Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3033 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 181

❊ ❊ ❊

Khoan đã...

Thi đại học xong... cứu hai người đuối nước rồi mất...

Sắc mặt Thu Tranh thay đổi: “Lão Mộc, ở Trái Đất, có phải anh tên là Lưu Dương không.”

Mộc Nhất Phàm sững sờ, quên cả đau buồn, ngơ ngác nhìn cô: “Sao cô biết? Chúng ta quen nhau à?”

Sao cô biết...

“Không, anh không quen tôi. Nhưng tôi biết anh!” Thu Tranh hơi kích động: “Anh không biết đâu, chuyện anh làm việc nghĩa lên báo đấy, tôi từng xem rồi.”

“Thật sao?”

“Thật! Nếu là giả thì sao tôi nói chính xác tên anh được.”

Trong mắt Mộc Nhất Phàm bỗng bùng lên tia sáng kinh người: “Vậy tin tức có nói về bố mẹ tôi không?”

Thu Tranh gật đầu lia lịa:

“Có nói có nói! Có phóng viên chuyên đến phỏng vấn, tôi từng xem video phỏng vấn rồi. Họ nói rất tự hào về anh, chính quyền còn tặng cờ thi đua, thưởng tiền. Hai người được anh cứu đặc biệt đến nhà anh cảm ơn, sau này quan hệ mấy nhà rất tốt, lễ tết họ đều đến thăm bố mẹ anh.”

Mộc Nhất Phàm nhìn Thu Tranh không chớp mắt một lúc lâu, khi chớp mắt, hốc mắt bỗng đỏ hoe, sợ mất mặt nên buộc phải quay đi chỗ khác.

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.”

Giọng nói hơi nghẹn ngào.

Trong lòng Thu Tranh cũng khó chịu, vỗ vai Mộc Nhất Phàm: “Anh yên tâm, họ cũng sẽ sống rất tốt. Phúc báo của anh, chắc chắn đều để lại cho họ rồi.”

Hôm đó Thu Tranh ngồi cùng Mộc Nhất Phàm rất lâu, trước khi chia tay, Thu Tranh hỏi anh ta: “Nếu sau này còn có chuyện như vậy, anh có cứu người nữa không?”

Người đàn ông mặc áo khoác bông đen, suy nghĩ rất lâu trong đêm lạnh, mới mở miệng:

“Tôi từng nghĩ rất nhiều lần, nhất định sẽ không cứu nữa. Nhưng thực tế, nếu chuyện như vậy thực sự xảy ra trước mắt tôi lần nữa, tôi không thể đoán trước được khoảnh khắc đó chi phối tôi sẽ là lương tri hay là nỗi sợ hãi.”

Đúng vậy, chỉ khi thực sự đối mặt, cơ thể mới cho mình câu trả lời.

“Lão Mộc, anh cứ sống thật tốt ở thế giới này đi, ít nhất bây giờ anh có thêm người đồng hương là tôi rồi này!”

Mộc Nhất Phàm cười: “Được.”

Anh ta nhìn đồng hương từ từ đi về phía bóng người đang đợi đón cô.

Thật tốt quá từ miệng đồng hương nghe được tin tức về người mình vương vấn nhất, biết được bố mẹ ở thế giới bên kia đang sống tốt.

Cục tức nghẹn trong n.g.ự.c dường như đã thông suốt hơn nhiều.

Có lẽ... như lời đồng hương nói, sau này, hãy sống thật tốt ở thế giới này.

Thu Tranh từ lúc quay người đi đã không ngừng rơi nước mắt. Những điều cô nói với Mộc Nhất Phàm, một nửa là giả.

Cô thực sự biết sự tích cứu người hi sinh của lão Mộc ở kiếp trước, tại sao qua lâu như vậy vẫn nhớ chính xác tên, bởi vì lúc đó cô đã tức giận rất lâu vì tin tức này.

Hai người được Mộc Nhất Phàm cứu đều là một nhà vô ơn bạc nghĩa (bạch nhãn lang).

Một người nói “lúc cứu con tôi thì vẫn còn sống, cứu con ông ấy thì chết, sao trách chúng tôi được? Chẳng phải nhà ông ấy phải chịu trách nhiệm sao.”

Một người nói “cũng đâu phải tôi cầu xin cậu ta cứu”.

Hai ông bà già chỉ muốn nhìn mặt người được con trai cứu, đối phương lại như nhìn thấy bệnh dịch hạch nói những lời khốn nạn như “ơn cứu mạng chúng tôi cũng rất biết ơn, nhưng không đến mức vì thế mà ăn vạ chúng tôi chứ?”.

Lúc đó Thu Tranh đã tức đến mức c.h.ử.i rủa hai nhà kia trên mạng một trận tơi bời.

Cô không ngờ mình lại gặp nhân vật chính trong tin tức theo cách này.

Đáng chết! Mắt mũi Thu Tranh đều cay xè, nước mắt tuôn rơi không ngừng, những kẻ không bằng cầm thú này, sao kẻ xuống địa ngục không phải là bọn họ.

Nhưng những lời này, cô không dám nói với Mộc Nhất Phàm.

Cô sợ nói ra lão Mộc càng không chấp nhận nổi.

Ôn Diên đợi bên xe đi tới, hắn cúi người, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ hoe của Thu Tranh một lúc lâu.

“Sao thế?”

Thu Tranh lắc đầu, nghẹn ngào không nói nên lời.

Sự đau lòng trong mắt người đàn ông ngày càng đậm theo nước mắt của cô, đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.

“Đừng khóc nữa, muốn gì anh cũng cho em được không?”

Thu Tranh nắm c.h.ặ.t lấy tay hắn.

“Ôn Diên.”

“Lão Mộc thực sự là một người tốt.”

Một lúc sau, Ôn Diên mới “ừ” một tiếng.

“Sau này chúng ta đối tốt với anh ấy một chút nhé, được không?”

Ôn Diên nhìn người đang khóc như mưa trước mặt, hơi ngẩn ra: “Chỉ thế thôi sao?”

Thu Tranh ngước đôi mắt nhòe lệ lên: “Chứ sao nữa?”

Cô không biết, cái điệu bộ dạo đầu vừa rồi của cô, thực sự rất giống muốn nói “nạp anh ta vào cửa được không”.

Ôn Diên thậm chí đã suy nghĩ đến khả năng đó rồi.

Nhưng cô chỉ nói muốn đối tốt với anh ta một chút còn nói là “chúng ta”. Ôn Diên thở phào nhẹ nhõm: “Được, chúng ta đối tốt với anh ta một chút. Không, tốt hơn nhiều chút.”

Chỉ cần anh ta không tranh vợ với hắn, Thu Tranh muốn hắn đối tốt với anh ta bao nhiêu Ôn Diên cũng không quan tâm.

Thu Tranh ngồi trong xe một lúc lâu, người đàn ông không nổ máy xe mà cứ từ từ đợi bên cạnh cô cho đến khi cảm xúc cô ổn định lại.

“Ôn Diên.”

“Hửm?”

Có lẽ do giọng cô nhỏ nhẹ, Ôn Diên lại ghé sát hơn chút nữa.

Thu Tranh nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc, nhẹ nhàng in môi mình lên đó, nhìn đôi mắt người đàn ông từ không thể tin nổi dần chuyển sang rạng rỡ.

Một năm trước khi Ôn Diên nói “anh yêu em”, Thu Tranh không đáp lại, cô nói cô cần suy nghĩ.

Sau đó cô vô tình nhắc đến chuyện hồi đi học, hễ ai tỏ tình là cô muốn tuyệt giao từ đó người đàn ông dù đối xử với cô tốt đến mấy cũng không nhắc đến chuyện thích nữa.

Nhưng Thu Tranh không nói, Ôn Diên đối với cô, ngay từ đầu đã khác biệt.

“Sau này, em cũng sẽ đối tốt với anh.” Cô nói.

Thu Tranh không còn suy nghĩ về độ tương thích gì đó nữa, độ tương thích một trăm phần trăm cũng có thể phản bội, độ tương thích 0 cũng có thể chung thủy.

Cô chỉ cần làm theo trái tim mình là được.

Tình yêu chẳng phải là như vậy sao? Thích thì cứ dũng cảm. Không thích nữa thì cô cũng có can đảm chia tay, cô cũng tin chắc mình có thể sống rất tốt sau khi chia tay.

Vậy là đủ rồi.

Pháo hoa bất chợt nổ ngoài cửa sổ xe che đi tiếng tim đập của Ôn Diên, thực ra hắn đã rất thỏa mãn rồi, dù chỉ duy trì hiện trạng hắn cũng đã rất mãn nguyện.

Nhưng bây giờ, trong mắt người yêu tràn ngập hình bóng của hắn.

Cô ấy nói sau này sẽ đối tốt với hắn.

“Tranh Tranh, em không biết đâu, em không biết thực ra em tốt đến nhường nào đâu.” Hắn thì thầm bên tai Thu Tranh.

Người yêu của hắn, vốn dĩ là người cực kỳ cực kỳ tốt.

Tương lai của họ cũng sẽ cứ thế tốt đẹp mãi.

(Hoàn chính văn)

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »