Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3276 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 94

❊ ❊ ❊

Phương Chi: Nói với chị điều này chỉ để chị yên tâm, tuyệt đối không để chị đi gặp người đã có bạn gái đâu.

Thu Tranh suy nghĩ một chút, cuối cùng không trả lời nữa.

Ôn Diên quả nhiên về rất nhanh, người đàn ông đi thang máy từ gara ngầm lên, sau tiếng “ting” của thang máy, Thu Tranh ngoái đầu nhìn từ ghế sofa.

“Về rồi à?”

Người bước ra khỏi thang máy xách cặp táp, đứng tại chỗ một lúc mới “ừ” một tiếng, đi về phía Thu Tranh.

“Không phải bảo có việc sao?”

Người được nhờ giúp đỡ này còn vội hơn cả người nhờ giúp đỡ.

Thu Tranh ngồi thẳng dậy: “Anh còn nhớ Phương Lâm không?”

“Có.”

Ôn Diên thuận thế ngồi xuống cạnh cô, Thu Tranh nhích sang bên cạnh một chút rồi mới nói tiếp: “Hiện tại anh ta đang nằm viện, khi nào anh rảnh, có thể đi cùng tôi đến thăm anh ta được không?”

Thấy người đàn ông nhìn sang, cô vội giải thích:

“Tôi mà đi một mình sợ anh ta lại hiểu lầm gì đó. Nhưng anh là...”

Chồng tôi, không biết tại sao lúc chat thì gọi “ông xã hàng thật” trơn tru thế mà giờ ba chữ này lại nghẹn ở họng không nói ra được, Thu Tranh nghĩ ngợi, bẻ lái sang hướng khác:

“Trong mắt anh ta, chúng ta là vợ chồng mà. Anh đi cùng tôi thì có sức thuyết phục hơn.”

Vẻ mặt Ôn Diên hơi căng thẳng khi cô nhắc đến Phương Lâm, nghe cô nói vậy liền từ từ dịu lại.

“Được.”

“Cảm ơn nhé, khi nào anh rảnh thì bảo tôi, chuyện này không vội.” Thu Tranh nói xong định đứng dậy thì tay bất ngờ bị nắm lấy, cô nghi hoặc quay đầu lại.

“Tôi nhắn tin cho em, có làm phiền em không? Tôi tưởng em nói chuyện với người khác cũng như thế.” Hắn không biết nghĩ đến điều gì, ánh mắt tối sầm lại.

Cô nói chuyện với ai như thế chứ? Thu Tranh ngẫm nghĩ, ngoài Mộc Nhất Phàm ra thì cũng chẳng có ai rảnh rỗi gửi một đống ảnh cho cô như vậy cả?

Rồi cô lại ngộ ra, đây là đang âm thầm phê bình sự lạnh nhạt của cô đây mà!

Cô oan uổng quá trời: “Tôi biết, anh như vậy đều là do độ tương thích, nhưng anh yên tâm, tôi chắc chắn sẽ không quan tâm nhiều đến chuyện của anh. Chuyện của tôi... cũng sẽ cố gắng không làm phiền anh.”

Lời này vừa nhờ vả Ôn Diên xong, nói ra có hơi thiếu tự tin, nhưng nghĩ lại, lúc Ôn Diên nhờ cô về ứng phó với ông cụ Ôn, cô cũng đâu có từ chối!

Kỳ mẫn cảm đến sớm, cô cũng đâu có từ chối.

Không sai, nhưng cô vẫn thêm một câu: “Dù tôi có làm phiền anh, nếu anh không thích thì cũng có thể từ chối.”

Hai người im lặng một lúc, rõ ràng họ đều nhớ đến những câu nói trước đây của Ôn Diên như “tôi không hứng thú với chuyện của cô”: “chuyện của tôi cô đừng hỏi nhiều”: “thời gian này nếu không có việc gì tôi sẽ không liên lạc với cô nữa”.

Tay Ôn Diên siết càng lúc càng c.h.ặ.t.

Lời đã nói ra, muốn thu lại, rõ ràng không phải chỉ một câu “coi như tôi chưa nói gì” là có thể cứu vãn.

“Xin lỗi, tôi không nên nói những lời đó.” Cuối cùng hắn cũng mở miệng: “Thực ra, tôi không phải không thích.”

Thu Tranh hơi mất ngủ.

Sự bất thường của Ôn Diên đối với cô đều là do độ tương thích, cô luôn tự nhủ với mình như vậy. Những biểu hiện trước đây của Ôn Diên cũng chứng minh điều đó.

Nhưng dạo gần đây, liên tiếp những chuyện xảy ra... dường như có gì đó khác lạ.

Cô nhớ lại mỗi lần Ôn Diên nói những lời không phù hợp với tính cách của hắn, giọng điệu khó khăn, ánh mắt ẩn chứa sự cầu xin.

Là ảnh hưởng của độ tương thích sâu sắc hơn, hay là hắn thực sự...

“Ha ha ha...” Thu Tranh cười khan vài tiếng như kẻ ngốc, cắt ngang dòng suy nghĩ của mình.

Điên rồi, mình đang nghĩ cái gì thế này?

Nếu là đối tác, người hợp tác, người ký hợp đồng, cơ hội này giống như trúng số độc đắc vậy, Thu Tranh không có lý do gì để từ chối.

Thậm chí nể mặt tiền, cô còn có thể nghiêm túc cung cấp giá trị cảm xúc mà người thuê cần.

Sáu mươi triệu đấy, không bèo bọt đâu.

Nhưng vấn đề bây giờ là Ôn Diên không phải dùng tiền mua tình cảm, trong hợp đồng không có điều khoản này. Hắn bây giờ giống như đang... dùng tình cảm để đổi lấy chân tình.

Mặc dù độ tương thích là một trăm phần trăm nhưng thực tế Thu Tranh chẳng thấy họ hợp nhau chút nào.

Giống như Ôn Diên từng nói, bỏ qua độ tương thích, họ đâu phải người cùng một thế giới.

Những lời đó từng mang lại cho cô, có lẽ chỉ là sự tức giận trong chốc lát, giận xong rồi, ngày hôm sau vẫn sống bình thường, chẳng lẽ lại sa thải ông chủ?

Nhưng nếu nói đổi một thân phận khác...

Không chịu nổi, đó là sự thật, một chút cũng không chịu nổi.

Tức giận là một chuyện, bóng ma tâm lý mà những lời đó để lại mới là chuyện khác, sao cô có thể tin người như vậy thực sự thích mình?

Cho nên bây giờ, sau khi có suy đoán này, Thu Tranh hoàn toàn không có cảm giác hả hê khi được ngẩng cao đầu, chỉ thấy rắc rối, vô cùng rắc rối.

Tuyệt đối không thể ảnh hưởng đến việc cô cầm tiền đi tiêu d.a.o sau khi xong việc.

Sau này vẫn nên cố gắng giữ khoảng cách một chút, cô bây giờ muốn giếc chết bản thân lúc nhờ Ôn Diên giúp đỡ, làm cái trò gì không biết, nhờ hắn giúp đâu phải để càng giúp càng rối.

Cho nên Thu Tranh không định để Ôn Diên đi cùng nữa.

Cô vốn định nhắn tin nói, gõ được vài chữ rồi lại thôi.

Thôi kệ, dù sao cũng chưa định thời gian, cô cứ đi một mình trước, sau này nói với Ôn Diên là không cần nữa là được.

Tuy nghe có vẻ không hay lắm nhưng cảm thấy... đây có lẽ là cách tốt nhất để tránh rắc rối phát sinh.

Tâm trạng Ôn Diên ngược lại tốt lên không ít.

Theo hắn thấy, mọi chuyện nhìn chung đang phát triển theo hướng tốt đẹp.

Có lẽ đúng như Ôn Lâm nói, nói ra suy nghĩ của mình nhiều hơn cũng không phải chuyện xấu. Ít nhất hiện tại, Thu Tranh còn để hắn xuất hiện trước mặt “ân nhân” cũ với tư cách là chồng.

Đối với cái người tên Phương Lâm đó, trong lòng Ôn Diên không kìm được sự thù địch.

Nghĩ đến việc phải xuất hiện trước mặt người đàn ông đó, Ôn Diên mở phòng để quần áo của mình ra, đầu tiên liếc nhìn đống âu phục. Quần áo của hắn đều có người chuyên lo liệu cũng đều được phối sẵn cả bộ.

Hắn chưa bao giờ để ý đến cái này cũng rất ít khi đặc biệt lưu tâm.

Lúc này ánh mắt lướt qua những bộ quần áo đó, bỗng thấy không hài lòng một cách khó hiểu.

Hắn gọi điện cho trợ lý, bảo đối phương điều những bộ âu phục đặt may hàng năm của hắn đến trước thời hạn.

“Tốt nhất là...” Ôn Diên cũng không biết thời gian cụ thể Thu Tranh dự định: “trong vòng ba ngày.”

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »