Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3313 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 58

❊ ❊ ❊

Thu Tranh im lặng, điểm này cô không nghi ngờ, ông cụ dù đã lui về hậu trường nhưng vẫn là người nắm quyền thực sự của WK, quả thực không dễ qua mặt.

“Biệt thự rất rộng cũng yên tĩnh, có lợi cho môi trường sáng tác của em.”

“Đến lúc đó tôi sẽ dọn dẹp toàn bộ tầng ba cho em, em muốn ở thế nào thì ở.”

“Công việc của tôi bận rộn cũng không chắc ngày nào cũng về nhà được, không khác gì em ở một mình đâu.”

“Trong nhà còn có người giúp việc, có thể đỡ đần em không ít việc.”

“Hơn nữa tuy hôm đó không có kẻ thù truy sát nhưng nhà họ Ôn có kẻ thù là sự thật. Khu nhà tôi an ninh tốt hơn cũng có thể đảm bảo an toàn cho em.”

Thu Tranh chưa nói câu nào, Ôn Diên đã nói một tràng, hắn nói không nhanh, từng câu từng chữ mang theo sức thuyết phục lạ kỳ khiến Thu Tranh thực sự phải suy nghĩ nghiêm túc, nhưng lờ mờ cảm thấy hình như có gì đó sai sai.

Ôn Diên không phải nên từ chối sao?

Hắn bây giờ trông như đã suy nghĩ kỹ từ trước, đang nỗ lực thuyết phục cô như thể mong cô chuyển vào lắm vậy.

Thu Tranh ngẫm nghĩ kỹ lại những lời của Ôn Diên.

Nhất thời chưa nghĩ ra hướng phản bác thích hợp.

Lúc cô suy nghĩ, Ôn Diên không giục giã, chỉ nhìn thẳng phía trước lái xe, lẳng lặng chờ đợi, nhưng lòng bàn tay dường như đã rịn ra lớp mồ hôi mỏng.

Thực ra Thu Tranh cân nhắc nhiều nhất vẫn là vấn đề an toàn, vấn đề này không khó giải quyết, đổi chỗ ở là được, cô bây giờ không phải không có tiền, ở Hải Thành đừng nói thuê nhà, mua nhà cũng dư sức.

Nhưng phía ông nội, quả thực rất khó ăn nói.

Ở chỗ Ôn Diên?

Cô liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, không biết có phải ảo giác không, cơ thể người đàn ông dường như đang căng cứng, hình như đang căng thẳng?

Căng thẳng cái gì?

Rốt cuộc hắn muốn cô đi hay không muốn cô đi đây?

Thu Tranh hoàn toàn mù tịt, không hiểu thì cứ hỏi thẳng thôi, trước khi đưa ra quyết định cũng phải biết ý tứ của chủ nhân chứ?

Ôn Diên bị hỏi, im lặng hồi lâu, môi mím càng c.h.ặ.t hơn, Thu Tranh có thể nhìn thấy sự giằng co trên góc nghiêng khuôn mặt hắn.

Khó trả lời thế sao?

Thu Tranh không hiểu mô tê gì: “Nếu anh thấy khó xử thì thực ra tôi cũng có chỗ khác...”

“Không khó xử.” cô chưa nói hết câu đã bị Ôn Diên ngắt lời, lần này người đàn ông dường như sợ cô không nghe rõ nên trả lời thẳng thắn không chút mập mờ: “tôi sẵn lòng để em chuyển đến.”

Vốn dĩ chỉ là một câu trả lời, sẵn lòng thì sẵn lòng thôi, Thu Tranh cũng chẳng nghĩ nhiều, nhưng khổ nỗi cái cách hắn nói câu này chẳng giống đang đồng ý cho chuyển nhà mà nghe cứ như đang nói “anh nguyện hiến dâng thân xác cho em” vậy.

Thu Tranh tiếp tục suy nghĩ.

Có lẽ vì Thu Tranh im lặng hơi lâu nên Ôn Diên không nhận được câu trả lời thậm chí còn quay sang nhìn cô, dọa Thu Tranh giật mình vội vỗ vai hắn: “Nhìn đường kìa.”

Lúc này Ôn Diên mới quay lại nhìn phía trước.

Thật tình, trước đây cô ngồi xe người này sao lại ngủ được nhỉ?

Cuối cùng Thu Tranh vẫn chưa đưa ra câu trả lời: “Để tôi suy nghĩ thêm đã.”

Chuyện sống chung này, cô vẫn chưa hạ quyết tâm được.

Ánh mắt Ôn Diên hơi tối xuống nhưng vẫn đáp lại một tiếng: “Được.”

Nhìn theo chiếc xe của hai người đi xa, ông cụ Ôn đứng thêm một lúc nữa rồi mới đi vào biệt thự.

Ông quản gia già đi theo sau, bất ngờ nghe thấy giọng nói trầm ngâm của ông chủ.

“Con bé ngốc nghếch kia không biết, chứ tôi đã biết thừa nó không sống cùng Ôn Diên từ lâu rồi.”

Trong giọng nói mang theo sự áy náy hiếm thấy ở con người này.

Quản gia nhẹ nhàng an ủi: “Ông chủ cũng là muốn tốt cho hai người họ thôi.”

“Không phải, tôi là vì tốt cho A Diên.” Ông cụ Ôn không tự lừa mình dối người: “Tính tình Ôn Diên cứng nhắc lại ghét độ tương thích như thế, cho nên tôi biết con bé Tranh Tranh chịu thiệt thòi cũng không thể ra mặt.”

Chỉ đến khi thằng cháu trai tìm đủ mọi cách đưa chuyện này đến trước mặt ông, rõ ràng là muốn ông ra mặt. Ông mới thuận nước đẩy thuyền.

Cuối cùng cũng bước được bước này.

Ranh giới rạch ròi một khi đã bị phá vỡ, muốn tách ra lần nữa sẽ không dễ dàng như vậy đâu.

Ông cụ khẽ thở dài: “Đánh nhẹ quá, vừa nãy đáng lẽ phải đ.á.n.h thêm hai cái nữa.”

Ôn Diên đưa Thu Tranh về xong mới quay lại nhà mình.

“Thưa ông chủ, ngài đã về.”

Người giúp việc thấy hắn vào liền chào hỏi ngay.

Ôn Diên gật đầu.

Vốn dĩ trong nhà chỉ thuê người giúp việc theo giờ, đến giờ đến dọn dẹp là được. Hắn không có khách, bản thân cũng không bao giờ ăn cơm ở nhà, thậm chí số lần về nhà cũng đếm trên đầu ngón tay.

Không quen trong nhà có người khác nên đương nhiên không thuê người giúp việc ở lại.

Nhưng bây giờ Thu Tranh sắp đến rồi.

Hôm qua hắn đã cho người tìm gấp hai người giúp việc ở lại nhà ngay trong đêm.

Thu Tranh làm công việc sáng tác, ở nhà cả ngày, những việc lặt vặt trong cuộc sống không thể thiếu người giúp đỡ.

“Tầng ba dọn dẹp xong chưa?”

“Thưa ông chủ, đều đã dọn dẹp theo yêu cầu của ngài rồi ạ.”

Ôn Diên gật đầu, phòng của hắn ở tầng hai, bố cục hai tầng thực ra cũng na ná nhau, phòng ngủ, thư phòng, phòng giải trí, ban công, hắn đi xem qua từng chỗ một.

Phong cách trang trí cũng gần giống phòng của hắn, chắc là không hợp ý Thu Tranh lắm nhưng cũng không còn thời gian để thay đổi nữa.

Kiểm tra xong tất cả, hắn đứng trên ban công, những ngón tay co lại khiến hắn nhận ra dây thần kinh của mình lúc này đang hơi hưng phấn, thậm chí là kích động.

Và nguồn gốc của nó là nhận thức “cô ấy sẽ sống ở đây”.

Nhưng ngay sau đó hắn lại nhớ ra Thu Tranh vẫn chưa đồng ý, những cảm xúc đang sôi sục trong đầu bỗng chốc nguội lạnh.

Đúng vậy, cô ấy vẫn chưa đồng ý.

Trông cô ấy thực ra cũng không muốn lắm.

Ôn Diên biết có lẽ hắn nên làm theo ý cô, tìm cho cô một chỗ ở khác. Bất động sản của hắn không ít, đưa một căn cho cô hoàn toàn không thành vấn đề.

Trước đây là không để tâm, bây giờ là không cam tâm.

Nếu cô ấy chịu chuyển vào, trong lòng Ôn Diên như thầm hứa hẹn, hắn nhất định sẽ để cô ở thật thoải mái để cô muốn làm gì thì làm.

Như vậy... chắc là được rồi nhỉ?

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »