Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3366 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

Từ Thành ngẩn người, lập tức gào lên với những người khác trong văn phòng: “chết tiệt, ai gửi tin nhắn vậy? Tôi đã bảo không ai được xen vào rồi cơ mà?”

Ôn Diên nhíu mày, biết ngay là tên này chẳng trông cậy được gì.

“Vô dụng.”

Vừa nói dứt lời hắn đã cúp máy, sải bước đi vào trong, tốc độ nhanh như thể chân có gắn động cơ.

Thu Tranh vốn đang vắt óc suy nghĩ xem tràng giang đại hải vừa rồi của Ôn Diên rốt cuộc là có ý gì? Người kiệm lời như vàng như hắn chắc hẳn đang muốn truyền đạt điều gì đó nhỉ?

Thôi bỏ đi, nghĩ không ra thì cứ tiếp tục ăn.

Lúc điện thoại báo có tin nhắn cô cũng không vội, dù sao người biết số điện thoại của cô rất ít, bình thường tin nhắn gửi đến không phải rác thì cũng là thông báo nợ cước.

Cô thong thả lau miệng xong mới định xem thử.

Màn hình còn chưa mở khóa, cô chỉ kịp nhìn thấy số gửi đến ở phía trên là của Cục Quản lý Gen, nội dung còn chưa kịp đọc kỹ thì một bàn tay từ bên cạnh thò ra giật lấy điện thoại của cô.

Thu Tranh giật mình quay lại là Ôn Diên với vẻ mặt khó đoán.

Người đàn ông liếc nhìn chiếc điện thoại vừa bị mình lấy đi rồi mới nhìn sang Thu Tranh. Hắn có vẻ đi rất gấp, Thu Tranh nhận ra hơi thở rối loạn của hắn.

Đặc biệt là ánh mắt hắn nhìn cô, người vốn luôn bình tĩnh tự chủ giờ đây trong mắt như có sóng ngầm cuộn trào khiến người ta cảm nhận được sự bất ổn cực độ ẩn dưới vẻ ngoài bình lặng ấy.

“Sao thế?”

Tập đoàn WK sắp phá sản à?

Thu Tranh bị ánh mắt của hắn dọa sợ cũng định đứng dậy khỏi ghế.

Ôn Diên ấn một tay lên vai cô, không cho cô đứng dậy.

“Điện thoại tôi hết pin rồi còn chút việc chưa nói xong, mượn điện thoại em dùng một chút.”

À, Thu Tranh không nghĩ nhiều: “Vậy để tôi mở khóa cho anh.”

Tay cô đã đưa ra rồi nhưng đối phương chẳng có phản ứng gì.

Thu Tranh mắt to trừng mắt nhỏ với hắn một lúc, dường như hiểu ra ý hắn: “Mật khẩu là sáu số 0.”

Không biết tại sao sau khi cô nói câu này, biểu cảm của Ôn Diên càng tệ hơn như thể cô vừa chạm vào bãi mìn nào đó của hắn vậy.

Sao thế? Sao thế? Chọc giận hắn chỗ nào? Số 0 à? Sáu số 0 thì làm sao?

Dễ nhớ biết bao nhiêu!

Nhưng cuối cùng người đàn ông cũng chỉ gật đầu cứng nhắc: “Cảm ơn.”

Nói xong lại bỏ đi.

Thu Tranh tiếp tục ngồi tại chỗ.

Ban đầu chỉ là mượn điện thoại thôi, cô cũng chẳng thấy có vấn đề gì, nhưng thời gian càng trôi qua, nỗi bất an trong lòng cô càng lớn, người cũng bắt đầu suy nghĩ lung tung.

Ôn Diên chỉ gọi điện thoại thôi, chắc sẽ không xem trộm điện thoại của cô đâu nhỉ?

Không đâu, không đâu, người như hắn chắc vẫn phải có chút ý thức công cộng chứ.

Nhưng nhỡ hắn có việc đặc biệt cần tìm kiếm thông tin thì sao?

Thu Tranh nhanh ch.óng nhớ lại lịch sử tìm kiếm của mình, mặt mũi lập tức tái mét, không được không được, tuyệt đối không thể để hắn nhìn thấy.

Còn nữa, chắc hắn cũng sẽ không xem album ảnh của cô đâu nhỉ?

Chắc là không đâu, người đàng hoàng ai rảnh rỗi đi lục lọi cái đó của người khác.

Nhưng nhỡ hắn vô tình bấm vào thì sao? Trong album còn có bộ truyện tranh Khang Nhã gửi cho cô hôm qua, cô đã lưu lại rồi. Còn về nội dung...

Trời ơi, Thu Tranh ngồi không yên nữa rồi.

Để chiếc điện thoại không khóa màn hình vào tay người khác thì khác gì giao nộp sinh mệnh cho người ta nắm giữ? Đầu có thể rơi, máu có thể chảy, nhưng sự trong sạch thì phải giữ!

Cô lập tức đứng dậy đi về phía Ôn Diên.

Ở đó có một khu vực nghỉ ngơi, cô đi tới rồi lén lút nấp ở góc tường nghe ngóng. Không nghe thấy tiếng Ôn Diên nói chuyện.

Không phải hắn đang gọi điện thoại sao?

Sao lại không có tiếng?

Không lẽ đang xem điện thoại của cô thật?

Cô rón rén thò đầu ra nhìn, đập ngay vào mắt là bóng người cách đó không xa.

Ôn Diên đang dựa vào tường, ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên mặt hắn tạo nên vài phần mập mờ. Khuôn mặt ấy không lạnh lùng như thường ngày nhưng lại ẩn chứa cảm xúc càng khó nắm bắt hơn.

Ánh mắt người đàn ông nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó nhưng lại như chẳng nhìn vào đâu cả, suy nghĩ trong mắt không biết đã trôi về phương nào.

Trên tay hắn cầm chính là điện thoại của Thu Tranh.

Thu Tranh không dám nhìn lâu, vội rụt đầu lại. Cũng không gọi điện thoại nữa, vậy còn cầm điện thoại của cô làm gì?

Cô đợi một lúc lại thò đầu ra khỏi tường, lần này tầm nhìn trước mặt bị một bức tường người chắn mất, Thu Tranh ngẩng đầu lên thì chạm phải một đôi mắt u tối.

Ôn Diên một tay chống nghiêng lên tường, đang cúi đầu nhìn cô, bóng dáng cao lớn che khuất hoàn toàn ánh sáng trước mặt.

Bị bắt quả tang rồi!

Thu Tranh hơi sợ, chủ yếu là sợ hắn nghĩ cô đang nghe lén bí mật kinh doanh.

“Tôi không phải đến nghe lén đâu, tôi chỉ là...”

Ôn Diên nhìn theo tầm mắt cô, liếc qua chiếc điện thoại trên tay.

“Xa nhau mười phút cũng không được sao. Điện thoại quan trọng với em gớm nhỉ.” Nụ cười của người đàn ông mang theo chút chế giễu: “Cho điện thoại ghép đôi với em thử xem, độ tương thích chắc cũng không phải là 0 đâu.”

Hả?

Thu Tranh thắc mắc, ghép đôi cái gì? 0 cái gì?

Nhưng Ôn Diên không nói nữa, trả điện thoại lại cho cô.

Họ quay lại chỗ ngồi, lần này Ôn Diên không động đũa nữa, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm Thu Tranh.

Ngay cả ly rượu vang trước mặt hắn, lần đầu tiên Thu Tranh thấy hắn uống cạn sạch.

Thu Tranh cảm thấy thấp thỏm không yên.

Cô có thể nhận ra trạng thái của người đàn ông dường như không ổn lắm.

Lúc ra về, nhân viên phục vụ tiễn họ nói một câu: “Đi đường cẩn thận ạ.”

Thu Tranh chỉ mỉm cười đáp lại, bên cạnh liền truyền đến giọng nói âm trầm lạnh lẽo: “Em thích cậu ta à?”

“Hả?”

“Biết đâu hai người cũng không phải là 0 đâu.”

“Hả?” Thu Tranh hoàn toàn không hiểu gì cả.

Nhưng Ôn Diên lại im lặng, cứ thế đi theo sau lưng Thu Tranh suốt cả quãng đường, Thu Tranh chỉ cảm thấy sau lưng mình cứ lạnh toát như thể bị ma ám vậy.

Mãi cho đến khi họ về đến phòng, người đàn ông cuối cùng mới tiến lên dùng thẻ phòng mở cửa.

Không mở được.

Thử lại lần nữa, vẫn không mở được.

Thu Tranh đứng nhìn bên cạnh, tuy người đàn ông trước mặt trông có vẻ rất bình tĩnh, không khác gì thường ngày nhưng cô cứ có cảm giác, nếu không mở được nữa thì giây tiếp theo người này sẽ nổ tung mất.

Cô vội vàng tiến lên nhận lấy thẻ phòng.

“Để tôi thử xem.”

Cô chỉ đặt nhẹ lên: “tít” một tiếng, cửa mở.

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »