Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3315 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Hắn chỉ cảm thấy, có lẽ trợ lý nói đúng, chính sự lạnh lùng ban đầu của hắn đã khiến Thu Tranh học cách che giấu. Nhưng vừa rồi nói những lời đó vẫn có chút bốc đồng.

Chẳng phải hắn đang nói rằng cho phép đối phương có suy nghĩ không an phận với mình sao.

Vậy sau đó thì sao? Sau này nếu cô ấy thực sự bám lấy hắn, yêu hắn đến mức không thể kiềm chế, không có hắn thì không sống nổi, hắn có thể đáp lại điều gì?

Nhưng Ôn Diên buộc phải thừa nhận, trước đây hắn không hề biết rằng tặng quà thực ra là một việc... khiến người ta vui vẻ đến thế.

Từ lúc lên kế hoạch, đến lúc chọn lựa, đến thời gian chờ đợi để tặng cô và tưởng tượng vô số lần về biểu cảm của cô khi nhận quà sau đó đến khi nhìn thấy món quà được cô sử dụng.

Mỗi một công đoạn đều mang lại niềm vui, cảm xúc này đã vượt xa giá trị của bản thân món quà.

Nhưng Thu Tranh đã từ chối.

Sự từ chối dứt khoát đó khiến Ôn Diên không kìm được mà bắt đầu suy nghĩ, cô từ chối món quà hay là từ chối món quà do hắn tặng.

Vô lý, không có lý nào lại như vậy. Ánh mắt người phụ nữ quá trong trẻo, trong trẻo đến mức không nhìn thấy chút dấu vết kiềm chế nào.

Giống như thực sự chỉ có mình hắn là bị ảnh hưởng vậy.

Cuối cùng đi đến chỗ không người, điện thoại đã reo lần thứ hai, Ôn Diên khẽ thở hắt ra một hơi rồi mới bắt máy.

Người gọi cho hắn là người bạn quen biết ở Cục Quản lý Gen, vừa bắt máy đã nghe thấy giọng nói vô cùng kích động của người bạn.

“Ôn Diên! Tôi phải nói với cậu chuyện này, phát hiện trọng đại, cậu chắc chắn sẽ không tin đâu!”

Ôn Diên không hề bị khơi dậy chút tò mò nào, hắn vẫn đang nghĩ lát nữa quay lại sẽ nghe câu trả lời của Thu Tranh hay là nói với cô những lời ban nãy không tính trước khi cô trả lời, miệng thì ậm ừ một tiếng lơ đãng.

Đối phương cũng đã quen với cái thái độ chết tiệt này của hắn, tự mình nói tiếp: “Độ tương thích của Thu Tranh có chút vấn đề.”

Vẻ mặt Ôn Diên cuối cùng cũng có sự thay đổi.

“Cái gì?”

Người đàn ông ở đầu dây bên kia vừa thao tác dữ liệu trên máy tính vừa kích động nói:

“Độ tương thích của hai người chẳng phải là một trăm phần trăm sao? Dùng cô ấy ghép đôi với cậu, độ tương thích đúng là một trăm phần trăm. Nhưng ngược lại dùng cậu ghép đôi với cô ấy, cậu đoán xem thế nào? 0, độ tương thích là 0.”

Ôn Diên rơi vào trầm mặc hồi lâu.

Hắn dường như mất một lúc để hiểu đoạn này, khi mở miệng lần nữa, giọng nói vốn bình tĩnh tự chủ lại mang theo vài phần châm chọc:

“Nếu hệ thống của Cục Quản lý các cậu đã lão hóa đến mức này rồi thì tôi có thể bỏ tiền ra cho các cậu nâng cấp.”

Đó là phản ứng đầu tiên của hắn, không tin.

Quả thực, cái gọi là độ tương thích đương nhiên là mối quan hệ tương hỗ, cho nên dù ai ghép đôi với ai, miễn là cùng hai người đó thì kết quả phải giống nhau mới đúng.

Làm gì có chuyện xuất hiện hai chỉ số khác nhau?

“Tôi lừa cậu làm cái gì?”

Từ Thành lập tức biện minh cho mình:

“Trước đây chưa từng nghĩ đến trường hợp này nên chỉ dùng cô ấy để ghép đôi với cậu. Hôm nay có một thực tập sinh chỗ tôi vô tình làm sai thứ tự mới phát hiện ra đấy chứ.”

Anh ta nói rất nhanh, bản thân cũng vừa sốc vừa phấn khích với phát hiện này:

“Không chỉ có thế, tôi còn đặc biệt thử ghép đôi cô ấy với những đối tượng có độ tương thích khá cao khác.”

“Kết quả đều không giống nhau.”

“Nhưng có một trường hợp ngoại lệ.”

“Là một Beta tên Mộc Nhất Phàm, hai người bọn họ độ tương thích lẫn nhau đều là tám mươi phần trăm.”

Tám mươi phần trăm đã là một chỉ số rất cao rồi.

Ôn Diên lại rơi vào trầm mặc, lần này sự im lặng kéo dài hơn trước, lâu đến mức Từ Thành cũng thu lại vẻ kích động và trêu chọc ban nãy, hiếm khi nghiêm túc:

“Cậu cũng đừng buồn quá, trong chuyện này... biết đâu có hiểu lầm gì đó thì sao.”

Anh ta làm ở Cục Quản lý Gen, không ai hiểu rõ hơn anh ta về ý nghĩa của độ tương thích, chứ đừng nói đến mức một trăm phần trăm.

Ôn Diên bình thường trông có vẻ dửng dưng nhưng không thể nào thực sự không bị ảnh hưởng, giờ biết được đối với đối phương, độ tương thích của mình là 0, nhất thời không chấp nhận được cũng là chuyện bình thường.

Anh ta bắt đầu hối hận vì vừa nãy cười to quá, đang vắt óc suy nghĩ xem nên an ủi thế nào thì nghe thấy giọng người đàn ông truyền đến.

“Cậu sắp xếp lại toàn bộ dữ liệu trước đã, tạm thời đừng tiết lộ tin tức ra ngoài cũng đừng nói cho cô ấy biết, tôi sẽ tìm thời gian đưa cô ấy vào bệnh viện kiểm tra toàn diện một lần.”

“Chuyện này chưa từng có tiền lệ, có lẽ cô ấy chính là chìa khóa phá vỡ sự ghép đôi gen.”

“Nghiên cứu của chúng ta tiến hành bao lâu nay mà mãi không có tiến triển, đối với chúng ta mà nói thì đây là một chuyện tốt.”

Giọng hắn nghe vẫn bình tĩnh như mọi ngày, dường như trong mắt hắn Thu Tranh chỉ là một đối tượng thí nghiệm bình thường không hơn không kém.

Từ Thành cũng khôi phục thái độ làm việc công sự: “Được rồi, tôi biết rồi.”

“Ngoài ra, cái người có độ tương thích tám mươi phần trăm với cô ấy...” Giọng Ôn Diên dừng lại ở đây một lúc lâu mới chậm rãi nói tiếp: “Cậu gửi thông tin cho tôi và đừng gửi tin nhắn thông báo cho bọn họ.”

Nghe vậy, Từ Thành đang nghiêm túc bỗng bĩu môi.

Nếu không phải vì cơn giận dữ và ghen tuông ngập trời không thể che giấu trong giọng điệu kia thì anh ta suýt nữa đã bị tên giả tạo này lừa rồi.

Cục Quản lý đối với những trường hợp độ tương thích trên bảy mươi phần trăm đều sẽ gửi tin nhắn thông báo cho cả hai bên, người nhận được tin nhắn bấm vào đường link chuyên dụng là có thể liên lạc với đối phương trên nền tảng.

Phải được một bên đồng ý thì bên kia mới có thể nhận được thông tin của người đó.

Thông thường, độ tương thích trên bảy mươi phần trăm thì đa số mọi người sẽ không bài xích việc làm quen với đối phương.

Anh ta không nhịn được mà ngứa mồm: “Ý cậu là người đàn ông có độ tương thích tương hỗ tám mươi phần trăm với Thu tiểu thư á hả?”

Quả nhiên, tiếng thở trong điện thoại dường như nặng nề hơn vài phần vào khoảnh khắc đó.

Từ Thành thấy tốt thì thu, vội vàng đảm bảo: “Ha ha, tôi biết rồi tôi biết rồi, cậu yên tâm...”

Lời còn chưa dứt, anh ta đột nhiên phát hiện hệ thống đúng lúc này đã gửi thông báo đi...

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »