Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3354 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Theo thỏa thuận thì lẽ ra cô đến nơi rồi sẽ gọi cho hắn.

Nhưng lúc này Thu Tranh lại chọn cách nhắn tin.

Ôn Diên gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ nhát gan không dám gọi điện thoại của cô.

“Vẫn đang họp.” Hắn trả lời.

“Khoảng bao giờ thì xong?”

“Mười giờ rưỡi.” Ôn Diên tính toán thời gian cô có thể đến nơi.

Thu Tranh thở phào nhẹ nhõm, thậm chí còn thấy mình có lý hơn một chút, nhìn xem, mình có đến thì cũng phải đợi thôi.

Cũng sàn sàn nhau cả.

Thế là cô vừa vội vàng ra cửa vừa trả lời: “Anh họp quan trọng hơn, không cần vội đâu, cứ từ từ mà họp. Tôi đi dạo quanh đây đợi anh.”

Ôn Diên ngả người ra sau ghế giám đốc, một tay chống cằm, chăm chú nhìn dòng chữ trước mặt. Rõ ràng chỉ là chữ viết nhưng hắn gần như đã hình dung ra dáng vẻ luống cuống cố tỏ ra bình tĩnh của đối phương.

Có chút buồn cười.

Lúc hai người đến bệnh viện thì thời gian cũng không còn sớm nữa. Vừa xuống xe, ông nội Ôn nhắn tin hỏi tình hình.

Nhìn thấy tin nhắn, Thu Tranh chạy chậm vài bước đuổi theo Ôn Diên đang đi phía trước, đứng sau lưng hắn rồi giơ điện thoại lên định chụp ảnh selfie.

Tuy nhiên ngay khoảnh khắc cô chuẩn bị ấn nút chụp, Ôn Diên cũng quay đầu lại, bóng lưng trong màn hình bỗng chốc biến thành chính diện.

Tay Thu Tranh cứng đờ giữa không trung, chụp cũng không được mà không chụp cũng không xong.

“Tôi... tôi chỉ muốn báo cáo với ông nội thôi.”

Sắc mặt Ôn Diên không rõ vui buồn, trông có vẻ không hứng thú cũng chẳng kiên nhẫn với mấy trò ấu trĩ này. Thu Tranh đang định bỏ điện thoại xuống thì thấy hắn xoay hẳn người lại, đối diện với ống kính của cô.

“Chụp đi.”

Dễ nói chuyện thế sao?

Thu Tranh không chần chừ, tách một cái là xong, xấu đẹp không quan trọng, miễn sao có cô, Ôn Diên và bệnh viện cùng xuất hiện trong khung hình là được.

Chụp xong, cô cúi đầu gửi cho ông nội Ôn, lúc chụp thì không cảm thấy gì nhưng giờ nhìn kỹ lại bức ảnh, ơ kìa, có phải Ôn Diên đang cười không nhỉ?

Nụ cười không rõ ràng, thậm chí có phần hơi gượng gạo nhưng khóe miệng quả thực có nhếch lên một đường cong nhàn nhạt.

Thú vị thật đấy, nhìn thì tưởng không hứng thú với việc chụp ảnh, không ngờ còn biết phối hợp cười với ống kính cơ đấy.

Thu Tranh lén nhìn hắn một cái, bắt gặp ngay ánh mắt hắn nhìn lại, cười cái con khỉ ấy, căn bản chẳng có gì cả.

Cô tắt điện thoại bỏ vào túi.

Nhưng vẻ mặt Ôn Diên vẫn kỳ quặc, Thu Tranh để ý thấy hắn thỉnh thoảng lại nhìn mình, nói chính xác hơn là nhìn vào chiếc điện thoại cô đã cất đi.

Thu Tranh ngẫm nghĩ kỹ lại, người này lắm quy tắc như vậy, có phải là không vui không nhỉ? Nghĩ vậy, cô vội vàng nghiêm túc lấy điện thoại ra ngay trước mặt Ôn Diên.

Xóa bức ảnh vừa rồi.

Vào thùng rác, xóa vĩnh viễn.

Xóa luôn cả lịch sử trò chuyện với ông nội Ôn.

Rồi cô giơ điện thoại lên cho Ôn Diên xem: “Anh yên tâm, tôi không giữ lại đâu, thật sự chỉ để cho ông nội Ôn xem thôi.”

Nhưng Ôn Diên trông chẳng có vẻ gì là vui vẻ cả, sắc mặt ngược lại càng trầm xuống, tiếng thở nặng nề trong thoáng chốc dường như là dấu hiệu của việc tức giận không hề nhẹ.

May mà lãnh đạo bệnh viện đã ra đón tiếp.

“Thiếu gia Ôn, thiếu phu nhân, hai người đến rồi.”

Ôn Diên quay đầu đi, không nhìn cô nữa.

Thu Tranh có chút khó hiểu nhưng cũng đã quen với tính khí thất thường của hắn rồi, điện thoại báo có tiền chuyển vào là tiền tiêu vặt ông nội Ôn gửi.

Vài vạn tệ đối với ông nội Ôn mà nói thì chẳng đáng là bao, nhưng đây cũng coi như sự ngầm hiểu giữa họ, nhiều quá thì Thu Tranh có gánh nặng tâm lý, thỉnh thoảng nhận chút tiền nhỏ này cô coi như nhận tiền lì xì.

Tâm trạng cô khá tốt bước theo sau.

Vì đến bệnh viện tư nhân của gia đình nên dù đến muộn nhưng không cần xếp hàng, không cần chạy ngược chạy xuôi, một đường thông suốt, tất cả mọi người đều trong tư thế sẵn sàng phục vụ nên mọi việc diễn ra vô cùng suôn sẻ.

Thu Tranh cũng chỉ đóng vai trò người đi cùng.

Lúc lấy máu xong, y tá vừa rút kim vừa dặn: “Thiếu gia, cần ấn vào chỗ này một lúc ạ.”

Ôn Diên tự mình làm lấy.

Thấy hắn tự làm, y tá sắp xếp lại ống lấy máu rồi đẩy xe đi ra ngoài, Thu Tranh liếc nhìn Ôn Diên đang ấn bông vào chỗ lấy máu để cầm máu.

Chiếc áo vest của người đàn ông để một bên, tay áo sơ mi bên lấy máu được xắn lên, cánh tay rắn chắc lờ mờ lộ ra những đường gân xanh.

Thu Tranh nghĩ đến mấy ống máu vừa bị rút ra, do dự một chút rồi vẫn mở miệng: “Sáng nay anh chưa ăn gì đúng không? Có đói không?”

Cô vừa nói vừa lấy từ trong túi xách nhỏ ra một túi bánh mì, vì phải khám khi bụng rỗng nên sáng nay không được ăn.

Kể ra Thu Tranh thấy mình cũng có một phần trách nhiệm, nếu không phải cô đến muộn thì Ôn Diên cũng đâu đến nỗi giờ này vẫn chưa được ăn gì.

Nên lúc ra cửa ngoài cái bánh đang ngậm trong miệng, cô còn cố ý mang thêm một túi cho Ôn Diên.

“Nếu anh đói thì có thể ăn trước...”

Lời cô chưa nói hết thì cửa phòng lại mở ra, Thu Tranh quay đầu nhìn lại thì thấy mấy người bưng khay thức ăn đi vào một cách chỉnh tề.

“Thiếu gia, chúng tôi đã chuẩn bị bữa ăn dinh dưỡng đơn giản cho ngài.”

Nói rồi họ đặt khay thức ăn lên chiếc bàn bên cạnh.

Thu Tranh: “...”

Cô ngượng đến mức ngón chân co lại muốn đào hố chui xuống đất, đúng là làm trò cười cho thiên hạ mà, đúng kiểu lương ba cọc ba đồng đi lo cho người thu nhập tiền tỷ.

Thậm chí vị này còn phải thêm mấy số 0 nữa.

Xấu hổ trong giây lát, Thu Tranh lập tức tiếp lời mình vừa nói dở: “Đúng đúng đúng, ý tôi định nói cũng là cái này, có thể ăn chút gì đó lót dạ trước. Nhìn xem chẳng phải người ta mang đến cho anh rồi sao?”

Nói rồi cô mở túi bánh mì của mình ra, bẻ một miếng bỏ vào miệng: “Vừa khéo sáng nay tôi cũng chưa ăn, đang định ăn đây.”

Nắp đậy khay thức ăn đã được mở ra, Thu Tranh cũng liếc nhìn, chủ yếu là cháo, điểm tâm và món ăn kèm, rõ ràng không phải bữa chính nhưng món nào cũng được bày biện rất tinh tế.

Sao cái bánh mì của cô bỗng nhiên chẳng còn thơm ngon nữa thế này?

“Không phải cho tôi sao?” Giọng người đàn ông bên cạnh vang lên.

Thu Tranh cứng miệng: “Cho anh cái gì chứ, cái này là tôi tự ăn mà, tôi thích ăn cái này nhất đấy.”

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »