Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3309 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Ôn Diên nhìn người nào đó đang vắt óc tìm lời bắt chuyện với người lạ, hắn thừa biết khả năng giao tiếp của cô với người lạ bằng không.

Cô vừa nói vừa di chuyển về phía xe tuần tra, cuối cùng bỏ lại một câu “Xe của các anh thú vị thật đấy” rồi lẳng lặng leo lên ngồi.

“Ngồi cũng thoải mái lắm.” Cô cười giả lả che giấu sự gượng gạo, bộ dáng như muốn ăn vạ trên xe luôn rồi.

Hóa ra là đi bộ mệt rồi, đúng là cô nàng kiêu kỳ. Ôn Diên vừa nghĩ vậy vừa cảm thấy buồn cười. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, hắn chẳng thể cười nổi nữa.

Xe tuần tra thiết kế rất nhỏ gọn, sau khi Thu Tranh ngồi lên, khoảng cách giữa cô và người nhân viên an ninh ở ghế lái dường như sát sạt vào nhau.

Cô dường như chẳng hề ý thức được rằng mình là một Omega mà đối với một Alpha thì...

“Thiếu phu nhân, cô muốn ngồi xe này về biệt thự sao?”

Cuối cùng cũng có người hiểu ý cô! Thu Tranh gật đầu lia lịa: “Đúng vậy.” Dù sao Ôn Diên thích đi bộ thì cứ để anh ta tự đi, cô thì chịu thôi không đi nổi nữa.

“Xuống xe.”

Thu Tranh nghe thấy Ôn Diên ra lệnh một câu cộc lốc, cô vừa định mở miệng kháng nghị thì thấy người ở ghế lái đã nhanh ch.óng nhảy xuống. Ngay sau đó, Ôn Diên thế chỗ vào vị trí lái.

Ồ, hóa ra không phải nói mình à? Thế thì cô càng ngồi yên tâm hơn.

Chẳng hiểu sao khi Ôn Diên vừa ngồi vào, không gian trong xe bỗng trở nên chật chội hơn hẳn, Thu Tranh phải nhích người sang bên cạnh một chút.

“Giờ thì biết tránh rồi, ban nãy không phải sáp lại gần lắm sao?” Giọng nói của Ôn Diên vang lên, ngữ điệu có chút kỳ quái.

Câu này nếu Thu Tranh viết vào tiểu thuyết thì chắc chắn là biểu hiện của sự ghen tuông.

Tuy nhiên khi cô nhìn sang thì chỉ thấy gương mặt Ôn Diên vẫn bình thản như nước, cứ như câu nói vừa rồi chỉ là buột miệng nói chơi. Hắn điềm nhiên sờ vô lăng lại kiểm tra vị trí chân phanh như đang làm quen với chiếc xe.

Sự chú ý của Thu Tranh lập tức bị dáng vẻ lần đầu lái loại xe này của hắn thu hút.

“Anh có biết lái cái này không đấy?” Cô có chút không yên tâm: “Hay là anh cứ để người ta chuyên nghiệp...”

Lời còn chưa dứt, Ôn Diên đã phóng xe đi, Thu Tranh theo quán tính ngả người về phía hắn, vội vàng túm c.h.ặ.t lấy cánh tay hắn.

Hắn cố ý đúng không!

Cô ngẩng đầu nhìn lên, một tay Ôn Diên đang vững vàng làm điểm tựa cho cô, tay kia cầm vô lăng, trên mặt dường như thoáng qua nét cười nhưng chỉ trong chớp mắt đã biến mất.

Thôi bỏ đi, Thu Tranh ngồi lại ngay ngắn, coi như mình hoa mắt vậy.

Ôn Diên không quay về theo đường cũ, hắn thông thạo địa hình nơi này nên đã chọn một con đường khác có thể ngắm cảnh.

Thu Tranh trông có vẻ rất vui.

Gió thổi vi vu, ch.óp mũi Ôn Diên thoang thoảng mùi hương thanh mát. Không phải mùi tin tức tố mà dường như là hơi thở nguyên sơ nhất khiến dây thần kinh đang căng thẳng của người ta bất giác thả lỏng.

Hắn lại nhớ đến mấy bài hướng dẫn du lịch mà Thu Tranh đã xem.

Cô lưu lại nhiều địa điểm như vậy, không biết là muốn đi đâu nhất.

Cuối cùng cũng về đến biệt thự, Thu Tranh đi vào trước, vừa vào cửa đã thấy một bóng người lạ trong phòng khách.

Nhìn từ phía sau là một người phụ nữ, mặc quần da bó sát, áo khoác da ngắn, chân đi bốt Martin, chỉ nhìn bóng lưng đã thấy toát lên vẻ anh khí ngời ngời.

Nhà có khách sao?

Thu Tranh vừa nghĩ tới đó thì người phụ nữ kia đã quay đầu lại, khi nhìn rõ khuôn mặt đối phương, Thu Tranh trong khoảnh khắc đó thậm chí còn bị vẻ đẹp ấy làm cho ngạt thở.

Người phụ nữ mang vẻ đẹp rực rỡ, sang trọng và đầy phóng khoáng, dù không trang điểm đậm kiểu môi đỏ rực lửa nhưng vẫn toát lên khí trường mạnh mẽ đến lạ kỳ.

Chị gái xinh đẹp quá đi mất.

Trong lúc Thu Tranh còn đang ngẩn ngơ thì người phụ nữ đã mỉm cười bước tới: “Là Tranh Tranh đúng không? Chị nghe ông nội nhắc đến em rồi. Chị là Ôn Lâm, con gái của chú hai Ôn Diên.”

Giới thiệu vô cùng rõ ràng rành mạch.

Không biết có phải do dữ liệu lớn hay không mà mạng xã hội của Thu Tranh cũng hay đẩy tin tức về giới hào môn, nhờ đó cô quả thực có biết đến vị tiểu thư Ôn Lâm này của nhà họ Ôn.

Hình như trước đây cô ấy ở nước ngoài, đây là lần đầu tiên cô gặp mặt.

Thu Tranh có chút căng thẳng, lập tức nắm lấy bàn tay đang đưa ra của Ôn Lâm: “Chào chị.”

Dáng vẻ đó khiến nụ cười của Ôn Lâm càng thêm sâu: “Ông nội chẳng phải bảo hai đứa đi dạo sao? Sao có mỗi mình em về thế này?”

Thu Tranh thật thà trả lời: “Anh ấy đang ở phía sau nghe điện thoại công ty ạ.”

“Em xem kìa, chỉ biết có công việc.”

Ôn Lâm vẫn chưa buông tay cô ra, thậm chí còn khoác vai cô, tỏ vẻ cực kỳ thân thiết mà phàn nàn:

“Ôn Diên đúng là may mắn thật đấy, nếu không phải do phân phối thì làm sao nó cưới được vợ chứ.”

Thu Tranh cười gượng gạo, người ta là người trong nhà với nhau, cô đương nhiên không thể hùa theo mấy lời hạ thấp chồng mình như vậy được: “Đâu có, Ôn Diên tốt lắm ạ.”

Cô ngoan ngoãn để Ôn Lâm nắm tay, bị khoác vai cũng không phản kháng, toàn thân toát lên vẻ ngây thơ thuần khiết, đúng là vừa nhát gan lại vừa to gan.

Ôn Lâm cười càng thêm sảng khoái, không nhịn được mà ôm chầm lấy Thu Tranh vào lòng: “Tranh Tranh, em thật sự đáng yêu quá đi!”

Sức chịu đựng của Thu Tranh đối với phụ nữ vốn cao hơn đàn ông.

Cộng thêm việc đây cũng được coi là họ hàng, lúc này đầu cô bị vùi vào trước n.g.ự.c Ôn Lâm, tuy có chút luống cuống nhưng cô không hề giãy giụa kịch liệt, ngược lại còn bị ép buộc phải cảm nhận một chút.

Thật sự là... vừa lớn, vừa mềm.

Dáng người chị gái này đẹp thật đấy.

Thu Tranh đang mơ màng thì tay đột nhiên bị ai đó túm lấy, giây tiếp theo cả người bị kéo lùi lại hai bước cho đến khi lưng va vào một l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc.

“Ôn Lâm, thu cái mùi trên người cô lại ngay.”

Giọng nói chứa đầy nộ khí vang lên từ phía trên đỉnh đầu, nghe mà lạnh cả sống lưng.

Vẻ mặt Ôn Lâm lại tỏ ra chẳng hề hấn gì: “Em chỉ nói chuyện với Tranh Tranh vài câu thì làm sao?”

“Cô nên gọi là chị dâu.”

“Anh cứ tổ chức đám cưới đi rồi hẵng bảo em gọi là chị dâu.”

“Có tổ chức hay không thì đây cũng là chị dâu của cô. Không phải người để cô tùy tiện câu dẫn, tôi không quan tâm cô ở bên ngoài thế nào nhưng với cô ấy thì cô tôn trọng một chút.”

Câu... câu dẫn?

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »