Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3389 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 98

❊ ❊ ❊

Nhìn lại câu “trưa nay tôi về ăn cơm” của hắn, nếu hắn giận rồi thì có về nữa không? Nghĩ đến cảnh ngồi cùng bàn ăn cơm lúc đó...

ngại chết đi được, Thu Tranh dứt khoát gọi điện cho dì Lưu báo một tiếng, nói trưa nay cô không về ăn cơm, định giải quyết bữa trưa ở bên ngoài.

Tìm chỗ ở khác thôi!

Ý nghĩ này xẹt qua trong đầu cô.

Nghĩ lại thì kiểu sống trước đây cũng tốt, đến giờ thì gặp mặt, xong việc thì ai làm việc nấy, không can thiệp vào đời sống của nhau.

Sống chung... dù sao cũng khó tránh khỏi dây dưa.

Bây giờ cô có tiền rồi nha, có thể ở nơi tốt hơn một chút.

Có mục tiêu rồi, Thu Tranh hăng hái hẳn lên, lập tức bắt đầu tìm môi giới xem nhà.

Cô xem toàn là khu cao cấp, nhân viên môi giới nhiệt tình chu đáo, đang lúc xem nhà thì Ôn Diên nhắn lại.

Ôn Diên: Không sao, em đến đó nói rõ ràng là được. Nếu hắn ta còn quấy rầy em, cứ nói với tôi, tôi sẽ giải quyết.

“Thưa cô, cô xem ban công sân vườn này thế nào? Tuyệt đối đáp ứng nhu cầu của cô, trồng bao nhiêu hoa cũng đủ.” Đúng lúc giọng người môi giới vang lên từ ban công, cô vội cất điện thoại đi xem ban công trước.

Quả thực là ban công siêu lớn, ban công phía Nam và phía Đông thậm chí còn thông nhau, cô có thể đạp xe dạo chơi trong đó luôn cũng được.

Tầm nhìn cũng rất tốt, vì ở tầng cao nên còn có thể nhìn thấy cảnh sông bên ngoài.

Đây đúng là căn Thu Tranh ưng ý nhất trong số những căn đã xem.

Cô không chốt ngay mà nói về suy nghĩ thêm, người môi giới kết bạn với cô, trước khi đi còn nói mãi rằng nhà ở khu này rất hot, bảo cô quyết định thuê thì báo cho anh ta ngay.

Thu Tranh nhận lời.

Lúc xem điện thoại lần nữa, Ôn Diên lại gửi tin nhắn tới.

Ôn Diên: Em đang ở đâu?

Ôn Diên: Thu Tranh, tôi không giận, em về trước đi.

Thu Tranh không biết tại sao, trái tim như bị kim châm nhói một cái.

Kỳ lạ thật, sao lại khó chịu thế này?

Nhưng cảm xúc đó chỉ kéo dài trong chốc lát, rất nhanh đã biến mất.

Thu Tranh bắt đầu suy nghĩ.

Ôn Diên về rồi? Nhưng dù có về thì giờ này chắc cũng đến công ty rồi chứ? Cô nhìn thời gian đã hơn hai giờ chiều rồi.

Cuối cùng cô vẫn nhắn lại: Anh không giận là tốt rồi. Tôi đang có chút việc bên ngoài, xong việc sẽ về, anh cứ làm việc của anh trước đi.

Một lúc sau thấy đối phương trả lời một chữ “được”, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó hẹn thêm vài người môi giới khác, xem thêm vài chỗ nữa.

Trước khi về nhà, Thu Tranh gọi điện thoại cho dì Lưu hỏi nhỏ: “Dì Lưu, Ôn Diên có nhà không?”

“Hả? Ông chủ ấy ạ?”

Dì Lưu cầm điện thoại, có chút luống cuống, nhìn người đàn ông đang đứng cách đó không xa nhìn chằm chằm về phía này, trong lúc bà câu giờ, người đàn ông khẽ lắc đầu với bà, dì Lưu mới vội vàng trả lời:

“Ông chủ không có nhà, ngài ấy đến công ty rồi.”

“À, vâng, cháu biết rồi.”

Cúp điện thoại, dì Lưu nhìn lại người đàn ông kia.

Ông chủ từ trưa về đến giờ dường như cứ ngồi trên ghế sofa phòng khách đợi Thu tiểu thư, mãi cho đến vừa nãy mới đứng dậy.

“Cô ấy nói gì?”

“Chỉ hỏi ngài có nhà không thôi ạ.” Dì Lưu thành thật trả lời, thực ra vừa nãy ông chủ lắc đầu thì chắc chắn là đã đoán được rồi.

Ôn Diên “ừ” một tiếng lại dặn dò thêm vài câu lát nữa Thu Tranh về thì nói thế nào sau đó mới cầm chìa khóa xe bên cạnh đi ra ngoài.

Hắn lái chiếc xe bình thường ít đi cũng không rời đi ngay mà đỗ ở một góc khuất bên kia biệt thự.

Không biết đợi bao lâu, chiếc xe màu xanh quen thuộc mới từ từ tiến vào tầm mắt, Ôn Diên cứ nhìn chằm chằm như vậy, đôi bàn tay nắm vô lăng ngày càng siết c.h.ặ.t.

Không phải là không có cảm xúc.

Khoảnh khắc nhìn thấy tin nhắn của cô, Ôn Diên thực sự vừa giận vừa tức. Giống như tâm trạng đang lên đến đỉnh điểm thì bị cô đẩy mạnh xuống, kỳ vọng tan vỡ, trong lòng tràn ngập sự bực bội còn có cả sự tủi thân len lỏi.

Nhưng cảm xúc đó khi nhìn thấy bàn ăn trống trơn, căn biệt thự vắng lặng lại bị thay thế bởi cảm xúc khác.

Có phải cô ấy tưởng hắn giận rồi không? Lúc này Ôn Diên quên béng mất là mình đang giận thật, chỉ nghĩ xem có phải cô bị dọa sợ nên không dám về không.

Ôn Diên bắt đầu hối hận vì đã nhắn tin định níu kéo.

Thực ra hắn dường như đoán được sự lo lắng của Thu Tranh, tối qua khi hắn nắm tay cô nói những lời đó, ánh mắt của cô thoáng qua vẻ kỳ lạ. Giống như sự cảnh giác.

Cô ấy chắc chắn đã nhận ra sự... khác biệt của hắn.

Khi cô tiến về phía hắn là hắn đẩy cô ra trước. Vậy thì bây giờ... cũng chỉ là đổi vị trí cho nhau mà thôi, hắn có lý do gì để tức giận?

Nếu không phải vì hắn nói những lời đó, Thu Tranh đã mở miệng nhờ hắn giúp đỡ thì sẽ không nuốt lời.

Ôn Diên thậm chí có một khoảnh khắc hoảng loạn.

Nhỡ đâu cô ấy... không về nữa thì sao?

So với những điều này, việc cô thất hứa dường như chẳng là gì cả.

Thôi kệ, chỉ cần cô ấy có thể trở về... trở về là được.

Giống như bây giờ, nhìn bóng dáng cô biến mất trong biệt thự, Ôn Diên như con chim vất vả xây tổ, đợi được bạn đời dọn vào, cuối cùng cũng yên lòng.

Hắn kín đáo thở phào một hơi, cơn đau âm ỉ trong l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn chưa hoàn toàn dịu đi, hắn nên đi khám bác sĩ, có lẽ là bị bệnh rồi, nếu không tại sao tim lại hay đau thắt lại thế này.

Ôn Diên quả nhiên không có nhà, phát hiện trong nhà không có bóng dáng hắn, Thu Tranh thở phào nhẹ nhõm.

“Thu tiểu thư.”

“Vâng.” Thu Tranh đáp lại, vốn định lên lầu nhưng nghĩ lại vẫn dừng bước, hỏi thăm dì Lưu: “Trưa nay Ôn Diên ăn cơm ở nhà à?”

Dì Lưu thầm nói trong lòng, về thì có về nhưng không đợi được Thu tiểu thư về, cuối cùng chính ngài ấy cũng chẳng ăn.

Nhưng miệng vẫn tuân theo lời dặn của Ôn Diên trả lời: “Vâng ạ.”

“Vậy...” Thu Tranh nghĩ ngợi: “Dì xem sắc mặt anh ấy thế nào? Có giận không?”

Dì Lưu vội vàng nói: “Không đâu ạ.”

Thu Tranh lại như sực tỉnh lắc đầu: “Thôi bỏ đi, cái mặt anh ấy lúc nào chẳng thế, có giận chắc dì cũng chẳng nhìn ra được.”

Dì Lưu muốn nói lại thôi, bà thực sự muốn nói, so với tức giận, ông chủ trông có vẻ sợ cô giận hơn.

Thu Tranh về phòng.

Cách tốt nhất để quên đi mọi phiền não là phấn đấu, cô bắt đầu viết truyện mới rồi. Nghĩ đến vẻ mặt đắc ý của Từ Hân, nực cười, người ta lại có thể để thua bản thân trong quá khứ sao.

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »