Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3395 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 95

❊ ❊ ❊

Hoàn toàn không biết trợ lý vừa cúp điện thoại đã c.h.ử.i thầm trong bụng rồi gọi điện cho bên thương hiệu. Âu phục của Ôn Diên cơ bản đều là may thủ công, ba ngày, hắn lên trời mà lấy à?

Chỉ có thể hy vọng bên kia vốn dĩ đã sắp làm xong rồi.

Người đàn ông lại nhìn sang hàng đồng hồ danh tiếng của mình.

Chọn ra chiếc đắt nhất đặt sang một bên.

Làm xong tất cả, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Giống như bước vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu, trên người trào dâng cảm giác vừa căng thẳng vừa mong đợi.

Hắn tưởng tượng đến lúc đó Thu Tranh khoác tay hắn, giới thiệu với người đàn ông kia “đây là chồng tôi”, đầu tim lại run rẩy.

Dường như hạnh phúc đến mức không biết phải làm sao.

Hắn có một năm, có lẽ hắn thực sự có thể dùng một năm này để thay đổi mối quan hệ của hai người.

Sau khi quyết định xong, hôm sau Thu Tranh đặc biệt dậy sớm, nhìn thấy Ôn Diên đi làm rồi cô mới lập tức xuống lầu.

Dì Lưu nhìn thấy cô thì hơi ngạc nhiên: “Thu tiểu thư, hôm nay dậy sớm thế? Tôi chuẩn bị bữa sáng ngay đây.”

“Không cần đâu ạ.” Thu Tranh cười từ chối: “Hôm nay tôi ra ngoài đi dạo, ăn sáng ở bên ngoài luôn.”

Bình thường Thu Tranh ít ra ngoài nên dì Lưu cũng chỉ nghĩ cô ở nhà lâu quá muốn ra ngoài hóng gió, không để tâm lắm: “Vâng, có cần chúng tôi đi theo không ạ?”

“Không cần không cần.”

“Vậy Thu tiểu thư đi thong thả.”

Hôm nay Thu Tranh lái chiếc xe màu xanh nhỏ của mình.

Ánh mặt trời buổi sáng đối với cô thật mới mẻ, thỉnh thoảng nhìn thấy phụ huynh đưa học sinh đi học cũng phải ngẩn ngơ một lúc.

Sơ suất rồi, chỉ mải nghĩ giải quyết việc nhanh ch.óng mà quên mất phải tránh giờ cao điểm.

Cô tìm chỗ ăn sáng trước, bữa sáng ở nhà cũng ăn chán rồi, hơi nhớ món tào phớ mấy đồng bạc lẻ.

Ăn xong thong thả đến bệnh viện Phương Chi nói thì cũng không còn sớm nữa. Bệnh viện rất lớn, cô phải lần theo biển chỉ dẫn từng chút một mới tìm được phòng bệnh của Phương Lâm.

Phương Lâm ở phòng đơn, 601.

Tuy không phải phòng VIP gì nhưng ở bệnh viện mà được ở phòng đơn đã là không dễ dàng rồi.

Thu Tranh đứng trước cửa, đối chiếu lại địa chỉ Phương Chi đưa lần cuối, xác định không sai mới nhìn qua cửa kính trên cửa vào trong, vì bị tường nhà vệ sinh che khuất nên chỉ nhìn thấy giường bệnh, cô giơ tay, gõ cửa cốc cốc cốc.

Không ai trả lời, cô lại gõ tiếp.

“Vào đi.” Lần này, bên trong truyền đến một giọng nói quen thuộc, có lẽ vì lâu không nói chuyện nên khàn đặc bất thường.

Thu Tranh dừng lại một chút rồi đẩy cửa bước vào.

Người đàn ông trên giường mặc đồ bệnh nhân, dựa vào đầu giường, trên trán quấn một vòng băng trắng, tay còn đang truyền dịch.

Cả người toát ra vẻ t.ử khí trầm trầm.

Ánh mắt Phương Lâm đang nhìn chằm chằm vào một hướng nào đó, nhưng lại không giống như đang nhìn vào đó, ánh mắt anh ta trống rỗng.

Người đàn ông vốn không ngẩng đầu lên, có lẽ phát hiện người vào quá yên lặng nên cuối cùng mới thu lại ánh mắt nhìn ra cửa sổ, sau đó nhìn thấy Thu Tranh đang xách giỏ hoa quả.

Bốn mắt nhìn nhau.

Trong mắt Phương Lâm dần dần tràn ngập sự không thể tin nổi, cả người như cứng đờ không nhúc nhích, chỉ có ánh mắt dán c.h.ặ.t vào Thu Tranh, đến mắt cũng không dám chớp.

Như thể trước mắt đều là ảo ảnh, chỉ cần chớp mắt một cái là ảo ảnh sẽ tan biến.

Giằng co một lúc như vậy, vẫn là Thu Tranh cử động trước, giỏ hoa quả trong tay nặng quá, mỏi cả tay rồi. Nên cô bước về phía giường bệnh hai bước.

Cô càng đến gần, cơ thể người đàn ông càng căng cứng, cho đến khi Thu Tranh đặt giỏ hoa quả lên chiếc bàn bên cạnh. Phương Lâm dường như mới tin rằng trước mắt không phải là mơ, anh ta muốn gọi tên Thu Tranh.

Nhưng tay nắm c.h.ặ.t chăn, môi mấp máy liên hồi mà không phát ra được chút âm thanh nào.

Thu Tranh lại lùi về sau hai bước.

Trong phòng có ghế, cô không định ở lại lâu nên cũng không ngồi, cứ đứng cách một khoảng như vậy nhìn người đàn ông trên giường.

Ánh mắt mang theo sự dò xét khiến Phương Lâm hoảng loạn, anh ta luống cuống sờ lên đầu, lên mặt mình, chỉ chạm phải lớp băng gạc. Muốn chỉnh đốn lại quần áo nhưng trên người chỉ có bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình không vừa vặn.

Dây truyền dịch trên tay lắc lư theo động tác của anh ta.

Không có gương, Phương Lâm cũng có thể tưởng tượng ra sự t.h.ả.m hại của mình.

Niềm vui khi nhìn thấy Thu Tranh và sự hoảng loạn khi xuất hiện trước mặt cô với bộ dạng này, Phương Lâm không phân biệt được cảm xúc nào đang chiếm ưu thế trong lòng mình lúc này.

“Tranh Tranh.” Anh ta dường như từ bỏ những động tác vô ích đó.

Có ích gì đâu? Cho dù anh ta có ăn mặc bảnh bao đứng trước mặt cô lần nữa thì sao chứ? Phương Lâm đã nhìn thấy sự không quan tâm trong mắt cô.

Thu Tranh chỉ lặng lẽ nhìn anh ta.

Cô tưởng thanh toán xong là xong thật, tưởng mình ít nhiều cũng sẽ nhớ đến ân tình xưa, nhưng giờ phút này nhìn thấy bộ dạng này của Phương Lâm, nhận ra sự sảng khoái dâng lên trong lòng, cô đã hiểu.

Công và tội không thể bù trừ cho nhau.

Chính vì từng biết ơn, từng tin tưởng hết lòng nên nỗi hận khi bị phản bội cũng sẽ đến mãnh liệt, khó tha thứ hơn bao giờ hết, con người là vậy, không có đạo lý nào để nói cả.

Khi hận đến cực điểm, sao cô có thể chưa từng nghĩ đến cảnh người này quỳ trước mặt mình cầu xin tha thứ.

Giờ đây thực sự đến lúc này, sau sự sảng khoái là sự buông bỏ.

Sự biết ơn khi từng được anh ta cứu giúp và nỗi hận khi bị anh ta đẩy vào đường cùng một lần nữa đã va chạm vô số lần trong l.ồ.ng n.g.ự.c, đến giờ phút này, cuối cùng cũng trở lại bình yên.

Quả nhiên, chỉ khi bản thân sống thoải mái rồi thì hận hay không hận mới không còn quan trọng nữa.

“Hôm đó đâm xe, anh cố ý đâm vào đúng không?” Cô hỏi.

Phương Lâm không trả lời, anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Thu Tranh, chỉ có như vậy anh ta mới không nhớ lại khoảnh khắc đâm xe đó, sự ghen tuông xé lòng đã ép anh ta đến điên cuồng thế nào, hận không thể thực sự cùng chết với người đàn ông kia.

“Phương Lâm.”

giọng điệu Thu Tranh bình tĩnh đến mức gần như lạnh lùng:

“vụ va chạm lần này là do chồng tôi rộng lượng, nghe nói anh từng giúp đỡ tôi nên không muốn so đo với anh. Nhưng tôi không thể dung thứ cho bất kỳ mối nguy hiểm tiềm ẩn nào đối với anh ấy.”

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »