Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3274 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 43

❊ ❊ ❊

“Cái gì cái gì? Em bỏ trốn rồi hả? Giấu Ôn Diên à? Nó có biết không? Không phải là mang bầu bỏ trốn đấy chứ? Tiền có đủ dùng không? Tranh Tranh, chị thật không ngờ em lại tin tưởng nói chuyện quan trọng thế này cho chị biết, em yên tâm, chị nhất định thề chết giữ bí mật, tuyệt đối không cho Ôn Diên biết em ở đâu đâu. Nó có dùng cực hình với chị thì chị cũng không khai đâu.”

Thu Tranh: “...”

Bớt đọc tiểu thuyết lại đi cô nương, à không, chết tiệt, biết đâu tiểu thuyết đó lại là do cô viết đấy.

Thu Tranh giải thích mình chỉ ra ngoài đi chơi, đầu dây bên kia Ôn Lâm mới miễn cưỡng nói vậy đợi cô về rồi liên lạc sau.

Nghe giọng điệu còn có vẻ hơi thất vọng, đúng là chỉ mong Ôn Diên diễn màn tổng tài bá đạo. Đợi Thu Tranh quay lại chỗ ngồi, ba người uống thêm vài ly nữa rồi ai về nhà nấy.

Đến ngày quay ngoại cảnh, Thu Tranh và Khang Nhã nhận được thông báo liền đi xí chỗ từ sớm.

Vì bên kia đã dựng xong thiết bị quay phim nên người xung quanh cũng dần đông lên, đoàn phim này đúng là không nổi tiếng lắm, người vây xem đa phần chỉ là dân hóng hớt, số ít còn lại hầu như đều là fan của Bạch Như Tuyên.

Khang Nhã không biết lôi từ đâu ra cái biển cổ vũ giơ lên.

Thu Tranh: “...”

Bệnh sợ xã hội bắt đầu khiến da đầu cô tê dại rồi.

Đúng lúc này điện thoại đột nhiên đổ chuông.

Thu Tranh chẳng buồn nhìn xem ai gọi như trút được gánh nặng vội vàng bắt máy áp lên tai, quay người nghe điện thoại: “A lô?”

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu không có tiếng trả lời.

Thu Tranh còn tưởng điện thoại mất sóng, nghi hoặc đưa ra xa nhìn, lần này mới thấy người gọi là Ôn Diên.

Sao hắn lại gọi cho cô?

Thu Tranh lại áp điện thoại vào tai: “Ôn Diên?”

Vẫn không có tiếng trả lời, nhưng cô nghe thấy tiếng thở, hơi dài như đang kìm nén điều gì đó, hồi lâu sau giọng nói người đàn ông mới vang lên.

“Em có nhà không?”

“Hả?” Thu Tranh ngẩn người, không trả lời trực tiếp: “Sao thế?”

Ôn Diên liếc nhìn bó hoa lớn ở ghế phụ, mặt nóng bừng một cách khó hiểu. Có lẽ không chỉ mặt mà cả não cũng nóng lên rồi mới làm ra hành động kỳ quặc thế này.

Thậm chí chỉ riêng việc chọn cửa hàng hoa, hắn đã đi đi lại lại ba lần mới quyết định xuống xe chọn.

Giữa họ... chưa bao giờ là mối quan hệ tặng hoa cho nhau.

Ôn Diên nghĩ vậy nhưng tay lại vô thức v**t v* những cánh hoa mềm mại, hương hoa hồng tràn ngập trong xe.

“Không có Omega nào không thích nhận hoa cả.”

Hắn nhớ trong bài đăng trên mạng nói như vậy, thế là lại nảy sinh sự mong đợi khó tả, không rõ là mong đợi Thu Tranh thích bó hoa này hay là...

cuối cùng cũng được gặp cô, dù thế nào thì sự mong đợi này cuối cùng cũng lấn át mọi sự do dự.

Chỉ cần gặp cô, xác định cô không còn giận nữa thì đến trước kỳ mẫn cảm tiếp theo, hắn sẽ không liên lạc với cô nữa.

Cũng không cần phải như bây giờ, chẳng làm được gì cả.

Hạ quyết tâm như vậy, Ôn Diên dường như đã tự thuyết phục được mình, giọng điệu thản nhiên hơn vài phần: “Tôi đang ở dưới nhà em.”

Thu Tranh ngơ ngác một chút, cái gì cơ?

Không phải chứ, hắn ở dưới nhà cô làm cái gì?

Chưa nói đến việc Ôn Diên sẽ không đến tìm cô, cho dù có việc cần gặp mặt thì hắn cũng sẽ báo trước mới phải.

Mà giọng nói trầm thấp của người đàn ông vẫn tiếp tục vang lên: “Em xuống đây một lát.”

Tôi xuống kiểu gì? Tôi bay về chắc. Thu Tranh đau đầu: “Sao anh lại đột nhiên đến đấy? Tôi quên chưa nói với anh, mấy ngày nay tôi đều không có nhà.”

Dù là quên thật hay quên giả, dù sao lúc này cứ nói vậy đi.

Cô hoàn toàn không biết mấy chữ này nổ bên tai Ôn Diên như tiếng sét kinh hoàng cỡ nào.

Tất cả những cảm xúc rối bời trong lòng người đàn ông bỗng chốc đông cứng lại.

Không có nhà...

Mấy ngày đều không có nhà...

“Em ở đâu?”

Thu Tranh im lặng, cái cảm giác bị kiểm tra đột xuất kỳ quặc này là sao đây?

Im lặng một lúc, cô nghe thấy Ôn Diên gọi tên mình.

“Thu Tranh.” hắn hỏi lại lần nữa: “em đang ở đâu?”

Người đàn ông khôi phục lại giọng điệu lạnh lùng áp bức của một Alpha thường ngày, cứ như đang chất vấn người vợ ngoại tình vậy.

Thu Tranh cau mày: “Tôi đi chơi rồi.”

“Đi đâu chơi?”

“Thu Tranh!” Khang Nhã đột nhiên gọi cô ở bên cạnh: “Đến rồi! Đến rồi kìa!”

Thu Tranh quay đầu nhìn sang, quả nhiên có một chiếc xe bảo mẫu dừng lại ở đằng kia.

Cô cũng chẳng quan tâm Ôn Diên định nói gì nữa nhưng vẫn giải thích vài câu: “Chỗ tôi đang bận, anh có việc gì thì cứ nhắn tin lại, lát nữa tôi trả lời sau, anh yên tâm, tôi chắc chắn sẽ về trước lần gặp mặt tiếp theo.”

Nói xong cô vội vàng cúp điện thoại.

“Thu Tranh!” Ôn Diên muốn gọi cô lại nhưng màn hình đã tối đen.

Như bị giội một gáo nước lạnh rồi ném vào hầm băng, hắn không hề suy nghĩ mà gọi lại ngay lập tức, bị cúp máy một lần, hắn im lặng tiếp tục gọi, trạng thái chuyển thành không liên lạc được.

Mãi đến khi ngẩng đầu, vô tình liếc nhìn chính mình trong gương chiếu hậu, Ôn Diên mới chịu dừng lại hành động vô ích lặp đi lặp lại này.

Người đàn ông trong gương, đôi mắt vằn lên những tia máu, khuôn mặt u ám lúc này tràn ngập sự mất kiểm soát, cố chấp và điên cuồng của kẻ bị bỏ rơi.

“Anh yên tâm, tôi chắc chắn sẽ về trước lần gặp mặt tiếp theo.”

Cô đã nói như vậy. Thực tế thì chỉ cần cô vẫn còn ở trên thế giới này, Ôn Diên không thể nào không tìm ra.

Nhưng hiện tại, thời gian và không gian dường như đã ngăn cách họ ở hai chiều không gian khác nhau. Chân răng Ôn Diên bỗng thấy ngứa ngáy, muốn c.ắ.n cô, muốn đ.á.n.h dấu cô, giống như ngày hôm đó.

Đó tựa như bản năng của một Alpha khi sự bất an và tính chiếm hữu đạt đến đỉnh điểm.

Người đàn ông đột ngột mở cửa xe, đi thẳng lên lầu. Dù chỉ mới đến một lần nhưng hắn vẫn nhớ rất rõ Thu Tranh ở căn phòng nào.

Cho đến khi đứng trước cửa nhà Thu Tranh, điện thoại đối phương vẫn trong tình trạng không liên lạc được. Ôn Diên gõ cửa cũng không có phản ứng.

Hắn đặt tay lên nắm cửa, gọi một tiếng: “Thu Tranh.”

Không ai trả lời.

Sự tĩnh lặng ấy chẳng hiểu sao lại như một bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim hắn, ngoài đau đớn ra còn có nỗi sợ hãi và ngạt thở như sắp rơi xuống vực thẳm.

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »