Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3260 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Ôn Diên: Xe của em đi cũng lâu rồi nhỉ? Đây đều là những chiếc tôi ít khi dùng đến, em xem có thích chiếc nào không.

Ôn Diên: Có thể cho em mượn đi tạm.

Nhìn thời gian thì thấy đã gửi từ ba ngày trước.

Dạo gần đây ngoài việc gõ chữ ra Thu Tranh chẳng để tâm đến chuyện gì khác nên đương nhiên không nhìn thấy tin nhắn của hắn. Lúc này thấy rồi, vì phép lịch sự, cô cảm thấy vẫn nên trả lời một chút.

Thu Tranh lạch cạch gõ chữ: “Không cần đâu, cảm ơn anh.”

Với cái chỗ cô ở tồi tàn thế này mà đỗ một chiếc xe như vậy thì chẳng phải thành tâm điểm chú ý sao?

Vừa định gửi đi thì liếc nhìn thời gian. Hai giờ sáng. Cô vội vàng dừng lại, muộn thế này rồi? Nhỡ làm người ta thức giấc thì sao? Thôi cứ để đó mai trả lời vậy.

Cứ để đó rồi lại thành ra mấy ngày liền. Cô quên béng mất chuyện này, đến khi vô tình lướt thấy khung chat lần nữa thì thoáng ngẩn người trong chốc lát.

Trời ạ, cô chưa trả lời sao?

À đúng rồi, cô chưa trả lời, chỉ trả lời trong tâm tưởng thôi.

Thế là Thu Tranh lại lạch cạch gõ chữ, giải thích trước một chút: “Hôm trước lúc tôi đọc tin nhắn thì muộn quá rồi, tưởng anh ngủ rồi nên không trả lời.”

Còn về việc tại sao sau đó cũng không trả lời... chắc ai cũng từng có lúc đãng trí như vậy, chắc là hiểu được thôi nhỉ.

Cô gõ lại ý định ban đầu một lần nữa.

Vị giáo sư Ôn bận rộn trong ấn tượng của Thu Tranh lại trả lời ngay lập tức.

“Không thích chiếc nào sao?”

Thu Tranh còn chưa kịp giải thích thì hắn lại nhắn tiếp.

“Nếu đều không thích thì gần đây có triển lãm xe, em có muốn đi xem không?”

Thu Tranh: Không cần đâu, tôi ít ra ngoài, không dùng đến.

Ôn Diên: Được.

Thu Tranh cứ tưởng hắn nhất thời tốt bụng đề nghị nên cũng chẳng để ý nữa. Kết quả một lúc sau lại nhận được tin nhắn của Ôn Diên.

Ôn Diên: Không phải cho em mượn đi tạm là tặng cho em.

Lúc này Thu Tranh đã mở trò chơi mà cô kiêng suốt thời gian viết truyện ra rồi, đang combat kịch liệt, tin nhắn hiện lên cô còn chưa nhìn rõ đã gạt tay lướt qua.

Đợi chơi xong ván game cô mới quay lại xem tin nhắn.

Cảm thấy cứ sai sai thế nào ấy. Cô lướt xem lại lịch sử trò chuyện một lượt. Có lẽ do trực giác của một tác giả ngôn tình, cô lờ mờ nhận ra chút ý tứ lấy lòng và mập mờ trong đó.

Nhưng rất nhanh cô đã tự vỗ trán mình.

Đẩy thuyền đẩy thuyền, cái gì cũng đẩy thuyền chỉ có nước tự chuốc độc vào thân thôi.

Thu Tranh hiểu rõ hơn ai hết, tất cả những điều tốt đẹp Ôn Diên thể hiện ra đều là ảo giác.

Điều này ngay từ ban đầu Ôn Diên đã nói rất rõ ràng với cô rồi.

Đó là lần hiếm hoi Thu Tranh chủ động tìm chủ đề nói chuyện với Ôn Diên: “Công việc ở phòng nghiên cứu chắc bận lắm nhỉ?”

Cô vốn dĩ chỉ cảm thấy bầu không khí quá lạnh lẽo gượng gạo, muốn nói gì đó để dịu bớt, kết quả vừa mới mở miệng thì Ôn Diên đã nhìn sang.

“Thu tiểu thư, đây không phải chuyện cô nên hỏi.”

Hắn nói:

“Tôi hy vọng ranh giới giữa chúng ta có thể rõ ràng một chút. Chuyện của tôi cô đừng nghe ngóng nhiều cũng như chuyện của cô tôi cũng chẳng có hứng thú. Cô chỉ cần xuất hiện vào thời gian chúng ta đã thỏa thuận là được rồi.”

“Tôi sẽ cho cô sự tự do đầy đủ.”

Biểu cảm của Thu Tranh lúc đó chắc hẳn rất cứng ngắc, cứng ngắc đến mức Ôn Diên càng khẳng định phán đoán của mình.

Người đàn ông đặt d.a.o nĩa trong tay xuống, đôi mắt bình thản nhìn chăm chú vào cô.

“Có lẽ cô đã nhận ra sự đặc biệt tôi dành cho cô. Tôi không thể phủ nhận điều đó cũng giống như tôi không thể phủ nhận ảnh hưởng mà độ tương thích mang lại cho tôi. Nhưng Thu tiểu thư, cô nghĩ rằng sự quan tâm do độ tương thích mang lại có phải là quan tâm thật lòng không?”

“Nếu gạt bỏ độ tương thích, xét về sức hút cá nhân, tài năng, tính cách, trải nghiệm sống, v.v... cô cảm thấy cô...” Hắn ngừng lại như đang tìm từ ngữ bớt khó nghe hơn: “Cô cảm thấy cô và tôi có phải người cùng một thế giới không?”

Hắn chỉ thiếu nước nói thẳng vào mặt cô là “cô không xứng với tôi” thôi.

“Đương nhiên, Thu tiểu thư, cô cũng không phải là không có ưu điểm. Theo phán đoán của tôi, cô cũng được coi là thông minh, cho nên tôi hy vọng cô đừng nảy sinh những ý nghĩ không thông minh.”

Thu Tranh trợn mắt há hốc mồm.

Không phải chứ anh trai, tôi chỉ đ.á.n.h thường một cái anh đã tung chiêu cuối luôn rồi à?

Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu. Thu Tranh nhấp một ngụm nước: “Ôn tiên sinh, anh yên tâm, tôi không có ý đó.”

“Như vậy là tốt nhất.”

Tuy Ôn Diên nói vậy nhưng sau bữa cơm hôm đó, dù đang trong kỳ mẫn cảm, hắn cũng không làm gì cả mà lập tức chia tay với Thu Tranh.

Xe của hắn phóng đi nhanh như chớp, Thu Tranh chỉ kịp nhìn thấy đuôi xe, bóng lưng đó y hệt một con thiên nga trắng sợ bị cóc ghẻ đuổi kịp.

Sự tự tin khiến người ta phải ghen tị thật đấy.

Thu Tranh nghiến răng ken két.

Không phân biệt được là do lời nói của hắn hay do cô thực sự không ăn quen món bít tết mà bụng cô chướng đến tận nửa đêm không ngủ được.

Cảm thấy bực bội khó hiểu.

Đến cuối cùng cô bật dậy ngồi trên giường, vẻ mặt đầy không cam lòng: “Sao lúc đó mình không nói thêm vài câu nhỉ?”

“Thế này thì khác gì thần thiếp trăm miệng cũng không thể biện minh?”

Cô liên tục nhớ lại lời nói của Ôn Diên, càng nghĩ càng tức, bèn dựng con gấu bông đầu giường dậy, coi nó như Ôn Diên mà trừng mắt nhìn dữ dội. Sau đó tái hiện lại cảnh tượng.

“Sức hút cá nhân? Anh thì có sức hút cá nhân gì? Làm người cho ra hồn đi rồi hẵng nói đến nhân cách.”

“Còn tính cách nữa, có ai tính cách tồi tệ hơn anh không hả?”

“Trải nghiệm sống? Bà đây xuyên không rồi mà anh còn so trải nghiệm sống với bà! Nói ra sợ hù chết anh đấy, giỏi thì anh cũng xuyên một lần đi!”

“Còn không phải người cùng một thế giới, cười chết mất thôi, có bản lĩnh thì đi chiếm lĩnh thế giới đi, trừ Alpha ra đừng để lại ai nữa, chỉ có thế giới cao quý của riêng anh, chắc chắn anh sẽ vui lắm nhỉ?”

“Cái mỏ suốt ngày bô bô ba ba, l.i.ế.m một cái không sợ trúng độc chết à.”

“Thằng đần.”

Vừa c.h.ử.i vừa đ.ấ.m móc trên dưới, xoay người đá trái phải, sau một combo trút giận, Thu Tranh phát huy hết công lực mới thấy thoải mái hơn chút rồi nằm xuống.

Mở mắt trân trân một hồi lâu, cô lại thở dài.

Thực ra lời cảnh tỉnh lần này của Ôn Diên không hoàn toàn là chuyện xấu.

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »