình Hiểu Vũ kéo Tô Ngu Hề len lỏi giữa dòng người đó.
Lúc này Trình Hiểu Vũ đã quên mất tại sao mình phải chạy trốn, chỉ cảm nhận được nhiệt độ nóng hổi truyền từ lòng bàn tay mềm mại của Tô Ngu Hề. Trong đầu cậu chỉ còn một khoảng trắng xóa tuyệt đẹp. Những ký ức đau thương, chuyện cũ tốt đẹp, cảnh tượng khóc lóc, hình ảnh mỉm cười, những kế hoạch cho tương lai và cả thứ âm nhạc cậu yêu thích nhất, tất cả đều biến mất.
Những trải nghiệm khó xử lúc này bỗng trở nên thú vị hơn bao giờ hết.
Họ để lại những dấu vết không rõ ràng trong dòng người cuồn cuộn chảy, rồi ngoảnh đầu nhìn lại những vết hằn sau lưng bị nhấn chìm bởi sự huyên náo vô tận.
Trình Hiểu Vũ cười thở hổn hển nói với Tô Ngu Hề: "Xin lỗi, anh diễn hỏng rồi."
Tô Ngu Hề nắm chặt tay Trình Hiểu Vũ, khẽ nói: "Là hai chúng ta diễn hỏng rồi."
Lúc này lại có bảo vệ chặn phía trước, Trình Hiểu Vũ kéo Tô Ngu Hề chạy về phía cầu thang. Ánh đèn huỳnh quang chói lòa chiếu sáng rực rỡ trên đỉnh đầu họ, những âm thanh hỗn tạp tựa như tiếng đàn lạc điệu.
Hai người nhanh chóng bước đi trên cầu thang, những vật trang trí rõ ràng dần trở thành những đường nét mơ hồ. Có người đứng từ xa xem kịch, có người quay video, có người chỉ trỏ, có người hỏi han sự tình. Tất cả những điều này sẽ trở thành những mảng màu sống động trong ký ức của Trình Hiểu Vũ và Tô Ngu Hề, cùng với những ngày tháng cũ dưới chân họ.
Đối với người khác, đây chỉ là một màn náo kịch không đáng nhắc đến, nhưng đối với người trong cuộc, trò chơi trốn tìm giữa ánh đèn rực rỡ này lại là một biến cố không thể nào quên.