Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3268 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

Cũng có sự yêu thích về mặt sinh lý không?

Ôn Diên đột ngột dừng động tác, nhìn chằm chằm Thu Tranh.

Người phụ nữ bị bỏ lơ mở đôi mắt mơ màng, trên mặt hiện lên vài phần khó hiểu: “Sao thế?”

Cô có ham muốn, nhưng không chìm đắm.

Không giống hắn... không giống hắn thế này - không bình thường.

Dù không phải một trăm phần trăm, dù không ngang bằng, nhưng... 0.

Sao có thể là 0 được chứ? Cô đã khiến hắn ra nông nỗi này rồi, dựa vào đâu mà cô vẫn có thể là 0?

Vấn đề mà hắn ép bản thân không được nghĩ đến từ nãy đến giờ bỗng nhiên trỗi dậy vào lúc này, sợi dây lý trí đang căng như dây đàn trong đầu bỗng chốc đứt phựt.

Ánh mắt Ôn Diên đột nhiên dâng lên một luồng cảm xúc như thể căm hận tột cùng, trong ánh mắt hoảng sợ của Thu Tranh, hắn c.ắ.n mạnh vào vùng da trên cổ cô.

Là vị trí tuyến thể.

Lúc này trong mắt Ôn Diên đã giăng đầy tơ máu.

Là d.ụ.c vọng, hoặc cũng có thể là thứ gì đó khác.

Hắn chưa từng thực sự đ.á.n.h dấu Thu Tranh, ngay cả ý định đ.á.n.h dấu tạm thời cũng chưa từng có. Thỉnh thoảng bị cơn say làm mụ mị đầu óc cũng chỉ là gặm c.ắ.n ở chỗ đó một chút, giải khát qua lớp da mà thôi.

Không được đ.á.n.h dấu, điều này trong danh sách của hắn là điều duy nhất được đ.á.n.h dấu đỏ.

Như đang nhắc nhở bản thân đó là ranh giới đỏ tuyệt đối không được vượt qua.

Nhưng Ôn Diên của hiện tại dường như đã quên hết thảy. Chỉ còn lại một ý nghĩ mơ hồ.

Nếu không có độ tương thích, nếu tin tức tố cũng không đủ để thu hút cô.

Thì còn gì nữa đây? Còn gì nữa đây?

Dường như chỉ còn lại... đ.á.n.h dấu thôi.

Thực ra hắn không nên làm thế, ít nhất cũng phải do dự, nhưng động tác c.ắ.n xuống của hắn không hề có chút ngập ngừng nào.

“Ôn Diên!”

Giọng người phụ nữ mang theo sự kháng cự mãnh liệt nhưng Ôn Diên chỉ ấn c.h.ặ.t cô xuống.

Tin tức tố luôn được cô giấu kín, sau khi tin tức tố của hắn được tiêm vào, cuối cùng cũng được giải phóng ra, nồng nàn bao bọc lấy người đàn ông.

Khiến hắn thoải mái đến mức hận không thể chết đi ngay khoảnh khắc này.

Thu Tranh biết vị trí Ôn Diên đang c.ắ.n là tuyến thể.

Khoảnh khắc bị c.ắ.n cô thực sự sợ hãi tột độ.

Sợ mình không có thứ đó, bị coi là quái vật.

Đồng thời cũng sợ mình có thứ đó, cô biết đối với Omega, bị đ.á.n.h dấu có ý nghĩa gì. Họ sẽ vô thức bộc lộ sự đắm chìm, phụ thuộc, thậm chí là trung thành.

Ngay cả đối với Alpha, hành vi này cũng giống như tên gọi của nó, mang nhiều ý nghĩa tuyên bố chủ quyền hơn.

Nhưng may thay, cô không cảm thấy bất kỳ điều gì bất thường.

Ngoài cơn đau nhói nhẹ do răng c.ắ.n vào thì chẳng còn gì nữa. Cô suýt nữa thì tưởng mình thực sự không có thứ đó rồi.

Thế nhưng Ôn Diên lại run rẩy cả người, trong cổ họng phát ra những âm thanh như tiếng gầm nhẹ của dã thú, Thu Tranh có thể cảm nhận được hắn ôm cô ngày càng c.h.ặ.t, cơ thể cọ xát vào cô gần như theo bản năng.

Cơ thể nóng hổi áp sát vào cô đã đến mức không thể lờ đi được nữa.

Thu Tranh cứng đờ người, mặt nóng bừng bừng, không cần nhìn mặt Ôn Diên cô cũng biết đối phương hiện tại khó kiềm chế đến mức nào.

Như thể người bị đ.á.n.h dấu là hắn vậy.

Mãi đến khi động tác dừng lại, người đàn ông phát ra một tiếng rên rỉ nghèn nghẹt, vùi mặt vào cổ cô một hồi lâu mới chịu thẳng người dậy nhìn cô.

Thu Tranh bắt gặp đôi mắt đỏ hoe đó.

Ôn Diên vẫn chưa thoát khỏi cơn c*c kh***, tia lý trí cuối cùng đang cố gắng giúp hắn duy trì vẻ bình tĩnh bề ngoài.

Nhưng thực sự... rất thoải mái.

Hắn tưởng mình đã sớm biết sự yêu thích về mặt sinh lý do độ tương thích mang lại đã sớm trải nghiệm niềm vui sướng tột cùng, nhưng vừa rồi vẫn thất thố.

Ôn Diên nhìn chằm chằm Thu Tranh một lúc lâu, đột nhiên khàn giọng hỏi: “Em vẫn không bị ảnh hưởng... đúng không?”

Thu Tranh ngẩn người.

Hắn lúc này đã mất đi vẻ lạnh lùng thường ngày, hốc mắt hơi đỏ do d.ụ.c vọng chưa tan hết, trông như thể cô vừa bắt nạt hắn vậy, nhìn rất cần sự an ủi của cô.

Nói thế nào nhỉ? Thu Tranh xấu hổ muốn gãi đầu.

“Có phải anh... áp lực lớn quá không, tuy có hơi nhanh một chút nhưng anh yên tâm, tôi biết bình thường anh không như vậy đâu, chắc chắn đây chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi.”

Không ai rõ năng lực của người này hơn Thu Tranh, thời gian lần này quả thực... không thể so với trước đây, chứ đừng nói đến việc cô còn chưa c** q**n áo.

Ôn Diên ngẩn người một lát, sau đó vẻ yếu đuối trong mắt tan biến sạch sẽ, hắn cười một cái nhưng nụ cười không có chút hơi ấm nào, ngược lại còn có chút nghiến răng nghiến lợi.

“Để em chịu thiệt thòi rồi.” hắn nói: “tôi sẽ bù đắp cho em.”

Hai chữ “bù đắp” được nhấn mạnh, chẳng hiểu sao Thu Tranh lại dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Đã không biết là lần thứ mấy rồi, người phụ nữ trong lòng thực sự mệt lử đã ngủ thiếp đi từ giữa chừng, phản ứng duy nhất còn sót lại là theo bản năng dùng tay đẩy ra khi hắn đến gần.

dục vọng khó tiêu tan, nhưng rốt cuộc cũng sợ cô không chịu nổi.

“Chỉ thế này mà cũng dám khiêu khích tôi.”

Ôn Diên oán trách một câu nhưng lại nhìn khuôn mặt người phụ nữ đến ngẩn ngơ. Rất đẹp, hắn nghĩ, có lẽ độ tương thích đã phủ lên mắt hắn một lớp kính lọc.

Nhưng trong mắt Ôn Diên, cô thực sự rất đẹp.

Tay Ôn Diên chạm vào mặt cô lại không nhịn được mà hôn lên trán sau đó đến mắt, ch.óp mũi, gò má. Không mang theo d.ụ.c vọng, chỉ là không biết chán.

Cho đến khi điện thoại bên cạnh vang lên tiếng thông báo tin nhắn mới.

Người đàn ông không để ý ngay mà hôn lên từng góc cạnh trên khuôn mặt ấy rồi mới chịu rời giường, đi đến chỗ vứt áo vest nhặt lên lấy điện thoại ra.

Là Từ Thành gửi đến, toàn bộ thông tin về Mộc Nhất Phàm anh ta đã tổng hợp gửi cho hắn.

Ôn Diên liếc nhìn người trên giường lần nữa, không có sự quấy rầy của hắn, cô dường như ngủ ngon hơn.

Người đàn ông nhẹ nhàng đi ra phòng khách bên ngoài, mở máy tính lên xem tài liệu.

Mộc Nhất Phàm, so với đại đa số Beta thì cậu ta quả thực xuất sắc hơn nhiều.

Gia cảnh khá giả từ nhỏ đã rất thông minh, mọi người đều tưởng sẽ phân hóa thành Alpha, không ngờ lại phân hóa thành Beta, nhưng dù vậy vẫn tốt nghiệp đại học danh tiếng.

Lý lịch sau khi tốt nghiệp cũng rất sáng, một năm trước nhờ ngoại hình xuất sắc hơn Beta bình thường nên đã gia nhập làng giải trí làm diễn viên.

Hiện tại vẫn chỉ ở trạng thái không nổi không chìm.

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »