Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 78

❊ ❊ ❊

Cậu ta len lén nhìn giáo sư, thấy người đàn ông hai tay đan vào nhau đặt dưới cằm, che khuất quá nửa biểu cảm, chỉ có đôi mắt u ám đang nhìn chằm chằm vào màn hình.

Giáo sư không nói gì nữa cũng không bảo cậu ta ra ngoài, trợ lý chỉ đành thấp thỏm đợi trong bầu không khí ngột ngạt như sắp chết này một lúc lâu, cuối cùng cũng nghe thấy giọng nói của hắn.

“Lại giúp tôi tra một chút, tất cả ảnh... lộ cơ bụng của người này.”

Hả?

Lúc trợ lý đi ra ngoài vẫn còn đang ngơ ngác. Yêu cầu quái đản gì thế này? Giáo sư muốn làm gì? So sánh à?

Nhưng khi Ôn Diên nói câu đó, giọng điệu mạc danh kỳ diệu như đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng khiến trợ lý không dám chậm trễ chút nào, lập tức đi tra.

Đối với phòng nghiên cứu của họ, việc thu thập dữ liệu lớn là chuyện đơn giản như ăn kẹo.

Cho nên cậu ta rất nhanh đã mang kết quả về.

Ảnh phù hợp với yêu cầu của Ôn Diên rất ít, vài tấm hiếm hoi đều là ảnh hậu trường của cùng một bộ phim.

Ôn Diên lật đi lật lại mấy lần, xác định không có tấm hắn nhìn thấy trong điện thoại Thu Tranh hôm đó.

Cho nên đó cũng là gửi riêng, gửi riêng...

Sau khi xác định được điều này, có một loại cảm xúc nào đó trong khoảnh khắc ập đến như sóng thần khiến việc hít thở cũng trở nên vô cùng khó khăn.

Trong đầu Ôn Diên lúc này toàn là...

Họ đã liên lạc từ sớm.

Họ vẫn luôn chat riêng.

Bắt đầu từ khi nào? Đã đến mức độ nào rồi?

Hắn nhớ lại nụ cười mỉm của người phụ nữ ngồi trên giường nhìn điện thoại đêm hôm đó ở Vân Loan, nhớ lại khung chat trên máy tính, nhớ lại những lời khen ngợi hết lời của cô dành cho người đó và cả...

cuộc điện thoại gọi đến tận rạng sáng hôm qua.

Sự tức giận xen lẫn sợ hãi leo l*n đ*nh điểm vào khoảnh khắc đó, đến mức gần như không thể chịu đựng nổi.

Ôn Diên bật dậy khỏi ghế.

“Đồ đê tiện đáng chết!”

Khi hắn c.h.ử.i, cơ mặt vì tức giận mà căng cứng đến mức hơi run rẩy, tay đã giơ lên như muốn trút giận đập mạnh xuống, nhưng khi rơi xuống lại như mất hết sức lực, cuối cùng chỉ có thể nắm c.h.ặ.t lấy mép bàn, dùng sức đến mức móng tay và khớp xương trắng bệch.

Hắn đang nhẫn nhịn.

Nhưng tin tức tố mang theo cơn thịnh nộ của Alpha vẫn khiến không gian trong phòng trở nên loãng đi trong nháy mắt.

Chân trợ lý run lẩy bẩy.

Cậu ta đi theo Ôn Diên bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên thấy hắn như vậy, lúc này cũng chỉ có thể cố gắng gượng mới mở miệng được:

“Giáo sư, ngài bình tĩnh một chút. Dù họ có liên lạc cũng không có nghĩa là Thu tiểu thư...”

Ôn Diên hoàn toàn không nghe thấy cậu ta nói gì, trong đầu toàn là những lời nguyền rủa điên cuồng.

“Cái thằng đê tiện đó, tiểu tam không biết xấu hổ, sao hắn có thể mặt dày mày dạn gửi loại ảnh đó cho vợ người khác chứ?”

Không phải mắng Thu tiểu thư? Thế thì trợ lý ngậm miệng.

Cơn hận thù Ôn Diên tưởng đã lắng xuống lúc này quay trở lại gấp bội như muốn nhấn chìm hắn.

Hai người đó rốt cuộc đang nói chuyện gì, thân mật đến mức nào rồi? Gã đàn ông đê tiện đó ngoài ảnh cơ bụng còn gửi cái gì nữa? Hắn chắc chắn đang không ngừng quyến rũ Thu Tranh.

Ôn Diên nghĩ thôi đã thấy mình sắp phát điên rồi.

“Lấy hết lịch sử trò chuyện của họ ra đây cho tôi.”

Việc này đối với hắn không khó, nhưng trợ lý không làm ngay mà c.ắ.n răng chịu đựng áp lực, tê cả da đầu khuyên can.

“Giáo sư Ôn, ngài làm vậy chỉ càng đẩy Thu tiểu thư ra xa hơn mà thôi.”

Thực ra cậu ta sợ giáo sư nếu thật sự nhìn thấy gì đó thì sẽ càng phát điên hơn. Alpha đối với Omega của mình vốn đã có tính chiếm hữu vượt mức bình thường.

“Thu tiểu thư nếu biết ngài lén xem trộm lịch sử trò chuyện của cô ấy, trong lòng chắc chắn sẽ có khúc mắc. Chi bằng ngài nói chuyện thẳng thắn với cô ấy xem sao.”

Ôn Diên im lặng.

Không nhìn thấy thì chỉ có thể đoán già đoán non, càng khiến người ta như mắc xương cá trong họng.

Trái tim hắn như bị vô số móng vuốt cào xé để lại từng vết máu loang lổ, nhưng lại bị câu “để lại khúc mắc” đóng đinh tại chỗ.

Hồi lâu sau, Ôn Diên nhắm đôi mắt đỏ ngầu tơ máu lại.

Chịu ảnh hưởng của tin tức tố, Alpha dù biểu hiện ra ngoài có tao nhã đến đâu thì bản chất vẫn là nóng nảy và dễ kích động, không chịu được bất kỳ sự khiêu khích nào.

Ôn Diên từ nhỏ đã coi việc kiểm soát cảm xúc là bài học bắt buộc.

Rõ ràng trước đây hắn luôn làm rất tốt.

Hắn khinh thường những kẻ vừa bị tin tức tố điều khiển là trở nên như dã thú, khinh thường những kẻ luôn cố gắng dùng tin tức tố để áp chế người khác.

Cho đến tận bây giờ, hắn mới phát hiện ra, hóa ra mình cũng chẳng khác gì.

Trong phòng, khí thế sắc bén của Alpha cuối cùng cũng tan biến từng chút một, không còn áp lực nữa, trợ lý lúc này mới đứng vững hơn một chút, nhưng chân vẫn còn hơi run.

Cậu ta lén thở phào một hơi mới nhìn về phía Ôn Diên. Người đàn ông đã quay lưng lại, cơn giận ngút trời ban nãy có vẻ đã tan biến, nhưng lúc này nhìn bóng lưng ấy lại toát lên một vẻ... đáng thương.

“Cậu ra ngoài trước đi.”

Giọng Ôn Diên vang lên, trước khi đi trợ lý suy nghĩ mãi, cuối cùng vẫn phải nhắc nhở hắn về công việc: “Phòng thí nghiệm số 2, bắt đầu từ hôm nay phải chuyển sang giai đoạn tiếp theo rồi ạ.”

Ôn Diên “ừ” một tiếng.

Căn phòng cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Ôn Diên nhìn ra cửa sổ phía xa, trầm mặc hồi lâu.

Sau cơn thịnh nộ là sự bất an, sợ hãi, nôn nóng tột độ.

Người ngoài hoàn toàn không thể hiểu được, tương thích một chiều thực ra cũng chẳng là gì. Nếu cô ấy đối với tất cả mọi người đều là 0 thì cũng thôi đi.

Bất cứ ai cũng không có sức hấp dẫn với cô ấy.

Cô ấy sẽ không vì sự thu hút của gen mà thích ai đó.

Cô ấy có thể không thích ai cả.

Nhưng tại sao, tại sao lại cứ phải có một cái tám mươi phần trăm khiến trên đầu hắn như treo lơ lửng một thanh gươm có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Cô ấy bất cứ lúc nào... cũng có thể bị người khác dụ dỗ.

Ôn Diên lấy điện thoại ra, hắn muốn gọi cho Thu Tranh cũng không phải để chất vấn, chỉ là cảm thấy dù chỉ nghe được giọng nói của cô, trái tim hắn lúc này cũng có thể an định hơn đôi chút.

Nhưng ngón tay chưa kịp chạm vào màn hình đã dừng lại.

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »