Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3310 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 39

❊ ❊ ❊

Thu Tranh tưởng thế là xong, ai ngờ tin nhắn của đối phương vẫn chưa dứt.

Ôn Diên: Bận việc gì thế.

Ôn Diên: Có việc gì cần tôi giúp thì cứ nói với tôi.

Cần anh im lặng một chút, Thu Tranh thầm nghĩ trong lòng.

Cô đang định trả lời “Cảm ơn, không có gì cần giúp đâu.”

Chữ đã gõ xong rồi thì lại thấy Ôn Diên gửi thêm một tin nữa.

Ôn Diên: Em biết đấy, em là người tương thích một trăm phần trăm với tôi, cảm xúc của em đối với tôi sẽ ảnh hưởng đến tôi.

Có lẽ đối phương cũng nhận ra lời nói của mình quá dồn dập nên tìm cách chữa cháy, hoặc đơn giản chỉ là giống như trước đây, sợ cô có suy nghĩ viển vông nên cảnh cáo như vậy.

Thu Tranh nhìn chằm chằm vào ba chữ “người tương thích” một lúc lâu.

Ảnh hưởng của độ tương thích lớn đến thế sao?

Ngay cả người biết kiềm chế như Ôn Diên cũng bị ảnh hưởng.

Vậy sao cô lại không có cảm giác gì là do xuyên không sao?

Cô suy nghĩ một hồi vẫn không ra manh mối gì. Nhưng cũng chẳng còn hứng thú trả lời tin nhắn nữa, bèn xóa dòng chữ đã gõ, thoát khỏi trang trò chuyện.

Ôn Diên cứ nhìn chằm chằm vào dòng chữ “đối phương đang nhập...”.

Rõ ràng đã nhấp nháy một lúc lâu rồi, cứ như đang gõ một bài văn dài lắm vậy, hắn nhìn không chớp mắt.

Sau đó... sau đó thì chẳng có sau đó nữa.

Dòng chữ ấy biến mất, Thu Tranh lại bắt đầu không trả lời tin nhắn.

Răng Ôn Diên vô thức nghiến c.h.ặ.t, rõ ràng đã gõ chữ rồi, tại sao lại không gửi cho hắn nữa? Câu nào của hắn chọc giận cô rồi?

Hắn đọc lại tin nhắn mình gửi một lần nữa, ánh mắt dừng lại ở câu cuối cùng.

Thực ra Ôn Diên không có ý gì khác, chỉ là nghĩ đối phương sẽ thấy mình phiền phức nên cảm thấy hơi khó xử, mới gõ ra câu đó.

Hắn định thu hồi nhưng đã quá thời gian cho phép.

Muốn giải thích nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, dù sao... câu này cũng đâu có sai đúng không? Hắn quả thực là...

Giữa hai lông mày Ôn Diên đã nhíu c.h.ặ.t lại từ lúc nào không hay.

Thôi được rồi, hắn nghĩ, đến đây thôi, nói thêm nữa thì thật sự biến thành kẻ bám đuôi mất.

Thu Tranh đặt vé xe đi Hương Thành.

Sở dĩ chọn nơi này là vì Thanh Thu cũng đang ở đó, cô ấy hào hứng chia sẻ trong nhóm rằng một bộ phim chiếu mạng mà cô ấy tham gia viết kịch bản có sự tham gia của Bạch Như Tuyên.

Cô ấy hào hứng không phải vì thích Bạch Như Tuyên mà vì Thu Tranh và Khang Nhã thường xuyên nhắc đến trong nhóm.

Nghe thấy chuyện này, hai người kia ghen tị đến mức muốn cào nát bàn phím.

Khang Nhã: Chỉ cần nữ thần diễn phim chuyển thể từ tiểu thuyết của tui, bắt tui bỏ ra một triệu tệ tui cũng chịu.

Nam Tinh: Bà đúng là không chịu thiệt chút nào nhỉ.

Khang Nhã: Chịu thiệt là phúc, cái phúc này phải để dành cho người khác chứ.

Khang Nhã: Hu hu hu, Thanh Thu, bà làm tui ghen tị chết mất.

Thanh Thu: Tuyên Tuyên chỉ là khách mời thôi, hơn nữa nghe nói hợp đồng đã ký từ rất sớm rồi, nếu không bây giờ cô ấy lên hương rồi, đoàn phim bọn tui chắc chắn không mời nổi đâu.

Nam Tinh: Thế cũng ghen tị lắm rồi.

Cũng vì chuyện này mà Khang Nhã quyết định đi Hương Thành lại ra sức rủ rê Thu Tranh, nơi đó vốn cũng là địa điểm du lịch nổi tiếng lại được gặp mặt hội chị em tốt, Thu Tranh suy nghĩ một lát rồi đồng ý.

Trong nhóm, Thanh Thu cuối cùng nhắc thêm một câu.

Thanh Thu: CP của Tuyên Tuyên trong phim cũng đẹp trai lắm, hơn nữa lại là một Beta, hiếm thấy Beta nào đẹp trai hơn cả Alpha như thế.

Thanh Thu: Tên là Mộc Nhất Phàm, có ai thích không?

Cả Thu Tranh và Khang Nhã đều nói không biết.

Nhưng Thu Tranh ngồi xe rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm nên tìm ảnh xem thử.

Dù sao một bộ phim có nổi được hay không thì cảm giác CP cũng rất quan trọng.

Mộc Nhất Phàm trong ảnh quả thực rất đẹp trai, nếu nói là đẹp xuất sắc thì so với kiểu Alpha như Ôn Diên mà Thu Tranh từng gặp đúng là kém một chút, nhưng mà... nhìn rất dễ chịu.

Thu Tranh không diễn tả được cảm giác đó, tóm lại là nhìn vào thấy rất thoải mái, mày thanh mắt sáng, ánh mắt trong veo.

Không biết khi đóng cặp với Tuyên Tuyên có vượt qua được bộ “Tiểu Mân Côi” trước đó không. Cô thầm nghĩ.

Đây là lần đầu tiên Thu Tranh đi xa kể từ khi đến thế giới này.

Cô đi xe giường nằm, đây là phương tiện di chuyển cô thường dùng nhất trước khi xuyên không.

Ban đầu Thu Tranh còn hào hứng nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó phát hiện... núi non y hệt, ruộng đồng y hệt, nhà cửa y hệt, thậm chí tiếng ngáy rung trời lở đất sau khi tắt đèn vào ban đêm cũng y hệt.

Cô lấy cặp nút bịt tai đã chuẩn bị sẵn ra, giấc ngủ trên xe không được sâu, vì sợ đi quá trạm cũng lo lắng vấn đề an toàn nên cô luôn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Sáng ra, Thu Tranh dậy sớm hơn phần lớn mọi người trong toa xe, ngáp ngắn ngáp dài rửa mặt qua loa ở bồn rửa tay công cộng.

Lần sau đi đâu thì đi máy bay cho rồi.

Dù sao bây giờ cô cũng được coi là người có tiền, khoản chi phí này không cần phải tiết kiệm nữa.

May mà cô mua chuyến xe này đã tính toán thời gian kỹ lưỡng, dậy sớm một chút là đến nơi rồi.

Thu Tranh đi theo dòng người đông đúc về phía trước, khoảnh khắc ra khỏi trạm, cô có thể cảm nhận rõ ràng không khí ở đây trong lành hơn bên Hải Thành rất nhiều, bầu trời cũng xanh hơn hẳn.

Cô bắt taxi đến một cửa hàng cho thuê xe đã tìm kiếm từ trước.

Hương Thành có khá nhiều thị trấn du lịch, tuy giữa các nơi đều có xe buýt chạy thẳng nhưng Thu Tranh say xe, xe buýt lại càng say dữ dội hơn nên thuê xe là việc ưu tiên hàng đầu.

Ông chủ cửa hàng xe rất nhiệt tình, vừa dẫn Thu Tranh xem xe vừa bắt chuyện làm quen.

“Cô gái, đi một mình à?”

“Không ạ còn có bạn bè nữa, ngày mai họ mới đến hội họp.”

“Vậy lấy chiếc này đi, chiếc này rộng hơn chút.” Ông chủ giới thiệu một chiếc.

Là loại xe có ghế sau khá rộng rãi, Thu Tranh không từ chối, thực ra không cần dùng đến nhưng cô cũng không muốn nói mình đi một mình.

“Cô gái, các cô đến Hương Thành lúc này là đúng bài rồi đấy. Mùa thu cảnh sắc đẹp lắm!”

“À đúng rồi, cô có cần hướng dẫn viên không? Tôi có quen mấy người hướng dẫn viên khá tốt, đều rất được còn có thể lái xe cho cô nữa.”

Thu Tranh cười nói không cần, sau khi đặt cọc và lái xe đi, cô đến thẳng homestay đã đặt trước.

Thời gian còn nhiều, ngày đầu tiên cũng không vội đi chơi nên cô nghỉ ngơi trước.

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »