Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3252 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 68

❊ ❊ ❊

Dì La nghe xong, vừa yên tâm lại vừa không nỡ. Hỏi han mãi “chuyển đi đâu”: “một thân một mình phải biết tự chăm sóc bản thân”: “năng qua lại với hàng xóm láng giềng, bán anh em xa mua láng giềng gần”, vân vân.

Đợi Thu Tranh nói chuyện với dì La xong, quay lại phòng thì thấy Ôn Diên vẫn giữ nguyên tư thế bị cô đẩy ngã, nằm trên chiếc giường nhỏ của cô.

Thu Tranh hơi chột dạ.

“Không sao rồi, người đi rồi.”

Ôn Diên vẫn không nhúc nhích, đôi mắt u tối nhìn chằm chằm cô, đột nhiên mở miệng hỏi: “Tôi không đáng để em công khai đến thế sao?”

Thu Tranh bày ra vẻ mặt kinh ngạc “anh đang nói cái gì vậy”.

“Không phải...” Cô giải thích: “Chúng ta kết hôn theo hợp đồng, trọng điểm là ở hợp đồng. Đúng không? Chỉ cần không nói ra, thần không biết quỷ không hay, sau này anh kết hôn lần nữa, người ta vẫn tưởng là kết hôn lần đầu đấy.”

Người đàn ông tức quá hóa cười, đây chắc là suy nghĩ của chính cô chứ gì? Sau này kết hôn lại vẫn là lần đầu?

“Kết hôn rồi là kết hôn rồi, em đi đâu kết hôn lại thì cũng là lần hai thôi.”

“Không đúng.” Ôn Diên dường như nhận ra mình bị chọc tức đến mức nói sai: “em đừng có nghĩ...”

Kết hôn lại.

Lời này hình như hắn không có tư cách nói.

Càng nghĩ càng bực, trên ống tay áo còn dính bụi lúc nãy Thu Tranh chưa lau sạch, hắn ngay trước mặt cô quệt vào giường, quả nhiên chọc cho Thu Tranh vừa la oai oái vừa chạy tới kéo hắn dậy.

“Anh dậy mau.”

Thấy cô như vậy, Ôn Diên dường như mới nguôi giận đôi chút lại nhận ra hành động này ấu trĩ đến mức nào. Đúng là bị cô chọc cho hồ đồ rồi.

Thu Tranh phủi bụi mãi mới xong, thầm nghĩ lần sau về chắc chắn phải giặt rồi, trừng mắt lườm Ôn Diên một cái.

Thực ra, chủ yếu là ấn tượng về Thiên Nga Trắng quá sâu sắc, cứ cảm thấy dính dáng đến Ôn Diên là mình lại thành con cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.

Người này cứ cố chấp chuyện kết hôn lần đầu lần hai làm gì không biết.

Lần đầu không tốt sao?

Bên kia.

Phương Lâm nghiến răng đến mức sắp vỡ vụn.

Qua ống nhòm, anh ta có thể nhìn rõ hai người đang quấn quýt trên ghế sofa, thân hình người đàn ông che khuất người phụ nữ, nhưng cũng đủ để tưởng tượng ra nụ hôn đó mãnh liệt đến mức nào.

Muốn giếc hắn, giếc hắn! giếc hắn!

Không biết đã qua bao lâu, đối với anh ta như thể mấy năm ròng rã, hai người kia cuối cùng mới tách ra, người đàn ông vẫn luôn đứng ở vị trí che chắn kín kẽ cho người còn lại.

Phương Lâm không cử động, vẫn nhìn chằm chằm vào đó.

Tia hy vọng cuối cùng dường như cũng tan vỡ.

Quan hệ của họ là gì đã quá rõ ràng rồi.

Người đang trợn mắt nhìn trừng trừng, đâu còn vẻ hòa nhã như gió xuân thường ngày, cảm nhận được tin tức tố khát máu đang lan tràn không kiểm soát, Phương Lâm run rẩy lấy lọ t.h.u.ố.c từ trong túi ra, đổ hai viên nuốt chửng.

Dường như không có tác dụng, anh ta lại nuốt thêm hai viên nữa.

Tin tức tố có vẻ ổn hơn một chút, nhưng ý nghĩ kia dường như chưa từng ngưng nghỉ.

Đi chết đi, đi chết đi!

Hắn có tư cách gì ở bên cạnh Tranh Tranh? Có tư cách gì hôn cô ấy?

Thứ ch.ó má, mau biến đi.

Chỉ cần thứ ch.ó má này biến mất, Tranh Tranh của anh ta mới cần anh ta trở lại.

Cuối cùng cũng dọn xong.

Cốp xe thương vụ rất rộng, hoa cỏ đều chất hết vào được. Trông như thể chiếc xe này đặc biệt đến để chuyển đồ cho cô vậy.

“Ăn ở ngoài hay về nhà ăn?”

Lúc này hai người đã bình tĩnh trở lại.

Thu Tranh nghĩ ngợi: “Về nhà ăn đi.”

Cô không để ý sau khi mình nói câu “về nhà”, biểu cảm của Ôn Diên thay đổi trong nháy mắt.

Thu Tranh vẫn kiên quyết lái chiếc xe nhỏ màu xanh của mình, Ôn Diên lái chiếc xe thương vụ theo sau cô.

Vốn dĩ vẫn bình thường, giữa đường đi qua một ngã tư đèn xanh đèn đỏ, phía sau đột nhiên vang lên tiếng va chạm lớn, Thu Tranh nhìn qua kính chiếu hậu, xe của Ôn Diên dừng lại không di chuyển, hình như hắn bị tông.

Sao đi theo xe mà cũng xảy ra chuyện được? Cô thề sẽ không bao giờ ngồi xe Ôn Diên lái nữa. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng cô vẫn vội vàng đỗ xe vào lề đường.

Xe của Ôn Diên bị đâm vào đuôi.

Xe sau đi khá nhanh, đâm mạnh khiến người hắn chúi về phía trước, nhưng chất lượng xe tốt nên người không sao, hắn theo bản năng nhìn về phía đám hoa cỏ phía sau đã đổ rạp một mảng.

Người đàn ông bất giác nhíu mày.

Hắn không xuống xe ngay mà gọi điện thoại cho trợ lý trước.

Ôn Diên không có thời gian xử lý mấy việc này.

Cốc cốc cốc.

Có người gõ cửa kính xe, Ôn Diên liếc nhìn là một người đàn ông trẻ tuổi. Tay cầm điện thoại của hắn không động đậy, bình thản nói tình hình với trợ lý xong, cúp máy rồi mới hạ cửa kính xuống.

“Thưa anh, đây là lỗi hoàn toàn do tôi, chúng ta có thể...”

“Có chuyện gì thì nói với luật sư của tôi.” Ôn Diên mất kiên nhẫn ngắt lời, ánh mắt lại liếc thấy bóng dáng đang đi tới, vẻ mặt lạnh lùng theo bản năng dịu đi đôi chút, mở cửa xe bước xuống.

Thực ra Thu Tranh nhìn thấy bóng dáng Phương Lâm là muốn quay đầu bỏ chạy ngay lập tức.

Khổ nỗi Ôn Diên đã nhìn thấy rồi, chạm mắt nhau, chạy có vẻ cũng không ổn, cô chỉ đành c.ắ.n răng đi tới.

“Không sao chứ?” Cô hỏi Ôn Diên.

“Ừ. Chỉ là hoa của em vỡ mất hai chậu, đừng lo, tôi sẽ bảo người trồng lại.”

“Cái đó...”

“Tranh Tranh.” Giọng Phương Lâm cắt ngang cuộc đối thoại của hai người, biểu cảm Thu Tranh cứng lại.

Nói thật, khoảnh khắc nhìn thấy Phương Lâm, cô suýt nữa thì nghĩ người này cố ý.

Nhưng Phương Lâm trong ký ức của cô không phải người làm ra chuyện như vậy. Thu Tranh nhìn sang, anh ta có vẻ bị thương nặng hơn, trên đầu còn có vệt máu chảy xuống.

“Đã làm vỡ chậu hoa của em thì anh phải đền mới đúng.” Phương Lâm dường như không cảm nhận được vết thương của mình, vẫn tiếp tục nói.

Còn Ôn Diên, ngay từ khoảnh khắc anh ta gọi “Tranh Tranh”, đôi mắt đã nheo lại đầy nguy hiểm.

Trực giác của Alpha cho hắn cảm nhận được sự thù địch của đối phương đối với mình.

Sự thù địch nảy sinh vì Thu Tranh.

Nhưng thái độ không muốn để ý của Thu Tranh rất rõ ràng nên Ôn Diên không cho anh ta cơ hội nói thêm.

“Phải bồi thường bao nhiêu, luật sư của tôi sẽ tính toán với anh.” Hắn lạnh lùng lên tiếng: “Vợ chồng chúng tôi còn có việc, không tiếp chuyện được.”

Nói xong, hắn nắm lấy tay Thu Tranh.

Hơi lạnh, hắn nắm c.h.ặ.t hơn một chút.

“Đi thôi.” hắn nói: “ngồi xe của em.”

Thu Tranh liếc nhìn chỗ hai xe va chạm.

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »